Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Cẩu Thả Tại Tiên Giới Thành Đại Lão

Chương 18: Du Thương

Chương 18: Du Thương


Từ phía nam có một tên Du Thương đi tới.

Trong số hàng tỉ tu sĩ của Tu Tiên giới, Du Thương là một tồn tại rất đặc thù. Bọn hắn không thuộc về người của môn phái, cũng không phải là tán tu thuần túy. Những tên Du Thương này đi khắp hang cùng ngõ hẻm, ra vào chốn Man Hoang, hễ nơi nào có nhân tộc tụ tập thì nơi đó sẽ xuất hiện bóng dáng của bọn hắn. Thậm chí, còn có rất nhiều Du Thương giao dịch làm ăn với cả yêu loại.

Tên Du Thương xuất hiện trong tầm mắt của Uông Trần chừng ba mươi tuổi, tướng mạo bình thường, nụ cười vô cùng ân cần. Chiếc chuông đồng treo trên mái che của hòm xiểng phát ra tiếng kêu đinh đinh đang đang, thu hút không ít hài tử nhà nông hộ chạy tới. Bọn trẻ nhảy nhót tiến bước theo sau hắn. Cũng có mấy đứa bé lấy ra những loại thảo dược bình thường đào được để đổi lấy kẹo gạo mạch nha từ tay Du Thương.

Phần lớn Du Thương chỉ làm những việc buôn bán nhỏ. Vị này cũng không ngoại lệ, chỉ cần một nắm vảy cá thảo phơi khô là có thể đổi được nửa lượng kẹo gạo từ tay hắn. Đứa trẻ đổi được kẹo thì hớn hở ra mặt, đứa không đổi được thì vô cùng hâm mộ.

Lại có những lão nhân nghe tiếng mà tìm tới để đổi rượu gạo với Du Thương. Kẹo gạo và rượu gạo đều được chế biến từ loại gạo tiến cống của phàm trần. Tuy chúng không có linh khí nhưng được cái giá rẻ, có thể thỏa mãn dục vọng ăn uống của những người ở tầng lớp dưới chót trong Tu Tiên giới.

Ngoài việc trao đổi đồ vật, Du Thương còn bán cả kim chỉ, dầu muối, tương giấm cùng với dược tán và phù lục. Mặc dù những thứ này đều có bán trong Vân Sơn thành, nhưng làm sao bì được với sự thuận tiện khi mua sắm ngay trước cửa nhà.

Các bà cô, bà dì cũng tấp nập kéo đến. Đầu đường của trang ấp nhỏ bé này dường như sắp trở thành nơi sầm uất nhất trong vòng mười dặm, khiến Uông Trần cũng phải đứng xem náo nhiệt.

Tay chân của tên Du Thương cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ trong khoảng nửa nén hương, hắn đã phục vụ xong một lượng lớn khách hàng. Hắn thu dọn lại hòm xiểng rồi tiếp tục lên đường. Khi đi đến trước mặt Uông Trần và Vương Thiết Ngưu, tên Du Thương này cười híp mắt chắp tay chào: "Chào hai vị đạo hữu."

Du Thương làm ăn với bốn phương, coi trọng nhất chính là hòa khí sinh tài, thái độ của hắn thật sự không có chỗ nào để chê trách.

"Chào đạo hữu." Uông Trần đứng dậy đáp lễ, khách khí hỏi: "Xin hỏi ngươi có thu mua Địa Tê ngưu không?"

Đừng nhìn Du Thương thuộc hàng tiểu thương mà lầm, những kẻ làm nghề này đều không phải hạng người lương thiện đơn giản. Bởi vì bọn hắn thường xuyên phải đối mặt với sự hung bạo của đạo phỉ cùng sự đe dọa của yêu ma tà sùng. Nếu không có chút năng lực, bọn hắn đã sớm phơi xác nơi đầu đường xó chợ.

"Dĩ nhiên là có." Nghe thấy Uông Trần hỏi thăm, Du Thương lập tức dừng bước: "Hai mươi toái linh một cân."

"Hai mươi toái linh một cân?" Uông Trần nhíu mày: "Giá cả thấp như vậy sao?"

Nếu trí nhớ của hắn không lầm, giá thu mua tại tiệm thuốc trong Vân Sơn thành là ba cân đổi một hạ phẩm linh thạch. Mà tên Du Thương này lại ra giá năm cân đổi một hạ phẩm linh thạch, chênh lệch không ít.

Du Thương giải thích: "Hiện tại trong thành cũng là cái giá này, qua mấy ngày nữa nói không chừng còn giảm sâu hơn."

Uông Trần lập tức phản ứng lại. Hắn không nghi ngờ đối phương đang lừa dối mình. Mặc dù nói gian thương không độc không làm giàu được, thế nhưng ở những nơi có quy củ và trật tự, Du Thương thường vô cùng chú trọng uy tín. Bởi vì một khi thanh danh bị hủy hoại, sẽ không còn ai nguyện ý giao dịch với hắn nữa, thậm chí hắn còn có thể bị trực tiếp đuổi ra ngoài.

Hơn nữa, trên lưng Uông Trần vẫn còn đeo minh bài ngoại môn đệ tử của Vân Dương phái, Du Thương không thể nào không nhìn thấy. Nghĩ lại thì lời giải thích của đối phương cũng hết sức hợp lý. Giá thu mua Địa Tê ngưu trong trí nhớ của Uông Trần là từ trước đó, hiện nay rất nhiều linh điền đều gặp nạn sâu bệnh, mọi người đều bận rộn đánh giết nên giá cả chắc chắn phải giảm xuống.

"Đổi!" Uông Trần quả quyết lấy toàn bộ Địa Tê ngưu trong Túi Trữ vật ra.

Dù Du Thương là kẻ kiến thức rộng rãi cũng phải giật mình kinh hãi. Số lượng Địa Tê ngưu mà Uông Trần vừa lấy ra thật sự quá nhiều, trong đó còn có bảy con Địa Tê ngưu yêu hóa cỡ lớn! Mà Uông Trần lại còn trẻ tuổi như vậy. Hắn nhìn sâu vào Uông Trần một cái rồi bắt đầu kiểm kê.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch