Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 34: Chừa lại chút nước canh cho Liên Thành Ngọc (2)

Chương 34: Chừa lại chút nước canh cho Liên Thành Ngọc (2)
Hắn có thể giết chết Triệu Thiết Trụ, nhưng so với lão tộc trưởng hay Liên Thành Ngọc, thực lực của hắn vẫn còn khoảng cách rất lớn.

Dược lực được Tử Tinh hấp thu nhanh chóng đi vào máu, thông qua tuần hoàn máu nuôi dưỡng cơ thể Dịch Vân. Hắn cảm thấy trong kinh mạch của mình tràn ngập một luồng nhiệt lưu ấm áp chảy khắp tứ chi bách hài, khiến cơ thể hắn dần nóng lên, sắc mặt cũng theo đó mà trở nên hồng hào.

Thân thể Dịch Vân nhẹ bẫng, hoàn toàn không tốn chút sức lực nào, có cảm giác như đang bay bổng giữa chín tầng mây.

Nhưng biểu hiện của Dịch Vân lọt vào mắt các tộc nhân lại có vẻ vô cùng thảm hại. Đỏ mặt tía tai, chân tay bủn rủn, phản ứng như vậy hiển nhiên là do bị Triệu Thiết Trụ sỉ nhục mà ra.

"Đứa nhỏ đáng thương, tuổi còn nhỏ như thế, chỉ vì ngày phát lương thực có lỡ đắc tội với Triệu Thiết Trụ mà đã bị hắn nhắm vào thế này."

"Số mệnh đứa trẻ này cũng thật khổ, đến Liên thị bộ tộc chưa được bao lâu thì mẹ đã đổ bệnh qua đời, bản thân hắn cũng ốm yếu nhiều bệnh, trói gà không chặt, làm sao có khả năng phản kháng lại Triệu Thiết Trụ chứ."

"Người của doanh trại chiến sĩ dự bị cứ ngang ngược hoành hành trong làng như vậy, biết bao giờ mới chấm dứt đây. Các ngươi nói xem, Liên Thành Ngọc công tử liệu có thật sự đưa chúng ta vào trong thành thị lớn hay không?"

"Suỵt, đừng nói bậy, cẩn thận kẻo người của doanh trại chiến sĩ dự bị nghe thấy, ngươi cũng sẽ bị vạ lây đấy!"

"Ta thấy đứa nhỏ này sớm muộn gì cũng bị bọn chúng hành hạ đến chết thôi..."

Đi hái thuốc trong núi sâu luôn có người sẩy chân ngã chết, hơn nữa dược liệu càng quý giá lại càng hay mọc ở vách đá dựng đứng. Dịch Vân nộp lên nhiều dược liệu tốt như vậy, e là đã phải đánh cược cả tính mạng để leo lên vách đá hiểm trở. Cứ tiếp tục thế này, không ngã chết mới là lạ.

Thế nhưng ở Liên thị bộ tộc này, người chết thì có là gì? Tính mạng của con người nơi đây là thứ rẻ rúng nhất.

. . .

Đêm khuya, vầng trăng tựa như một chiếc móc bạc treo lơ lửng trên bầu trời.

Trong dược phòng tại đại viện của tộc trưởng Liên thị bộ tộc, mấy tráng hán đang ra sức kéo ống bễ, dùng những đống củi lớn đốt nóng một chiếc vạc khổng lồ.

Mấy lão già trong dược phòng cẩn thiện sắp xếp dược liệu, phối hợp với mấy chục vị phụ dược rồi bắt đầu sắc canh thuốc.

Phương pháp sắc thuốc, phụ dược và hỏa hầu này đều là bí truyền của Liên thị bộ tộc, tuyệt đối không thể tiết lộ cho dân chúng bình thường biết được, nếu không những người dân này có được phương pháp sắc thuốc sẽ có thể lén lút hái thuốc về tự dùng.

Trong mắt tầng lớp cao tầng của Liên thị bộ tộc, những dược liệu tốt này mà dùng trên người dân chúng bình thường thì hoàn toàn là lấy hạt ngọc cho heo ăn, chẳng có tác dụng gì cả.

Đừng nói là dân chúng bình thường, ngay cả những thành viên của doanh trại chiến sĩ dự bị kia cũng chẳng có cơ hội dùng dược liệu để tẩy thể.

Những thang thuốc được sắc vô cùng tỉ mỉ này đều được chuẩn bị cho Liên Thành Ngọc.

"Tốt! Tốt lắm! Lần này ngươi làm rất tốt, số dược liệu thu được có không ít loại trân quý!"

Tộc trưởng nhìn vào danh sách thống kê dược liệu, hết sức hài lòng.

"Đây là việc tiểu nhân nên làm." Triệu Thiết Trụ gật đầu như giã tỏi, gương mặt tràn ngập nụ cười nịnh hót, "Chuyện tộc trưởng giao phó lại liên quan đến tiền đồ của Liên công tử, tiểu nhân sao dám lơ là. Hôm nay vừa rời khỏi sân huấn luyện, tiểu nhân đã chạy thẳng đến Dược Sơn để giám sát đám tiện dân kia hái thuốc. Đám dân đen đó nhát gan như cáy, vách đá dựng đứng cũng không dám leo lên. Tiểu nhân sốt ruột quá bèn tự mình leo lên, kết quả vận khí khá tốt, vừa vặn tìm được Ô Linh Chi và Đan Quả này."

Triệu Thiết Trụ trực tiếp cướp đoạt công lao của Dịch Vân làm của mình.

"Khá lắm! Ngươi có lòng rồi, mau đến kho lĩnh một cân thịt thú khô đi." Tộc trưởng vỗ vỗ vai Triệu Thiết Trụ.

"Đa tạ tộc trưởng!" Triệu Thiết Trụ mừng rỡ ra mặt nói.

"Ừm, làm tốt lắm. Đợi sau khi Thành Ngọc trở thành chiến sĩ của Thần quốc, chắc chắn sẽ cần vài kẻ hầu cận chạy vặt. Ngươi cứ lanh lẹ một chút, đến lúc đó có được sự tán thưởng của Thành Ngọc thì có thể luôn đi theo hầu hạ bên cạnh hắn. Mai này khi Thành Ngọc thăng quan tiến chức, chắc chắn sẽ không thiếu phần chỗ tốt của ngươi đâu."

"Đa tạ tộc trưởng đã bồi dưỡng!" Triệu Thiết Trụ quỳ rạp xuống đất dập đầu liên tục, kích động khôn cùng.

Tiểu tử tên Dịch Vân kia đúng là phúc tinh của mình mà. Không ngờ tên nô tài nhỏ này lại là một tay hái thuốc cừ khôi đến vậy. Sau này mình có thể thỉnh thoảng bố thí cho hắn ít bã thuốc hoặc lương thực phụ để làm lợi lộc. Tên tiểu tử nghèo kiết xác đó, chỉ cần tùy tiện cho chút đồ là sẽ mang ơn đội nghĩa ngay, đến lúc đó hắn sẽ cam tâm tình nguyện làm chân sai vặt cho ta!

Triệu Thiết Trụ như thể đã nhìn thấy cảnh tượng tương lai mình hô mưa gọi gió nơi đại thành thị, hớn hở vui mừng rời đi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch