Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Cẩu Thả Tại Tiên Giới Thành Đại Lão

Chương 10: Nhìn người thật chuẩn xác!

Chương 10: Nhìn người thật chuẩn xác!


Đây mới thực sự là bàn tay vàng!

Chức năng mới của bảng tu tiên khiến Uông Trần vui mừng khôn xiết.

Căn cốt kém, ngộ tính thấp, phá cảnh khó thì đã sao?

Chỉ cần có điểm "Nhân Đức" là có thể trực tiếp đột phá thăng cấp, quả thực không còn gì thoải mái hơn.

Hơn nữa Uông Trần cho rằng, nếu "Nhân Đức" có thể dùng để cộng điểm kỹ năng, thì "Thiên Công" rất có khả năng sẽ tăng điểm cho bốn thuộc tính cơ bản!

Mặc dù hiện tại hắn vẫn chưa biết phải thu thập "Thiên Công" qua con đường nào.

Nhưng bảng đã ở trong tay, tương lai đầy hy vọng!

Uông Trần hớn hở nhặt xác con Địa Tê ngưu dưới đất lên.

Lúc này hắn mới phát hiện, trên đầu con Địa Tê ngưu to lớn này có một lỗ thủng to bằng ngón tay cái.

Chất lỏng màu xanh thẫm từ bên trong ồ ạt chảy ra, tỏa ra một mùi tanh nồng của đất.

Rõ ràng đòn vừa rồi của Uông Trần đã đánh trúng vào chỗ hiểm.

Thế nhưng Canh Kim Chỉ cấp tinh thông vậy mà vẫn không thể hoàn toàn xuyên thủng nó.

So với trước kia, Canh Kim Chỉ cấp nhập môn đã có thể cắt Địa Tê ngưu làm đôi.

Rõ ràng gia hỏa này có lực phòng ngự vượt xa đồng loại bình thường.

BOSS!

Uông Trần đoán chừng con Địa Tê ngưu này ít nhất cũng là quái tinh anh, cho nên mới có thể mang lại cho hắn 1 điểm Nhân Đức.

Còn những con quái nhỏ bình thường, dù giết bao nhiêu cũng không nhận được điểm số nào.

Nếu như hắn ra ngoài săn giết yêu thú...

Dừng lại!

Uông Trần lập tức kềm chế ý nghĩ nguy hiểm vừa mới hiện ra trong đầu.

Hiện tại hắn chỉ là một tiểu tu sĩ Luyện Khí tầng ba, kỹ năng chiến đấu cũng chỉ có mỗi môn Canh Kim Chỉ.

Săn giết yêu thú sao?

Đến lúc đó chết thế nào cũng không biết!

Việc thu thập điểm Nhân Đức thông qua săn giết yêu thú tuyệt đối khả thi.

Nhưng điều kiện tiên quyết là hắn phải nắm giữ thêm nhiều pháp thuật chiến đấu và phòng ngự, ngoài ra tu vi ít nhất cũng phải tăng lên tầng bốn, tầng năm thì mới tạm ổn.

Tuyệt đối không được đắc ý mà quên mình là ai.

Uông Trần thầm nhắc nhở bản thân, rồi vác cuốc trở về nhà.

Bữa tối nay hắn quyết định sẽ xa xỉ một phen.

Hắn múc từ trong thùng gạo ra một cân rưỡi linh cốc, đổ vào chiếc cối sạch sẽ rồi dùng chày đá để giã gạo.

Bộ dụng cụ giã gạo gồm cối và chày đá này là do chủ nhân trước đó của căn nhà nhỏ để lại.

Nhưng nguyên chủ cũng chỉ mới dùng qua vài lần ít ỏi.

Uông Trần đã nghĩ kỹ rồi.

Hắn không định sau này sẽ ăn cơm còn lẫn vỏ trấu nữa.

Nếu cuộc sống đã định sẵn phải làm việc cực nhọc, không thể nằm ngửa hưởng thụ thì phải học cách tìm niềm vui trong gian khổ!

Đương nhiên, cũng là nhờ bảng tu tiên đã mang lại cho Uông Trần thêm nhiều lòng tin.

Trong khi đang ra sức giã gạo, Uông Trần nghĩ đến việc ngày mai sẽ vào thành Vân Sơn mua hai con gà con mang về.

Nuôi chúng ở trong sân nhỏ, dùng cám để vỗ béo.

Đến lúc đó sẽ có trứng gà để ăn.

Như vậy cám giã ra sẽ không bị lãng phí chút nào.

Hoàn mỹ!

Giã xong linh cốc, Uông Trần phải tốn không ít công sức mới lọc sạch được chỗ linh mễ đó.

Một cân rưỡi linh cốc đổi lại được khoảng một cân hai lượng gạo Bạch Ngọc.

Gạo Bạch Ngọc hạt tròn đầy đặn, trong suốt bóng loáng, mang theo một mùi thơm thanh nhã, thuộc loại linh mễ hạ phẩm.

Nhưng đối với Uông Trần, đó đã là trân tu mỹ vị rồi.

Sau khi nhóm lửa lên lò, cho linh mễ và nước vào nồi, Uông Trần bắt đầu xử lý chiến lợi phẩm thu được hồi chiều.

Hai con Địa Tê ngưu bình thường thì dễ giải quyết.

Còn con Địa Tê ngưu "trùm" kia vì cơ thể vẫn còn nguyên vẹn, lớp vỏ ngoài lại vô cùng cứng rắn.

Cho nên hắn phải dùng hết sức vận Canh Kim Chỉ mới cắt mở được nó ra, móc lấy miếng thịt tinh túy bên trong.

Miếng thịt sâu rộng chừng hai ngón tay này có trọng lượng gấp ba lần loại bình thường, hơn nữa còn rất dai và đàn hồi.

Uông Trần khía vài đường trên miếng thịt, rồi đem ướp gia vị cùng bốn khối thịt vụn khác.

Sau đó cho vào nồi chưng.

"Chi chi!"

Uông Trần quay đầu nhìn lại.

Rồi bật cười.

Con chuột lông trắng hồi trưa lại tới, nó ngồi chồm hổm dưới đất rồi chấp hai chân trước lại vái chào hắn.

"Tiểu Bạch à."

Uông Trần thấm thía nói với tiểu gia hỏa: "Ngươi xem, nhà ta cũng chẳng dư dả gì, ăn cơm cũng phải tính toán từng chút một, lại còn phải tự tay giã gạo, làm hai cánh tay ta sắp nổi vết chai rồi đây."

Hắn xòe hai bàn tay ra: "Tiểu Bạch à, ngươi cũng là một con linh thử trưởng thành rồi, phải học cách tự mình giải quyết vấn đề cơm áo, ta tin rằng ngươi nhất định sẽ làm được, cố gắng lên!"

Tiểu Bạch là cái tên mà Uông Trần vừa đặt cho con chuột lông trắng.

"Chi chi!"

Con chuột lông trắng có lẽ vì bị nói trúng tim đen nên cảm thấy xấu hổ.

Nó kêu lên với Uông Trần hai tiếng, sau đó chui tọt vào đống củi.

Uông Trần thở phào nhẹ nhõm.

Cơm sắp chín tới nơi rồi.

Ngay khi Uông Trần bưng bát cơm đầy ụ cùng một chén thịt chưng nước tương nhỏ đặt lên bàn.

Chuẩn bị ăn một bữa ra trò.

Hắn bỗng nhiên cảm thấy có điều khác thường.

Cúi đầu nhìn lại, hắn vậy mà một lần nữa nhìn thấy Tiểu Bạch.

Hơn nữa, đi theo sau lưng con chuột lông trắng còn có một con chuột lông gấm!

Con chuột lông gấm này có kích thước nhỏ hơn Tiểu Bạch, bộ lông pha trộn ba màu vàng trắng xám, trên đỉnh đầu còn mọc một túm lông đỏ.

Ngoại hình trông cũng không tệ.

Uông Trần trợn mắt há hốc mồm: "Tiểu Bạch, ngươi làm thế này là quá đáng lắm nhé!"

Một mình ngươi đến ăn chực thì cũng thôi đi.

Vậy mà còn dắt cả phu quân theo để cùng ăn chực nữa!

Định trêu ngươi kẻ độc thân này sao?

Uông Trần có thể xác định được giới tính của chúng — vì Tiểu Bạch có núm vú.

"Chi chi!"

Tiểu Bạch quay đầu kêu với con chuột lông gấm hai tiếng.

Con chuột kia liền nhảy tới trước mặt Uông Trần, há miệng nôn ra một vật.

Hả?

Uông Trần lập tức ngây người.

Vật mà con chuột lông gấm vừa nôn ra là một viên ngọc thạch dài khoảng một thốn, to bằng ngón tay cái, tỏa ra linh khí uẩn hàm bên trong.

Rõ ràng đó là một viên hạ phẩm linh thạch!

Linh thạch là loại tiền tệ thông dụng trong tu tiên giới, chủ yếu chia làm Hạ phẩm, Trung phẩm, Thượng phẩm và Cực phẩm.

Sức mua của linh thạch rất lớn.

Linh cốc do Uông Trần trồng ra đem bán cho các thương nhân lương thực trong thành Vân Sơn.

Giá thu mua của họ là 50 cân đổi một viên hạ phẩm linh thạch.

Trên thực tế, thường ngày khi hắn mua củi gạo dầu muối tương giấm trà, đều dùng toái linh.

Toái linh được gia công từ những mảnh vụn rơi ra khi cắt gọt linh thạch, một trăm viên toái linh mới tương đương với một viên hạ phẩm linh thạch.

Uông Trần đã trồng linh điền ở ngoại môn Vân Dương phái suốt năm năm.

Hắn làm lụng vất vả, thắt lưng buộc bụng.

Bảy viên hạ phẩm linh thạch cùng ba mươi chín viên toái linh trong túi trữ vật chính là toàn bộ gia sản tích góp được của hắn hiện tại!

Vậy mà hiện tại vợ chồng Tiểu Bạch lại dùng một viên hạ phẩm linh thạch, tương đương với 50 cân linh cốc để đổi lấy một bữa ăn chực...

Đúng là biết nhìn người thật đấy!

Uông Trần nhanh như cắt nhặt viên linh thạch dưới đất lên, nhét tọt vào túi trữ vật với tốc độ sấm đánh không kịp bịt tai.

"Tới tới tới!"

Hắn cười híp mắt vỗ vỗ lên mặt bàn, nhiệt tình gọi: "Lên bàn dùng bữa nào!"

Hai con chuột vậy mà nghe hiểu được.

Chúng leo theo chân bàn lên mặt bàn, một trái một phải ngồi xổm đối diện với Uông Trần.

Đợi ăn cơm.

Ai bỏ tiền ra thì người đó là đại gia!

Uông Trần xoa xoa hai bàn tay.

Hắn lấy miếng thịt tinh túy của con Địa Tê ngưu trùm kia ra, dùng dao nhỏ cắt làm hai phần.

Sau đó nhét chúng vào trong hai nắm cơm.

Hắn đặt chúng vào hai chiếc đĩa đựng dưa muối, rồi rưới nước tương thịt lên trên.

Cuối cùng, hắn đặt chúng trước mặt vợ chồng Tiểu Bạch.

Nắm cơm to bằng nắm tay với những hạt gạo rõ ràng, bên trên nhô ra một đoạn thịt sâu chín màu hồng, quyện cùng nước tương thơm phức.

Nóng hổi và thơm ngào ngạt.

Công phu nấu nướng được hun đúc từ đại đế quốc mỹ thực của Uông Trần đã được triển lộ một cách vô cùng nhuần nhuyễn!

Con chuột lông trắng và con chuột lông gấm thèm đến mức nước miếng nhỏ ròng ròng trên bàn.

Ăn đi, ăn đi!

Uông Trần cười hì hì nhìn chúng ăn như hổ đói.

Hắn chẳng hề thấy xót xa chút nào khi bỏ ra miếng thịt của con quái vật trùm kia.

Có câu nói rất hay, không nỡ bỏ con săn sắt sao bắt được con cá rô.

Nếu như lần nào chúng cũng...

Không, chỉ cần thi thoảng chúng mang theo một viên linh thạch tới ăn chực thôi là Uông Trần đã lời to rồi.

Đây đâu phải là chuột lông gấm, rõ ràng là chuột chiêu tài!

Thấy chúng ăn uống ngon lành, Uông Trần đem phần thịt vụn và nước thịt còn lại trong chén rưới lên bát cơm của mình.

Sau đó hắn cũng bắt đầu lùa từng miếng lớn.

Thật là thơm quá đi!




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch