Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 19: Thân thể dị biến (1)

Chương 19: Thân thể dị biến (1)


Cảm giác cứng ngắc trên thân thể ngày càng mãnh liệt, hai tay hai chân của Dịch Vân hoàn toàn không thể động đậy. Hơn nữa, cảm giác này còn đang lan tràn về phía ngực, bụng và đầu của hắn, khiến miệng không thể nói, tai không thể nghe, ngay cả tầm mắt cũng trở nên mơ hồ.

Hắn chỉ cảm nhận được trên mặt mình có những giọt nước mắt tí tách rơi xuống, đó là nước mắt của Khương Tiểu Nhu.

Nàng đang ra sức gào thét điều gì đó, thế nhưng Dịch Vân chỉ có thể mơ hồ thấy khẩu hình miệng của nàng đang chuyển động, âm thanh lại giống như bị kéo dài ra, hoàn toàn nghe không rõ ràng!

Trong lòng Dịch Vân cực kỳ không cam lòng, hắn dốc hết nghị lực, khó khăn cử động chiếc đầu lưỡi cứng đờ, gian nan mở miệng nói: "Liên... Liên Thành Ngọc..."

Giọng của Dịch Vân không rõ ràng, nhưng Khương Tiểu Nhu vẫn phân biệt được: "Liên Thành Ngọc? Liên Thành Ngọc hại ngươi?"

Dịch Vân đã hoàn toàn không thể nói được nữa, hắn chỉ cảm thấy luồng cảm giác lạnh băng, cứng đờ như thi thể này đã lan tràn đến lồng ngực, đang tụ về phía trái tim của hắn.

Chỉ cần trái tim của hắn cũng mất đi tri giác và ngừng đập, sinh mệnh của hắn cũng sẽ theo đó mà kết thúc!

Dịch Vân cảm thấy bản thân giống như một con cá sắp chết, không thể cử động, không thể hô hấp, chỉ có thể nằm chờ chết. Thế nhưng ngoài ý muốn là, ngay lúc luồng cảm giác tê liệt này lan tràn đến trước ngực hắn, một luồng khí mát lạnh lẽo đột ngột ập tới.

Luồng khí mát này vô cùng rõ ràng và quen thuộc, nó giống như một dòng suối trong lành, gột rửa khắp thân thể hắn!

Tử Tinh!

Dịch Vân mừng rỡ trong lòng, đây chính là cảm giác đến từ Tử Tinh! Vào lúc tồi tệ nhất, hắn vẫn có thể cảm nhận được Tử Tinh!

Luồng cảm giác cứng đờ này vốn dĩ sẽ lan rộng ra toàn thân hắn, thế nhưng khi lan tràn tới trước ngực, nó lại đụng phải khắc tinh là Tử Tinh. Tử Tinh vốn luôn được hắn đặt áp sát vào ngực áo.

Khoảnh khắc Tử Tinh được kích hoạt, Dịch Vân cảm thấy lồng ngực của mình dường như xuất hiện một vòng xoáy nhỏ.

Vòng xoáy nhỏ này trông rất tầm thường, thế nhưng ——

Vút!

Một tiếng động nhỏ vang lên, không hề có sự giãy giụa hay lo lắng nào, Dịch Vân chỉ thấy toàn thân nhẹ bẫng. Toàn bộ năng lượng lan tràn trong kinh mạch của hắn đều bị Tử Tinh hấp thu sạch sẽ, ngay sau đó, cảm giác cứng đờ trên cơ thể cũng biến mất không còn tăm hơi.

Giác quan của Dịch Vân đã hoàn toàn khôi phục, hắn cử động cánh tay và tứ chi, không thấy có bất kỳ điểm bất thường nào, chỉ là vì vừa rồi quá căng thẳng nên hắn đã vã một thân mồ hôi.

Không sao rồi?

Dịch Vân cảm thấy thật khó tin. Sau khi Tử Tinh được kích hoạt, chỉ trong nháy mắt, chưa đầy một giây đồng hồ, hắn đã bình phục hoàn toàn!

Chuyện này...

Dịch Vân sờ lên Tử Tinh trước ngực, ngơ ngác không nói nên lời. Tử Tinh này rốt cuộc là bảo vật gì chứ?

"Vân Nhi, ngươi sao thế? Ngươi đừng làm tỷ tỷ sợ!"

Khương Tiểu Nhu nhìn Dịch Vân, người vốn dĩ đang cứng đờ nay đã cử động được, nhưng lại lộ ra vẻ mặt ngơ ngác thẫn thờ, trong lòng nàng lo lắng khôn nguôi.

"Ta không sao rồi Tiểu Nhu tỷ, ta... ta hoàn toàn bình phục rồi..." Dịch Vân càng nói về sau càng cảm thấy có điểm gì đó không ổn. Vừa dứt mấy chữ cuối cùng, hắn chợt thấy trong dạ dày cuộn trào dữ dội như dời sông lấp biển.

Ọe!

Không một chút báo trước, cảm giác cực kỳ buồn nôn ập đến, Dịch Vân há miệng nôn thốc nôn tháo.

Trước kia khi Dịch Vân nôn mửa, vì trong bụng trống rỗng nên chỉ nôn ra nước chua. Thế nhưng lần này lại khác, thứ hắn nôn ra là máu bầm đen kịt, lại còn tỏa ra một mùi hôi thối nồng nặc!

Cảnh tượng này làm Khương Tiểu Nhu sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Ở thế giới xa lạ này, đối với những người bình dân bách tính, việc nôn ra máu cơ bản chẳng khác nào bị tuyên án tử hình.

Dịch Vân không ngừng nôn mửa, không chỉ nôn bằng miệng, trên người hắn còn tiết ra một lớp mồ hôi hôi hám, dính nhớp nháp như bùn đen.

Thấy Dịch Vân vừa đổ mồ hôi vừa nôn mửa, Khương Tiểu Nhu bất chấp mùi hôi thối nồng nặc khắp phòng, luống cuống tay chân vừa lau miệng vừa vỗ lưng cho hắn.

"Vân Nhi, Vân Nhi, ngươi đừng làm tỷ tỷ sợ, rốt cuộc là ngươi bị làm sao vậy? Đến cùng là thế nào?"

Giọng nói của Khương Tiểu Nhu run rẩy bần bật.

Dịch Vân làm gì có cơ hội trả lời. Hằn nôn sạch số máu đen trong cơ thể ra, nhưng điều kỳ lạ là hắn không hề thấy cơ thể bị suy nhược, ngược lại tinh thần còn tốt lên rất nhiều. Ngoại trừ việc bụng trống rỗng và cực kỳ đói khát ra, khắp người hắn đều vô cùng sảng khoái.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch