"Nhìn thấu lời nói dối sao? Là nhờ tâm lý học? Kiến thức về ngôn ngữ cơ thể? Hay là sự kết hợp của cả hai?"
"Đều không phải." Kiyano Rin lắc đầu, "Vào năm ta ba tuổi, ta đột nhiên có thể phán đoán một người có đang nói dối hay không."
". . ."
"Khó tin lắm sao? Ta cũng không trông mong người khác sẽ tin vào chuyện xa rời thực tế như vậy. Tuy nhiên kể từ lúc đó, ta đã đem lòng chán ghét những kẻ nói dối, đồng thời yêu cầu bản thân tuyệt đối không được làm chuyện như thế."
"Chuyện như thế là chỉ việc nói dối?"
"Đương nhiên."
Chuyện này thật thú vị, Watanabe Tooru tò mò hỏi: "Ngươi có thích ta không?"
Kiyano Rin dường như đau đầu mà đỡ lấy trán: "Ngươi là cá vàng sao? Ta vừa mới nói rõ là bản thân không thích những kẻ nói dối. Ngươi vốn xưa nay chưa từng nói dối, hay là đang tự mắng mình không phải là người?"
"Thật xin lỗi, ngươi cứ coi như đây là sự hiếu kỳ của nam sinh đi, dẫu sao khi nghe một nữ sinh đột nhiên tuyên bố bản thân vĩnh viễn không nói dối thì ai cũng sẽ vậy." Watanabe Tooru nói, "Tuy nhiên, thế giới này làm gì có ai chưa từng nói dối."
"Cho nên ngoại trừ chính mình, ta không thích tất cả mọi người." Kiyano Rin không chút do dự trả lời.
Mặt trời Tokyo dần lặn về phía tây, một đàn quạ từ đằng xa bay tới, lướt qua bầu trời trường cấp 3 Kamikawa. Trên khuôn mặt lạnh lùng của thiếu nữ không hề có chút ý vị trêu đùa nào.
Từ tận đáy lòng, Watanabe Tooru tin lời thiếu nữ, hắn cho rằng nàng đích thực là một người thành thật, một người chưa bao giờ nói dối.
Cảm giác này đến một cách khó hiểu, Watanabe Tooru nghi ngờ mình đã bị nhan sắc 9 điểm của đối phương mê hoặc, đến mức tin vào chuyện hoang đường như thế.
Con người làm sao có thể không nói dối? Không thể nào, đã là người thì sẽ nói dối, và nhất định phải nói dối.
"Kết thúc đặt câu hỏi." Kiyano Rin lật mở cuốn sách bìa cứng, "Với tư cách là thành viên chính thức, ngươi muốn ở lại cũng được, nhưng mời giữ yên lặng."
"Không vấn đề gì."
Phòng hoạt động câu lạc bộ yên tĩnh trở lại, Watanabe Tooru mơ hồ nghe thấy tiếng kim loại va chạm sắc lạnh, đó là tiếng gậy bóng chày đánh trúng bóng.
Buổi huấn luyện của câu lạc bộ bóng chày đã bắt đầu.
Watanabe Tooru gạt chuyện của thiếu nữ sang một bên, hắn lấy sách giáo khoa ra và giả vờ học tập.
【 Ngài có một thư mới 】
Nhấn mở.
【 Hoạt động tạm thời: Thời gian trò chơi ngày 26 tháng 4 -- 16 giờ 03 phút, trước mặt ngươi xuất hiện một thiếu nữ tự xưng có thể nhìn thấu mọi lời nói dối. 】
【 Nội dung hoạt động: Lừa gạt thành công đối phương một lần. 】
【 Thời gian hoạt động: Một tuần 】
【 Phần thưởng hoạt động: Độc Tâm Thuật / Một triệu điểm tích lũy 】
Độc Tâm Thuật?
Đây vốn dĩ là một trò chơi đời thường cơ mà, sao lại có lựa chọn đổi lấy siêu năng lực như thế này? Các năng lực trong thương thành vốn dĩ đều là thứ mà con người có thể đạt được thông qua học tập.
Watanabe Tooru một lần nữa mở phần 【 Điều khoản bổ sung 】.
Về các quy định liên quan đến hoạt động tạm thời, dù hắn đã xem qua nhưng không ghi nhớ kỹ, chỉ biết rằng nếu không tham gia thì sẽ không chịu bất kỳ hình phạt nào.
. . .
[250: Trò chơi này không có bất kỳ hình phạt nào đối với người chơi, bao gồm cả các hoạt động tạm thời; ]
【251: Những phần thưởng đặc biệt xuất hiện trong hoạt động tạm thời chỉ có thể nhận được thông qua hoạt động đó, thương thành sẽ không cập nhật; 】
【252: Hoạt động tạm thời có độ khó không nhất định, mức độ nguy hiểm không xác định, về nguyên tắc sẽ cổ vũ người chơi tích cực tham gia, đồng thời nhắc nhở người chơi cần thận trọng xem xét; 】
【253: Dựa trên tinh thần vận hành cơ bản của trò chơi, phần thưởng của hoạt động tạm thời sẽ tương xứng với hệ số độ khó; 】
【254: Trong hoạt động tạm thời có tồn tại những nhiệm vụ gần như không thể hoàn thành, nhưng không có nhiệm vụ nào là tuyệt đối không thể hoàn thành; 】
【255: Việc người chơi thực hiện bất kỳ hành động phi pháp nào trong trò chơi (bao gồm cả hoạt động tạm thời), bao gồm nhưng không giới hạn ở bắt cóc, uy hiếp, mua chuộc, sắc dụ, sử dụng dược vật, đều không liên quan đến trò chơi này, hậu quả do người chơi tự gánh chịu; 】
. . .
Đại khái chính là những thứ này.
Nhìn vào con số một triệu điểm tích lũy vô lý kia, hắn liền biết hoạt động lần này thuộc về loại nhiệm vụ gần như không thể hoàn thành.
Watanabe Tooru tuy rất thèm muốn Độc Tâm Thuật, nhưng hắn cũng không ôm hy vọng quá lớn.
Tuy nhiên như vậy chẳng phải đã chứng thực việc Kiyano Rin có thể nhìn thấu mọi lời nói dối là sự thật sao? Dẫu không phải là toàn bộ lời nói dối, thì nàng cũng không phải là hạng người mà bất kỳ ai chỉ cần bỏ ra chút tâm tư là có thể lừa gạt được.