Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 29: Hút sạch tất cả (1)

Chương 29: Hút sạch tất cả (1)


"Tử Tinh này ngay cả năng lượng bên trong dược liệu cũng có thể hấp thu sao? Đúng rồi! Bản chất của "dược lực" ẩn chứa trong dược liệu chẳng phải cũng là một loại năng lượng đó sao?"

"Chiến sĩ dùng dược liệu, thực lực bản thân được nâng cao cũng là nhờ cơ thể hấp thu dược lực, luyện hóa năng lượng bên trong dược liệu."

Dịch Vân trong lòng chợt hiểu ra. Mấy ngày nay hắn đã làm rất nhiều thí nghiệm, chuẩn bị cả ngọn lửa, nước ấm, cho đến vải thô cọ xát tạo ra dòng điện... Những thứ mà Dịch Vân cho là "chứa năng lượng" đó, Tử Tinh lại không hề hấp thu.

Những năng lượng mà Tử Tinh có thể hấp thu, hiện tại tổng kết lại chính là tinh quang, Hoang Cốt, dược lực, cùng với Nguyên khí tu luyện trong cơ thể Liên Thành Ngọc.

Nghĩ kỹ lại, ngoại trừ tinh quang hư vô mờ mịt kia ra, những năng lượng còn lại đều có liên quan đến việc tu luyện của võ giả ở thế giới này!

Thậm chí cả tinh quang cũng có thể liên quan đến việc tu luyện, thế giới này chưa biết chừng cũng có công pháp tu luyện hấp thu tinh quang.

Còn như Hoang Cốt và dược liệu thì càng không cần phải nói, đó đều là những thứ tốt có thể cải thiện thân thể võ giả, tẩy tinh phạt tủy.

Dường như chỉ có những năng lượng tu võ này mới có thể bị Tử Tinh hấp thu.

Thế nhưng, Tử Tinh đã hấp thu sạch dược lực bên trong Đan Quả, vậy viên Đan Quả này có còn tác dụng gì không?

Có lẽ là đã bỏ đi rồi!

Viên Đan Quả này tuy nhìn bên ngoài vẫn hoàn hảo, nhưng thực chất chỉ có thể coi là một cục bã thuốc có vẻ ngoài đẹp đẽ, thậm chí có khi còn không bằng bã thuốc bình thường.

Dịch Vân biết rõ Đan Quả là thứ không thể ăn trực tiếp, nhất định phải trải qua thủ pháp đặc biệt để ngao luyện một phen.

Mà phương pháp ngao luyện này chỉ có cao tầng bộ tộc mới biết được.

Không chỉ có Đan Quả như thế, các loại dược liệu khác trên Dược Sơn của Liên thị cũng gần như vậy, người bình thường ăn vào sẽ là độc dược đứt ruột, chẳng những không có lợi ích gì, ngược lại còn vì không tiêu hóa nổi dược lực mà đau bụng dữ dội, thậm chí là thất khiếu chảy máu mà chết!

Nếu không phải như thế, Liên thị bộ tộc cũng đã không yên tâm để cho đám dân nghèo này lên núi hái thuốc, bằng không lúc bọn hắn hái thuốc mà ăn vụng thì ai có thể biết được?

Nhưng giờ đây, Tử Tinh hấp thu dược lực trong Đan Quả rồi phản phệ nuôi dưỡng lại thân thể Dịch Vân, mà hắn lại không hề cảm nhận được bất kỳ độc tính hay tác dụng phụ nào.

Đây chính là chỗ thần kỳ của Tử Tinh.

Nó chuyển hóa nguồn năng lượng vốn dĩ bạo liệt thành thứ năng lượng dịu nhẹ thích hợp cho người bình thường hấp thu, giúp Dịch Vân có thể tùy ý nuốt vào, hấp thu dược thảo trên núi mà không một ai hay biết!

Có thể nói là thần không biết, quỷ không hay!

Nhận ra những điều này, Dịch Vân không nhịn được cười thành tiếng.

"Vân Nhi, ngươi đang cười cái gì thế?" Khương Tiểu Nhu ở phía dưới gọi to. Nàng luôn lo lắng cho Dịch Vân, sợ hắn vô ý ngã xuống. Nơi cao như thế này, nếu ngã xuống nền đá bên dưới thì kết cục có thể tưởng tượng được.

"Tiểu Nhu tỷ, tỷ xem đây là cái gì?"

Dịch Vân hái quả Đan Quả đã hoàn toàn mất đi dược lực kia xuống, ném thẳng xuống dưới.

"Đan Quả? Quả thực là một viên rất lớn!"

Trong lòng Khương Tiểu Nhu vui mừng, nhưng ngay sau đó lại dâng lên chút thương cảm. Đan Quả hai mươi năm tuy là thuốc tốt, thế nhưng đệ đệ lại không có tư cách được hưởng dụng. Dược liệu này vẫn phải nộp cho bộ tộc, để mấy lão già trong đó tỉ mỉ ngao luyện rồi mang cho Liên Thành Ngọc tẩy thể.

Mang theo tâm trạng u uất, Khương Tiểu Nhu bỏ viên Đan Quả vào trong gùi thuốc.

Nhiệm vụ của bọn họ là mỗi người phải hái đủ tám lượng dược liệu, đây là tính theo trọng lượng của loại dược liệu cấp thấp nhất. Với những dược liệu như Đan Quả hai mươi năm này, khi tính toán trọng lượng sẽ được quy đổi nhiều hơn một chút. Nếu hôm nay vận khí cứ tốt như thế này thì ít nhất phần lương thực của bọn họ cũng được bảo đảm.

Nghĩ lại cũng thật đáng buồn, nàng và đệ đệ phải liều mạng hái thuốc, dẫu cho vận khí có nghịch thiên, hái được nhiều dược liệu trân quý đi chăng nữa thì rốt cuộc cũng chỉ là dâng tặng cho kẻ khác hưởng lợi.

"Vân Nhi, hái thế là được rồi, đừng leo lên cao nữa."

Nhìn thấy Dịch Vân đã leo lên độ cao hơn mười mét, Khương Tiểu Nhu xót xa gọi to. Có dốc sức liều mạng đến thế nào đi nữa thì thuốc hái được vẫn là của kẻ khác, có ý nghĩa gì đâu.

Nhưng Dịch Vân lại giả vờ như không nghe thấy. Bởi vì hắn nhìn thấy ở gần một cây tùng vẹo cổ mọc trên vách đá cách đó không xa đang có linh quang bay lên, chỗ đó có dược liệu!

Dịch Vân thoân thoắt leo qua, một tay bám vào thân cây tùng, tay kia cẩn thận hái xuống một cây dược thảo hình chiếc ô nhỏ từ dưới gốc cây.

"Ô Linh Chi, một loại dược liệu có giá trị còn cao hơn cả Đan Quả."

Dịch Vân trong lòng vui mừng, không chút khách khí hấp thu sạch sẽ năng lượng bên trong Ô Linh Chi. Trong nhất thời, cảm giác sảng khoái tràn trề lại một lần nữa truyền tới. Hắn cảm nhận rõ ràng nguồn năng lượng của Ô Linh Chi sau khi đi vào tim liền theo dòng máu chảy đi khắp các ngóc ngách của cơ thể, tẩm bổ cho da thịt xương cốt. Cảm giác này khiến hắn sung sướng đến mức muốn hét lên.

Phải biết rằng, mấy ngày nay Dịch Vân luôn ở trong trạng thái đói khát.

Đặc biệt là sau khi tẩy tinh phạt tủy, hắn đói đến mức hai mắt muốn phát ra ánh sáng xanh. Hiện giờ hắn vẫn chưa đủ thực lực để một mình ra ngoài săn bắn, trong khi cơ thể lại đang phát triển nhanh chóng, vô cùng cần năng lượng.

Nuốt một lượng lớn thức ăn tuy có thể cung cấp năng lượng, nhưng cơm canh bình thường sao so được với dược liệu? Một quả Đan Quả, một cây Ô Linh Chi này đối với Dịch Vân mà nói tuyệt đối là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!

Dịch Vân cảm thấy sau khi Tử Tinh hấp thu cây Ô Linh Chi này, theo từng vòng tuần hoàn của máu, dược lực của nó ngấm vào cơ thể khiến hắn không chỉ cảm thấy toàn thân tràn đầy khí lực, mà ngay cả thị lực cũng tăng tiến vượt bậc. Ban đầu hắn chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ một con kiến cách xa mười mét, giờ đây lại có thể nhìn rõ mồn một các phần đầu, ngực, bụng cùng sáu chiếc chân nhỏ của nó.

Ô Linh Chi có tác dụng làm sáng mắt, Dịch Vân tuy không am tường dược lý nhưng cũng biết đại khái rằng hiệu quả của loại dược thảo cấp thấp này vốn dĩ không rõ ràng đến thế.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch