Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 36: Gân như dây cung (2)

Chương 36: Gân như dây cung (2)
Một cách vô tri vô giác, Dịch Vân cảm thấy trong đầu mình hiện lên bản đồ kinh mạch huyết quản trên khắp cơ thể, đây quả là một cảm giác vô cùng kỳ diệu.

Trong trạng thái vong ngã này, Dịch Vân quả thực đã "nhìn thấy" kinh lạc của chính mình.

Mồ hôi rơi như mưa, hai nắm đấm rỉ máu.

Mồ hôi làm mờ hai mắt, bên tai mơ hồ nghe thấy tiếng gió rít vù vù, Dịch Vân chỉ cảm thấy phía trước mặt là một mảnh hỗn độn dày đặc, đè nặng khiến hắn không thở nổi.

Trong khoảnh khắc đó, không biết sức lực từ đâu tới, hắn bạo hống một tiếng, kéo căng sợi gân trong cơ thể đến mức cực hạn rồi đấm ra một quyền!

"Oành!"

Cây tùng mà Dịch Vân dùng để luyện quyền bị đánh gãy từ tận gốc, vụn gỗ bay tung tóe!

Và giữa những mảnh gỗ bay tán loạn ấy, trong cơ thể của Dịch Vân rõ ràng phát ra một tiếng "phựt" khe khẽ.

Tuy tiếng động không lớn nhưng vô cùng thanh thúy, đó chính là âm thanh của dây cung bị kéo căng rồi buông ra, vang lên đặc biệt rõ ràng trong màn đêm.

Gân như dây cung, đây chính là gân như dây cung sao...

Dịch Vân nằm ngửa mặt lên trời, nằm dang tay chân theo hình chữ "đại" trên bãi cỏ.

Cú đấm cuối cùng kia đã khiến hắn hoàn toàn kiệt sức!

Dịch Vân thở dốc dồn dập, nắm đấm bên phải đã máu thịt nát bét, thế nhưng cơn đau đớn trên tay lại khiến hắn phấn khích khôn cùng!

Hắn biết chiêu "Mãnh Hổ Hạ Sơn" của mình coi như đã đạt tới mức tiểu thành!

Đêm nay chính là lần đầu tiên trong đời hắn thực sự luyện võ. Môn mà hắn luyện là pháp môn luyện thể đỉnh cấp của Thái A Thần Quốc — "Long Cân Hổ Cốt Quyền". Chiêu "Mãnh Hổ Hạ Sơn" này, theo như lời của Diêu Viễn, phải là chiến sĩ ở Phàm Huyết tam tầng, toàn thân đã tu luyện ra lôi âm thì mới có thể khiến cho sợi gân trong cơ thể rung động, phát ra tiếng dây cung.

Thế nhưng Dịch Vân lại làm được, tuy rằng âm thanh kia rất khẽ, nhưng hắn hiện tại mới chỉ ở Dũng Mãnh cảnh, tuổi xương của hắn cũng chỉ mới mười hai tuổi, bất kể là cơ bắp hay cốt cách đều kém xa sự rắn rỏi của người trưởng thành.

Thành tích này hoàn toàn không phải là thứ mà bất kỳ thành viên nào trong chiến sĩ trại dự bị của bộ tộc Liên thị có thể so bì được, thậm chí còn bỏ xa Liên Thành Ngọc khi ở cùng cảnh giới Dũng Mãnh năm đó.

...

Dịch Vân cả đêm không ngủ, mà trong gian dược phòng lớn của bộ tộc Liên thị, lão đầu và những tráng hán phụ trách sắc thuốc cũng thức trắng suốt đêm!

Một nồi thuốc được nấu suốt cả đêm, đến mức những viên đá kê dưới đáy nồi cũng bị nung đỏ rực.

Cho đến lúc bình minh, mấy tráng hán cùng nhau hợp lực đổ nước thuốc ra, được một thùng lớn thứ nước dịch màu đen.

Đây chính là phần tinh hoa của cả nồi thuốc.

"Ừm... Số thảo dược này sắc lần đầu tiên là có hiệu quả tốt nhất, sau đó còn có thể sắc thêm ba đến năm lần nữa. Tuy hiệu quả có kém hơn một chút nhưng cũng vô cùng trân quý, các ngươi hãy mang đi tẩy tủy phạt cốt một phen đi. Cuối cùng, số bã thuốc còn sót lại cũng phải giữ lại để chia cho các tộc nhân bình thường, chờ đến khi dung luyện Hoang cốt sẽ cần dùng đến!"

Bộ tộc Liên thị sử dụng phương thuốc bí truyền của bọn họ để sắc thuốc, tối đa cũng chỉ có thể chiết xuất ra khoảng hơn hai mươi phần trăm dược lực, đây đã là cực hạn rồi.

Hơn hai mươi phần trăm dược lực này được mang đi cho Liên Thành Ngọc ngâm người tẩy thể, mà hắn cũng chỉ có thể hấp thu được khoảng một nửa trong số đó.

Nói cách khác, tỷ lệ hấp thu dược thảo của Liên Thành Ngọc chỉ có mười phần trăm.

Tỷ lệ này nghe có vẻ rất thấp nhưng lại vô cùng hợp tình hợp lý, bởi ngay cả người bình thường đối với cơm canh cũng không có tỷ lệ hấp thu cao, huống chi là các loại dược thảo có độ khó hấp thu gấp trăm lần cơm canh thông thường.

Thùng sắt chứa nước thuốc màu đen này được đưa vào trong mật thất, chính là nơi bế quan của Liên Thành Ngọc.

Hắn đã sớm nghe nói trong nồi thảo dược này có chứa những thứ vô cùng trân quý như Đan Quả, Dã Nhân Sâm, Ô Linh Chi và Ngũ Linh Thảo!

Quá trình tu luyện của Liên Thành Ngọc đã đến giai đoạn nước rút, chính là lúc cần dùng thuốc tốt để bồi bổ!

"Tốt! Tốt! Tới rất đúng lúc!"

Liên Thành Ngọc nhìn thùng nước thuốc màu đen này, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn.

Hắn cởi bỏ quần áo, để cơ thể trần trụi rồi nhảy vào trong bồn nước thuốc nóng bỏng.

Nhiệt độ của nước thuốc lúc này vào khoảng chín mươi độ, đủ để làm chín da thịt, cho dù là người có tu vi Phàm Huyết ngũ tầng như Liên Thành Ngọc khi ngâm mình trong đó cũng cảm thấy toàn thân đau đớn vô cùng.

Thế nhưng nhiệt độ này lại là mức tốt nhất để hấp thu nước thuốc. Nước nóng có thể giúp lỗ chân lông giãn nở, từ đó dược lực trong nước thuốc sẽ theo các lỗ chân lông trên khắp cơ thể của chiến sĩ từ từ thấm sâu vào bên trong.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch