Chương 4: Tiểu Tình, ta yêu ngươi, ta thích Huyên Huyên cùng Khả Hinh
Hắn ôm lấy nàng nhẹ nhàng dỗ dành, "Khả Hinh ngoan, ba ba ôm, không khóc không khóc."
Thật vất vả lắm mới dỗ hai cái tiểu gia hỏa nín khóc, Chu Phong lần nữa cảm nhận được trước kia để Tô Tiểu Tình một mình chăm sóc hai hài tử thật vất vả biết bao.
Nếu như vừa dỗ nín được một đứa, đứa kia lại khóc, cứ thế lặp đi lặp lại, tinh thần sẽ suy sụp.
Hắn trước kia chưa từng nghe nói về bệnh trầm cảm sau sinh, nay hắn mới hiểu được. Chỉ cần hoán đổi thân phận mà suy nghĩ một chút, là có thể nhận ra áp lực tinh thần của Tô Tiểu Tình lúc này lớn đến nhường nào.
Nhất là khi hắn lại là một phu quân không quan tâm gia đình, không hề thân mật như vậy.
Càng dễ dàng rơi vào tuyệt vọng.
Sau khi dỗ con gái nín khóc, Chu Phong ân cần nói với Tô Tiểu Tình: "Tiểu Tình, hôm nay Tiểu Yến đã xin nghỉ về sớm, chúng ta hãy về thôi, nàng hiện tại đang học cấp ba, việc học của nàng rất gấp rút, năm nay chúng ta phải lo cơm nước tươm tất cho nàng, tranh thủ để nàng thi đỗ vào trường đại học trọng điểm, ưu tú như ngũ tẩu của nàng."
Chu Phong là người con thứ năm trong nhà.
Chu Tiểu Yến là người nhỏ nhất trong nhà, nên gọi hắn là ngũ ca, gọi Tô Tiểu Tình là ngũ tẩu.
Hắn không nhắc lại chuyện Tô Tiểu Tình vừa muốn tự sát, nhằm tránh để tâm trạng Tô Tiểu Tình lại trở nên tồi tệ, nên hắn cố ý nói sang chuyện khác.
Chu Phong ôm lấy Nhị Bảo đi ở phía trước, Tô Tiểu Tình ôm lấy Đại Bảo đi theo phía sau hắn.
Nàng thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu nhìn lướt qua bóng lưng của Chu Phong.
Trong ánh mắt nàng xuất hiện sự mê mang.
Sau đó nàng lại nghĩ đến câu nói cuối cùng của hắn: "Giống nàng ngũ tẩu một dạng ưu tú", khiến nàng khẽ rung động.
Bởi vì từ khi kết hôn đến nay, Chu Phong chưa từng tán dương nàng bao giờ.
Thậm chí không muốn để người khác biết nàng từng học đại học trọng điểm, còn hắn chỉ học chuyên khoa.
Trong nhà hắn thường xuyên hạ thấp Tô Tiểu Tình, nói nàng làm việc này không tốt, làm việc kia không tốt, hoặc là nói nàng sau khi sinh hài tử thì mập như heo... khiến nàng bị đả kích.
Nghĩ tới đây, khóe mắt nàng khẽ ửng hồng.
Lại hồi tưởng lại lúc nàng vừa chuẩn bị ôm các bảo bảo nhảy xuống, nhìn thấy gương mặt bối rối, thất thố của Chu Phong, cùng những lời yêu thương hắn nói với nàng... những lời mà nàng chưa từng được nghe bao giờ.
Nàng lại nhịn không được ngẩng đầu nhìn bóng lưng Chu Phong thêm vài lần.
Nàng nghĩ mãi mà không rõ hắn đang suy nghĩ gì.
Nàng lắc đầu, cũng không nghĩ thêm nữa.
Bị thương tổn một năm, nàng sẽ không, cũng không dám chỉ vì vài câu nói, vài biểu hiện hay hành động ngắn ngủi của hắn mà lập tức nhiệt tình với hắn.
Chu Phong có rất nhiều lời muốn nói với Tô Tiểu Tình, một bên ôm lấy nữ nhi bước đi, một bên cùng Tô Tiểu Tình nói chuyện.
"Tiểu Tình, trước kia các thân thích đều nói nàng là mỹ nhân xinh đẹp nhất Thập Lý Bát Hương, câu nói này quả nhiên không sai, hơn nữa, ta còn phát hiện, nàng không chỉ là mỹ nhân xinh đẹp nhất Thập Lý Bát Hương, mà còn là mỹ nhân xinh đẹp nhất trên thế gian."
Tô Tiểu Tình suýt nữa thì ngã quỵ vì câu nói đó của hắn.
"Ngươi có thể đừng nói những lời buồn nôn như thế được không?" Nàng nhíu mày nói ra, "Chu Phong hôm nay thật quá đỗi kỳ lạ."
"Sự tình bất thường ắt có điều kỳ lạ."
Hắn lại muốn làm cái gì?
Số tiền cuối cùng trong nhà để mua sữa bột cho Đại Bảo và Nhị Bảo, cũng đã bị hắn lấy đi vào buổi sáng rồi.
Ngoại trừ hai đứa bé, nàng không còn bất cứ thứ gì khác nữa.
Bỗng nhiên, trong đầu của nàng nảy ra một suy nghĩ kinh khủng, chẳng lẽ — —
Hắn muốn bán hài tử? ? ?
Nghĩ tới đây, nàng bỗng nhiên dừng bước, gọi Chu Phong lại, với ánh mắt đặc biệt sắc bén nhìn Chu Phong đang quay đầu lại nhìn mình, "Chu Phong, trong lòng ngươi đang tính toán điều gì vậy?!"
"Ta nói cho ngươi biết, đừng mơ tưởng đem Huyên Huyên và Khả Hinh đi bán!"
Tháng trước, một cặp phu thê ở thôn bên cạnh, vốn làm việc ở bên ngoài, không có con cái, khi về nhà đã trông thấy hai bảo bảo của nàng, nói chúng trông thật đáng yêu, rất thích chúng, sau đó còn hỏi Chu Phong có muốn cho đi một đứa không? Vì nuôi hai đứa áp lực sẽ rất lớn.
Nghĩ tới đây, cả người nàng như một con nhím xù lông.
Nếu không phải một mình nàng không thể ôm nổi hai đứa bé, nàng đã lập tức muốn giật lấy hài nhi trong tay Chu Phong rồi.