Tinh gia biến thành Ngạn Tổ, Ngạn Tổ biến thành Quán Hy, Quán Hy lại biến thành Bản Sơn...
Uông Trần chơi đến quên cả trời đất.
Chỉ cần trong đầu hắn tưởng tượng ra một khuôn mặt, tấm mặt nạ da người này liền có thể biến hóa ra y hệt.
Hình dáng giống như đúc, không có chút sơ hở nào.
Thế nhưng khi đổi đến khuôn mặt thứ tư, Uông Trần chợt phát hiện pháp lực trong đan điền của mình vậy mà đã khô kiệt!
Hắn lập tức trở về hình dáng của một kẻ không mặt.
Điều này khiến Uông Trần cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Việc sử dụng tấm mặt nạ này để biến hóa dung mạo hiển nhiên là cần tiêu hao pháp lực. Vấn đề nằm ở chỗ, vừa rồi hắn hoàn toàn không cảm nhận được sự tiêu hao ấy.
Uông Trần tâm niệm vừa động, gọi bảng tu tiên ra.
Ánh mắt của hắn lập tức ngưng đọng!
Phía dưới thanh kỹ năng bất ngờ xuất hiện thêm một cột mới.
【 Trang bị 】: Thiên Cơ Biến (phong ấn): 3/100000
Đã hiển thị trang bị!
Uông Trần thử bóc mặt nạ da người ra rồi nhìn lại bảng tu tiên. Thanh trang bị vẫn còn đó, nhưng phía sau lại trống không, không có nội dung gì.
Khi đeo mặt nạ vào lần nữa, dòng chữ lại hiện ra. Đến lúc này Uông Trần đã hoàn toàn có thể xác định, chính tấm mặt nạ tên là "Thiên Cơ Biến" này đã kích hoạt thanh trang bị.
Ngược lại, hắn lại nảy sinh nghi hoặc lớn hơn.
Suy nghĩ một chút, Uông Trần từ trong túi trữ vật lấy ra thanh pháp kiếm nắm vào tay. Kết quả là thanh trang bị không hề có bất kỳ biến hóa nào!
Uông Trần có chút khó hiểu. Thanh kiếm này chắc chắn là pháp khí, tại sao lại không thể xếp vào thanh trang bị?
Thực tế trên người Uông Trần còn có một món pháp khí khác, đó chính là túi trữ vật. Cũng giống như pháp kiếm, rõ ràng hắn đang đeo trên người nhưng thanh trang bị vẫn không hiển thị.
Uông Trần suy nghĩ mãi vẫn không tìm được lời giải. Nghĩ không ra thì không nghĩ nữa, hắn dời sự chú ý trở lại tấm mặt nạ.
Uông Trần không hề bỏ qua hậu tố (phong ấn) của "Thiên Cơ Biến", cũng như dấu cộng phía sau con số 3/100000. Dấu cộng đang tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, điều này đại biểu hắn có thể cộng điểm cho món trang bị này.
Là để phá giải phong ấn sao?
Có điều nhìn con số 1 kèm theo quá nhiều số 0 phía sau, Uông Trần cảm thấy vô cùng đau đầu. Nếu suy đoán của hắn là chính xác, thì muốn phá giải phong ấn cho món trang bị này cần tới mười vạn điểm Nhân Đức!
Thật là muốn mạng mà.
Uông Trần liếc nhìn điểm Nhân Đức hiện tại của mình: 15 điểm.
Trong hai ngày qua, hắn nhọc nhằn khổ sở thanh lý linh điền, tiêu diệt hơn mười con Địa Tê Ngưu yêu hóa mới tích lũy được bấy nhiêu. Mặc dù rất tò mò sau khi giải phong tấm mặt nạ sẽ có hình dạng thế nào, nhưng vốn là người biết tự lượng sức mình, Uông Trần nghĩ đi nghĩ lại rồi thôi. Chuyện này để sau hãy nói.
Khoan đã!
Uông Trần bỗng nhiên có phát hiện mới trên bảng tu tiên.
【 Thiên Công (cải mệnh): 6 】
Không biết từ lúc nào, hắn vậy mà có thêm 6 điểm Thiên Công! Phát hiện này khiến Uông Trần vừa mừng vừa sợ.
Lúc trước hắn vẫn luôn sầu não vì không biết làm cách nào để kiếm được điểm Thiên Công dùng cho việc cải mệnh, kết quả hiện tại đã có rồi.
Năm cột 【 Thể phách 】, 【 Căn cốt 】, 【 Ngộ tính 】, 【 Thần hồn 】 và 【 Công pháp 】, các dấu cộng phía sau đều đã chuyển sang màu vàng kim — tất cả đều có thể cộng điểm!
Quả nhiên là "đi mòn gót sắt tìm không thấy, đến khi gặp được chẳng tốn công".
Bình cảnh Luyện Khí tầng ba có thể đột phá, căn cốt và ngộ tính thấp kém cũng có thể tăng lên! Hành trình nghịch thiên cải mệnh sắp bắt đầu rồi!!
Uông Trần hít một hơi thật sâu để kìm nén tâm trạng kích động trong lòng. Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.
Hắn nuốt một ngụm nước bọt, thử dồn 1 điểm vào mục 【 Căn cốt 】 trước.
Theo trí nhớ của nguyên chủ, thể phách và thần hồn đều có thể tăng cường thông qua việc tu luyện các công pháp tương ứng. Còn căn cốt và ngộ tính thì chỉ có thể nâng cao bằng cách sử dụng thiên tài địa bảo.
Mà những thứ thiên tài địa bảo ấy, ngay cả Kim Đan chân nhân cũng phải liều mạng tranh đoạt, Nguyên Anh chân tiên gặp được cũng phải động lòng! Với một tiểu tu sĩ tầng lớp thấp kém như hắn, nếu không gặp được cơ duyên cực lớn thì ngay cả nhìn một cái cũng là chuyện không tưởng.
【 Thiên Công 】 trong nháy mắt giảm đi 1 điểm, đồng thời 【 Căn cốt 】 tăng lên thành 3 điểm.
Uông Trần lập tức cảm thấy xương cốt toàn thân ngứa ran, giống như có thứ gì đó muốn chui từ trong tủy xương ra ngoài. Nhịp tim đột nhiên tăng tốc, máu trong người cuồn cuộn dâng trào. Cả người hắn dường như muốn bay bổng lên.
Thế nhưng trạng thái đó chỉ kéo dài trong thoáng chốc.
Uông Trần rất muốn bồi thêm vài điểm vào 【 Căn cốt 】, nhưng dấu cộng phía sau đã chuyển sang màu xám. Vì trước đó từng có kinh nghiệm cộng điểm cho Canh Kim Chỉ, nên hắn cũng không mấy ngạc nhiên.
Phương thức cộng điểm của 【 Thiên Công 】 rõ ràng cũng giống hệt 【 Nhân Đức 】. Lần đầu tiên tiêu tốn 1 điểm, lần thứ hai sẽ cần 10 điểm. Còn lần thứ ba có phải là 100 điểm hay không thì vẫn chờ kiểm chứng.
Vì không thể cộng thêm cho 【 Căn cốt 】, Uông Trần liền dồn 1 điểm vào 【 Ngộ tính 】.
Khác với khi tăng 【 Căn cốt 】, việc 【 Ngộ tính 】 tăng lên 3 điểm không mang lại bất kỳ cảm giác nào.
Còn ba mục có thể tăng điểm là 【 Thể phách 】, 【 Thần hồn 】 và 【 Công pháp 】 thì Uông Trần tạm thời không động vào. Hai mục đầu có thể thông qua tu luyện công pháp để nâng cao. Riêng mục sau, một khi đột phá, hắn sẽ lập tức từ Luyện Khí sơ giai bước vào trung giai. Với tình trạng cơ thể của Uông Trần hiện tại, làm vậy rõ ràng không phải là một quyết định sáng suốt!
Uông Trần đã suy tính kỹ. Chờ nội thương của hắn hoàn toàn khỏi hẳn, hắn sẽ lập tức tới Vân Sơn thành thuê động phủ để xông quan. Nơi đó linh khí dồi dào, có lợi cho việc củng cố cảnh giới, cực kỳ tốt cho tu hành.
Chỉ mới cộng thêm 2 điểm, Uông Trần vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn. Hắn liền cộng thêm 1 điểm cho "Thiên Cơ Biến".
【 Trang bị 】: Thiên Cơ Biến (phong ấn): 4/100000
【 Nhân Đức (Phá cảnh): 14 】
Quả nhiên thứ tiêu hao chính là điểm Nhân Đức!
Uông Trần thấy sướng, mà cũng thấy tuyệt vọng.
Đóng bảng tu tiên lại, hắn tháo mặt nạ Thiên Cơ Biến ra, cùng với pháp kiếm thu tất cả vào túi trữ vật. Hắn trở lại tĩnh thất để tiếp tục tu luyện.
Đan điền đang trống rỗng, không có pháp lực hộ thân, một khi gặp phải nguy hiểm thì thật sự là kêu trời không thấu.
Không biết là do ảo giác hay là do căn cốt và ngộ tính đã được tăng lên, khi Uông Trần tiếp tục tu tập Ngũ Hành Công, hắn rõ ràng cảm thấy sự thấu hiểu và nắm giữ đối với môn công pháp này đã sâu sắc hơn không ít. Tốc độ ngưng khí cũng tăng lên đôi chút.
Ngày thứ hai, Uông Trần vẫn đóng cửa không ra ngoài, ở trong nhà điều dưỡng thân thể để khôi phục lại trạng thái tốt nhất. Đến ngày thứ ba, cảm thấy kinh mạch đã hoàn toàn bình phục, hắn mới rời nhà hướng về phía Vân Sơn thành.
Uông Trần đứng bên đường vẫy một chiếc xe ngựa đi ngang qua. Loại xe ngựa mui trần do hai con Long Lân Mã kéo này rất phổ biến ở khu vực xung quanh linh địa Vân Dương, chủ yếu dùng để chở khách.
Chỉ cần trả cho phu xe một viên toái linh làm tiền xe, họ có thể đưa khách đến tận cổng thành Vân Sơn. Số lần nguyên chủ ngồi xe Long Lân Mã chỉ đếm được trên đầu ngón tay, vì để tiết kiệm một viên toái linh mà hắn thà đi bộ năm mươi dặm.
Uông Trần hiện giờ không còn bận tâm đến chút tiền lẻ này nữa. Tiền tích góp của hắn đã vượt quá một trăm Linh thạch, lại vừa kiếm bộn nhờ việc thu dọn xác chết. Sau này ăn linh mễ, hắn sẽ không còn phải nhai lẫn vỏ trấu nữa!
Lúc Uông Trần lên xe, bên trong đã có mười mấy người ngồi sẵn. Đều là những tu sĩ tầng lớp thấp đang trên đường tới Vân Sơn thành, trong đó không ít người là linh thực phu với gương mặt đầy sương gió. Đa số bọn họ đều lộ vẻ sầu khổ, thở ngắn than dài.
Qua việc nghe lỏm cuộc đối thoại của họ, Uông Trần biết được nạn sâu bệnh Địa Tê Ngưu đã lan rộng ra toàn bộ khu vực ngoại môn. Hàng vạn mẫu linh điền bị tàn phá, khiến nhiều linh thực phu lâm vào cảnh tổn thất nặng nề.
Thế nhưng phía trên Vân Dương phái vẫn chậm chạp không có phản ứng, mọi người đành phải tự mình cứu vãn, diệt trừ sâu bệnh. Nếu tình hình này còn kéo dài, e rằng đến cuối mùa hè sẽ chẳng có mấy gia đình nộp đủ tiền thuê ruộng.