Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Cẩu Thả Tại Tiên Giới Thành Đại Lão

Chương 37: Ván cờ

Chương 37: Ván cờ


Địa Tê ngưu đã biến mất.

Sau trận đại chiến kinh thiên động địa kia, trong tất cả linh điền thuộc khu vực ngoại môn của Vân Dương phái không còn phát hiện thấy dấu vết của bất kỳ một con Địa Tê ngưu nào, cứ như thể chúng đã hoàn toàn tuyệt chủng.

Thế nhưng, cái giá phải trả lại vô cùng thảm liệt.

Mấy trăm tu sĩ thương vong, hơn ngàn mẫu linh điền bị tàn phá ở những mức độ khác nhau. Trong đó, một phần linh điền sẽ rơi vào cảnh trắng tay, không thu hoạch được một hạt nào. Đa số tu sĩ tử vong đều là linh thực phu.

Tuy nhiên, đối với Vân Dương phái vốn có tới mười vạn đệ tử ngoại môn mà nói, chút tổn thất này chẳng đáng kể là bao. Chẳng mấy chốc đã có những tu sĩ mới trở thành linh thực phu, bọn họ hớn hở tiếp quản di sản của những người độc thân đã tử nạn. Những gia đình linh thực phu mất đi người thân thì vội vã lau khô nước mắt để chuẩn bị cho vụ mùa mùa hè sắp tới. Còn về phần tiền trợ cấp, chắc chắn là không có!

"Các vị sư huynh, ta quỳ xuống lạy các ngươi!"

Sáng ngày hôm đó, trên đường đi gánh nước suối trở về, Uông Trần nhìn thấy mấy tên đệ tử Vệ Đường đang hung thần ác sát chặn cửa một gia đình. Một hán tử tráng niên quỳ gối trước mặt bọn chúng, khẩn cầu: "Nhà ta thật sự không thể bỏ ra nhiều linh thạch như vậy, lúc trước khi nhận cờ, ta cũng không biết là phải trả linh thạch."

Bên cạnh hắn, một nữ tử vẻ mặt đau khổ đang che chở hai đứa trẻ ở sau lưng, đôi mắt nàng đẫm lệ.

"Đừng có dùng bộ dạng này với ta!"

Một tên đệ tử Vệ Đường gầm lên: "Nhà ngươi đã nhận trận kỳ, nội môn lại phái cả phi hạm cùng thượng nhân đến để tẩy trừ sâu bệnh, cuối cùng phải nhờ đến Thái Thượng trưởng lão ra tay mới giải quyết được tà vật, cứu được tính mạng cả nhà ngươi. Giờ đây chỉ có hai mươi lăm viên linh thạch mà ngươi cũng không muốn nộp ra, ngươi coi thượng nhân và chân nhân là cái gì?"

Hán tử quỳ trên mặt đất bị tiếng quát làm cho ngây người. Vẻ mặt tên đệ tử Vệ Đường càng thêm dữ tợn: "Đồ vô ơn bạc nghĩa, không muốn giao linh thạch cũng được, lập tức cút khỏi môn phái đi! Ruộng nương bên ngoài tùy các ngươi trồng trọt, không cần nộp một viên toái linh nào hết!"

Tử Phủ thượng nhân, Thái Thượng trưởng lão!

Đừng nói tới Kim Đan chân nhân, ngay cả danh hiệu của một vị Tử Phủ thượng nhân khi đè lên thân xác của tiểu tu sĩ ngoại môn cũng đã nặng tựa thái sơn. Làm sao bọn họ có thể chống lại?

Hán tử kia đành phải dốc hết túi trữ vật, rồi muối mặt đi vay mượn hàng xóm láng giềng đang đứng xem xung quanh. Cuối cùng, hắn cũng gom đủ hai mươi lăm viên linh thạch giao cho đệ tử Vệ Đường. Trong đó có lẫn rất nhiều toái linh.

Sau đó, mấy tên đệ tử Vệ Đường lại kéo đến nhà tiếp theo. Chẳng mấy chốc, từ ngôi nhà kia cũng vang lên tiếng khóc lóc. Thông qua việc trò chuyện với người qua đường, Uông Trần mới biết được sự tình.

Hóa ra mấy ngày trước, Lý trưởng ở đây đã nhận trận kỳ do Tổng đường luyện chế để phát cho các hộ nông dân trong địa bàn quản lý, chỉ cần là linh thực phu gặp nạn sâu bệnh thì đều có thể lĩnh một mặt cờ. Hiện giờ sự việc đã được giải quyết, Vệ Đường liền phái người tới trưng thu linh thạch với danh nghĩa dùng làm đồ cung phụng cho nội môn.

Cứ một mẫu linh điền thì phải nộp một viên hạ phẩm linh thạch! Chỉ có những hộ không nhận trận kỳ hoặc có người chết mới được miễn thu.

Vệ Đường phái người đến tận cửa, lại lấy danh hiệu của thượng nhân và chân nhân ra trấn áp, thử hỏi ai dám không giao? Trong mười hộ gia đình xung quanh đây, ít nhất cũng phải có bảy tám hộ bị "cứa máu".

Tình huống này xảy ra, Uông Trần cũng không cảm thấy quá bất ngờ. Lúc trước, khi Lão Tôn Đầu đắc ý khoe khoang với Uông Trần, hắn đã cảm thấy có điều gì đó không ổn. Dự cảm của hắn quả nhiên đã đúng! Hiện tại Uông Trần cũng chẳng thể làm được gì, sau khi nghe xong, hắn tiếp tục đi về phía nhà mình.

"Trời đất ơi!"

Hắn còn chưa đi tới cửa nhà thì đã thấy Lão Tôn Đầu đang ngồi bên lề đường khóc trời mắng đất, vừa lau nước mắt vừa kêu gào thảm thiết. Sự xuất hiện của Uông Trần khiến lão gia tử như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức lao tới.

"Cẩu Tử, đại gia không sống nổi nữa rồi!"

Uông Trần bị ôm chặt lấy hai chân, trong lòng vô cùng cạn lời: "..."

Đêm khuya hôm trước, lúc Lão Tôn Đầu say rượu tìm đến hắn để khóc lóc kể lể cũng không đau lòng như lúc này!

"Cẩu Tử." Lão Tôn Đầu quệt nước mắt, nức nở nói: "Ngươi có biết không..."

"Ta biết!" Uông Trần trực tiếp ngắt lời lão: "Vệ Đường phái người tới thu của lão ba mươi sáu viên hạ phẩm linh thạch chứ gì."

Lão Tôn Đầu một mình thuê trồng ba mươi mẫu linh điền, lại còn nhận trận kỳ. Chẳng phải là phải móc ra ba mươi mấy viên linh thạch sao?

"Hóa ra ngươi đã biết rồi sao." Lão Tôn Đầu ngượng ngùng bò dậy, lại nài nỉ: "Cẩu Tử, ngươi giúp đại gia một tay, cho ta mượn..."

"Lão tự xem đi." Uông Trần tháo túi trữ vật treo bên hông đưa cho đối phương: "Xem thử ta có bao nhiêu linh thạch!"

Túi trữ vật này là cái cũ của hắn, bên trong chỉ chứa vỏn vẹn mười mấy viên toái linh cùng một ít đồ dùng thường ngày. Còn chiếc túi trữ vật lớn thu được từ tên Du Thương thì được hắn cất giấu cực kỳ cẩn thận ở trong ngực. Làm như vậy, dù túi trữ vật bên ngoài có bị trộm hay bị cướp thì cũng không tổn thất bao nhiêu. Những thứ thực sự đáng giá đều nằm ở chiếc túi bên trong!

Lão Tôn Đầu có lẽ là thật sự đang vội cuống lên, thế mà lại nhận lấy túi để kiểm tra thật. Túi trữ vật của Uông Trần không hề thiết lập cấm chế, chỉ cần rót pháp lực vào là có thể mở ra. Kết quả tự nhiên khiến Lão Tôn Đầu phải trợn tròn mắt.

"Không đúng, Cẩu Tử, linh thạch ngươi kiếm được đều đi đâu hết rồi?"

Uông Trần không nhịn được mà trợn trắng mắt: "Lão không thấy ta đã là Luyện Khí trung giai rồi sao? Ta đã vào trong thành thuê động phủ để thăng cấp đấy!"

Lý do này quá đỗi thuyết phục, thuyết phục đến mức Lão Tôn Đầu cứng họng không trả lời được, chỉ có thể hậm hực trả lại túi trữ vật cho Uông Trần. Hắn lười phải để ý tới lão già này thêm nữa, lẳng lặng bỏ đi.

Uông Trần sẽ không lo lắng thay cho đối phương. Lão ta là một gia hỏa dày dạn kinh nghiệm rồi. Lão Tôn Đầu không có con cái, lại thuê nhiều linh điền như vậy, lại còn ở ngoại môn suốt mấy chục năm. Cho dù lão thường xuyên đến kỹ viện ở thành Vân Sơn để vung tiền thì với tính cách của lão, chắc chắn vẫn sẽ có một ít linh thạch phòng thân. Uông Trần dù có thật sự có linh thạch đi chăng nữa, hắn cũng tuyệt đối sẽ không đưa cho đối phương nửa viên!

Về đến nhà, hắn lấy cái vạc đã đổ đầy nước suối từ trong túi trữ vật lớn ra, đặt lại vào trong bếp. Sau đó, hắn trở về tĩnh thất, ngồi trên bồ đoàn trầm tư suy nghĩ.

Địa Tê ngưu, trận kỳ, phi hạm, tà vật, Tử Phủ thượng nhân, Thái Thượng trưởng lão... cùng với phản ứng đáng kinh ngạc của Vân Dương phái ngay sau khi nạn sâu bệnh bùng phát. Tất cả những điều này khiến Uông Trần cảm thấy dường như có một bàn tay khổng lồ vô hình đang bày ra một ván cờ ở phía sau màn. Bọn họ đang đánh cờ!

Dĩ nhiên Uông Trần không cho rằng cảm giác của mình nhất định là đúng. Nói không chừng đó chỉ là ảo giác của hắn, hoặc chỉ là những sự việc trùng hợp mà thôi. Hắn cũng không tiếp tục suy nghĩ thêm về chuyện này nữa. Nếu thật sự có người đang chơi một ván cờ lớn, vậy thì ngay cả tư cách làm quân cờ hắn cũng không có. Hà tất gì phải lo hão!

Việc cấp bách trước mắt là phải luyện thành 《 Thiên Long Kim Cương Chính Pháp 》 tới mức nhập môn.

Hai ngày qua, ngoài việc chăm sóc linh điền, phần lớn thời gian Uông Trần đều ở nhà để lĩnh ngộ môn công pháp luyện thể này. Trong bộ pháp quyết mà hắn có được đã bao gồm một bức Đại Uy Thiên Long Chân Hình Đồ. Chỉ cần lĩnh hội được bức tranh này và kích phát ra Khí Huyết Chi Lực thì coi như đã nhập môn. Nghe thì có vẻ rất đơn giản, nhưng ngộ tính thấp kém của Uông Trần một lần nữa lại khiến hắn rơi vào cảnh khốn đốn.

Hắn sống chết cũng không thể lĩnh hội được nửa điểm chân nghĩa ẩn chứa trong Thiên Long Đồ, mãi vẫn không thể bước qua được cánh cửa kia. Nếu công pháp không thể nhập môn thì bảng tu tiên mà Uông Trần sở hữu cũng không có cách nào phát huy tác dụng. Vì thế, hắn muốn thử lại lần nữa.

"Chi chi!"

Hai đạo bóng trắng đột nhiên một trước một sau nhảy vọt vào trong tĩnh thất. Uông Trần tập trung nhìn kỹ, hóa ra lại là con chuột trắng lớn đang dẫn theo phu quân của mình. Đó chính là con Cẩm Mao thử tưởng như đã mất tích lúc trước!

Hắn lập tức vui vẻ nói: "Hai ngươi đã tái hợp rồi sao?"




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch