Trương Trì cùng Đường Phong bàn bạc mưu kế, quyết định vẫn đi tới Linh Dược Cốc điều tra trước.
Linh Dược Cốc lúc này tự nhiên chẳng có manh mối gì, nhưng hắn phải làm ra vẻ, như vậy tặc nhân mới tin rằng hắn vẫn đang tìm kiếm dấu vết để điều tra. Điểm mấu chốt chính là hai chữ: nghiêm cẩn. Nếu hắn không phải là kẻ trộm, thì có lẽ kẻ trộm thật sự đã bị lừa phân nửa rồi.
Khi ở Linh Dược Cốc, hắn cũng phối hợp với Đường Phong diễn một màn kịch, giả vờ kinh ngạc mà tiết lộ tin tức Đường Nhược Lăng sở hữu Huyền Tẫn Chi Thể ra ngoài. Ước chừng không bao lâu nữa, toàn bộ Hà Tả Minh đều sẽ biết tin tức này.
Rời khỏi Linh Dược Cốc, Trương Trì liền không ngừng nghỉ mà đi tới Linh Thú Phường. Trương Trì lựa chọn tới Linh Thú Phường điều tra trước cũng là để hỗ trợ người ở đó chăm sóc hậu sản cho dê mẹ. Chăm sóc dê cho tốt thì hắn mới có thêm nhiều sữa dê tươi để uống, đây gọi là phát triển bền vững.
Vừa hay, trên thân lũ dê ở Linh Thú Phường có lẽ là nơi lưu lại nhiều manh mối của tặc nhân nhất. Các môn phái khác bị mất trộm đều mất sạch đồ đạc, chỉ có Linh Thú Phường là dê vẫn còn đó. Linh Thú Phường nhiệt liệt hoan nghênh sự xuất hiện của Trương Trì, đồng thời phái một vị Trưởng lão đi cùng.
Trương Trì giống như một vị lãnh đạo tới thị sát, đi dạo khắp nơi trong Linh Thú Phường. Vị Trưởng lão đi cùng tên là Uông Dương, chịu trách nhiệm giải trình cho hắn về tình trạng của những con dê mẹ gặp nạn. Trương Trì nghe rất chăm chú, nhưng tâm trí đã bay tới chuồng gia cầm bên cạnh.
"Uông trưởng lão, đằng kia là thứ gì?" Trương Trì chỉ vào những con chim màu xám đen hỏi.
"À, đó là giống Ca Vũ Kê mới nhập về, chúng thích hát cũng thích múa nên mới có tên như vậy. Loại gà này thịt rất thơm ngon, lại giàu linh khí, là do Phường chủ nhập từ Linh Thú Tông ở Hà Hữu Minh về, giá trị không nhỏ đâu."
Uông Dương không hề phòng bị Trương Trì, giới thiệu cũng rất dụng tâm. Hà Hữu Minh nằm ở bờ bên kia của Hà Tả Minh, thủ lĩnh của bọn họ chính là Linh Thú Tông. Không phải thế lực nào cũng có thể tự xưng là tông môn, chỉ có những nơi nắm giữ công pháp truyền thế hoặc thần thông, đồng thời có cường giả Thần Thông cảnh tọa trấn mới được gọi là Tông hoặc Môn.
Giống như Linh Thú Phường cũng là một phương thế lực, nhưng bên trong chẳng có ưu thế cạnh tranh gì, chủ yếu dựa vào chăn nuôi để kiếm tài nguyên tu hành, địa vị ở Hà Tả Minh khá thấp. Ngược lại, Linh Thú Tông ở đối diện nhờ nắm giữ bí pháp bồi dưỡng linh thú nên mới có thể xưng tôn một phương.
Trương Trì nghe nói những con Ca Vũ Kê này đến từ bờ bên kia thì cũng nảy sinh ý định. Nhìn là biết chúng mới được nhập về, hắn đã lâu không tới đây nên không biết Linh Thú Phường có thêm giống mới.
"Muốn ăn gà."
Trương Trì đã phát hiện ra quy luật, mỗi khi hắn nghĩ đến thứ gì, sáng hôm sau trên giường sẽ xuất hiện thứ đó. Có thể thấy nhân cách thứ hai của hắn chắc chắn là một tiểu thiên sứ, có thể thỏa mãn nguyện vọng của hắn. Đã như vậy...
"Tốt nhất là nướng chín."
Cốt U U: "..." Lão nương đây là Thánh nữ Ma đạo, chẳng lẽ sinh ra để trộm dê cho ngươi sao?
Trương Trì ghi nhớ về Ca Vũ Kê, rồi nhắc nhở Uông Dương: "Uông trưởng lão vẫn nên cẩn thận một chút, tên tặc nhân kia đến sữa dê còn trộm, chưa chắc sẽ bỏ qua chỗ này."
Uông Dương nghe vậy, chẳng chút lo lắng nói: "Chúng ta đã có cách đối phó rồi. Những con gà này được nhốt chung với đại ngỗng, tiếng ngỗng rất vang, hơn nữa chúng rất cảnh giác trong đêm tối. Tặc nhân mà dám tới, chắc chắn không thể nhẹ nhàng rời đi như trước được nữa."
Trương Trì thầm động tâm, còn có ngỗng sao? Món ngỗng quay hương vị cũng rất tuyệt.
Cốt U U: "..."
Chuyến đi tới Linh Thú Phường không có thu hoạch gì, Trương Trì liền vội vã chạy tới Đan Đường và Khí Tông. Mãi đến khi màn đêm buông xuống, hắn mới quay trở về Kiếm Tông theo lời khuyên của người khác. Trên đường đi, vẻ mặt hắn tiều tụy, khiến người ta liếc mắt một cái là thấy hắn đang lo lắng cho chuyện của Đường Nhược Lăng.
Mãi đến khi về tới nơi ở, Trương Trì mới thu lại kỹ năng diễn xuất. Hắn cẩn thận đóng chặt cửa sổ, cảm nhận kỹ lưỡng xem có ai rình rập không rồi mới dịch chuyển giường ra. Đường Nhược Lăng hơi thở đều đặn, vẫn chưa chết. Để cho chắc chắn, Trương Trì dán cho nàng một đạo Mê Man Phù rồi mới bắt đầu sắp xếp công việc cho nhân cách thứ hai.
Thực ra hắn không cần viết ra, bởi vì hắn nghĩ gì Cốt U U đều biết. Chỉ là Trương Trì không rõ điểm này, nên mới viết kế hoạch ra giấy cho an tâm. Hắn và nhân cách thứ hai là một thể, tự nhiên không lo lắng chuyện nhân cách thứ hai phản bội mình.
Trương Trì không phải chưa từng nghĩ đến việc cố thức để nhân cách thứ hai không thể xuất hiện. Nhưng hiện tại hắn cần nhân cách thứ hai giúp đỡ, nên không làm thí nghiệm đó. Hắn cất tờ giấy vào ngực rồi nằm xuống ngủ say. Khi hắn vừa buông lỏng tinh thần, Cốt U U lập tức chiếm quyền kiểm soát.
Việc đầu tiên nàng làm là lấy tờ giấy ra xem. Nhìn những dòng chữ nhỏ chi chít trên đó, Cốt U U vừa tức vừa cười. Nàng đường đường là Thánh nữ Ma môn, đâu cần kẻ khác dạy cách làm việc? Nếu không phải vì tự cứu mình, nàng mới thèm để ý đến yêu cầu của Trương Trì.
Tuy nhiên, điều khiến nàng mừng rỡ là nàng cảm nhận rõ ràng thời gian mình kiểm soát cơ thể đã dài hơn. Ban đầu nàng chỉ có thể khống chế hai canh giờ mỗi ngày, sau hơn một tháng nỗ lực, giờ đây đã tăng lên ba canh giờ. Hôm qua chỉ lừa được một nữ nhân mà hôm nay đã có thể khống chế được ba canh giờ rưỡi.
"Chẳng biết nếu lừa được cả Giang Khinh Vân về thì thời gian sẽ tăng thêm bao nhiêu." Cốt U U thầm tính toán, suy cho cùng người mà Trương Trì luôn canh cánh trong lòng chính là sư phụ của hắn. Đợi đến khi nàng kiểm soát cơ thể vượt quá sáu canh giờ, chẳng lẽ nàng không thể làm chủ thân thể này sao?
"Lão nhị, chào ngươi!"
Cốt U U đang mộng tưởng thì thình lình nghe thấy một giọng nói, sợ tới mức rùng mình một cái. Sau đó nàng mới phản ứng lại, đó là Trương Trì đang nói chuyện. Lúc này Trương Trì cũng rất hưng phấn. Trước khi ngủ hắn đã suy nghĩ, liệu sau khi ngủ đi hắn có thể giữ được ý thức để quan sát hành động của nhân cách thứ hai hay không. Không ngờ quả nhiên làm được.
Hắn cảm giác mình vừa thiếp đi thì rất nhanh đã tỉnh lại lần nữa, ngũ giác vẫn còn, thị giác vẫn còn, thân thể hắn đang tự cử động dù hắn không điều khiển. Cảm giác thật thần kỳ! Trương Trì không hề sợ hãi mà ngược lại còn hưng phấn, thử lên tiếng chào hỏi. Quả nhiên, lão nhị có thể nghe thấy.
Cốt U U: "..." Đường đường là Thánh nữ Ma môn mà lại bị hù dọa, nàng chẳng lẽ không cần giữ mặt mũi sao? Với lại, cái xưng hô "lão nhị" kia là cái quỷ gì!
"Gọi ta là lão đại!"
Giọng nói của Cốt U U trong tai Trương Trì vẫn khó phân biệt nam nữ, nhưng hắn không quan tâm tiểu tiết này. Cốt U U cảm thấy mình là lão đại, Trương Trì cũng không định tranh giành. Đã là phân liệt nhân cách thì ai cũng sẽ thấy mình mới là lão đại thôi. Dù sao cả hai cũng là một thể, cùng nhau trưởng thành là được. Trương Trì vốn là kẻ thực dụng, nếu phân liệt nhân cách mà vô dụng thì hắn đã tích cực đi điều trị rồi.
Cốt U U phát hiện Trương Trì đang thức tỉnh thì trong lòng cũng rất bất an. Nàng lo lắng Trương Trì cũng có thể nghe lén được tiếng lòng mình, điều đó chẳng tốt lành gì. Thế là nàng vội vàng kiềm chế tâm thần, gạt bỏ tạp niệm, nhanh nhẹn đẩy ván giường ra để đào nửa thân người Đường Nhược Lăng đang vùi dưới đất lên. Trong đầu nàng lại nghe thấy Trương Trì lên tiếng:
"Huynh đệ, ngươi thật biết cách chơi đấy. Về phương diện nghệ thuật, chúng ta có thể giao lưu trao đổi thêm."
Trương Trì đang bình phẩm về cách trói Đường Nhược Lăng. Nhắc tới chuyện này Cốt U U càng tức hơn. Nàng làm sao biết những thứ hạ lưu này, tất cả đều là do đọc được suy nghĩ của Trương Trì! Rõ ràng nàng mới là người của Ma giáo, tại sao lại có cảm giác bị Trương Trì làm cho hư hỏng thế này? Như vậy có hợp lý không chứ?