Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 38: Nấu thêm chút nữa là chín rục (2)

Chương 38: Nấu thêm chút nữa là chín rục (2)


Cho dù là Liên Thành Ngọc cũng khó lòng kiên trì được trong nước sôi, cộng thêm cơ thể hắn căn bản không hấp thu được bao nhiêu dược hiệu, rốt cuộc hắn vì phẫn nộ mà điên cuồng hét lớn một tiếng, nguyên khí toàn thân ầm ầm bộc phát.

Oành!

Thùng thuốc nổ tung, nước thuốc nóng rực bắn ra bốn phía!

"Ối cha mẹ ơi!"

Đám chó săn xung quanh lập tức bị bỏng tới mức kêu cha gọi mẹ.

May mà bọn chúng đều mặc quần áo đầy đủ, nước thuốc bắn lên y phục, tuy vẫn nóng đến mức đòi mạng nhưng nhiệt độ cũng đã giảm đi phần nào, cộng thêm việc mỗi tên đều da dày thịt béo, nên tốt xấu gì cũng chịu đựng được.

Mẹ kiếp, nóng quá đi mất.

Thế nhưng lũ chó săn này vốn rất tinh thông thuật nịnh hót, phải biết Liên Thành Ngọc là người sắp trở thành chiến sĩ Thần Quốc, ngày sau thậm chí còn có khả năng được phong tước vị ở Thái A Thần Quốc, nịnh bợ Liên Thành Ngọc cho tốt thì sau này chẳng phải sẽ tha hồ hưởng vinh hoa phú quý sao.

Vì vậy, bao gồm cả Triệu Thiết Trụ, mấy tên chó săn không màng tới vết bỏng trên người, lập tức phủ phục xuống đất, đồng thanh hô lớn: "Chúc mừng Liên công tử thần công đại thành!"

Thấy Liên Thành Ngọc vừa ra tay đã làm nổ tung thùng thuốc, thanh thế vô cùng hùng vĩ, đám người Triệu Thiết Trụ đều tưởng rằng Liên Thành Ngọc đã đột phá thành công, lúc này không nịnh hót thì còn đợi đến lúc nào?

Thế nhưng... cảnh tượng Liên Thành Ngọc cười lớn, ban thưởng hậu hĩnh như tưởng tượng lại không hề xảy ra. Ngược lại, toàn thân Liên Thành Ngọc đỏ bừng, khí huyết sôi trào, bởi vì một vài chỗ da thịt trên người đã nứt toác ra khiến hắn lúc này trông cực kỳ dữ tợn.

"Cút!"

Liên Thành Ngọc tức đến nổ đom đóm mắt, không một lời báo trước liền tung ra một cước, trực tiếp đá cho bọn Triệu Thiết Trụ ngã lăn lông lốc.

Triệu Thiết Trụ bị đá đến ngớ người, mông đau nhói nhưng không dám rên một tiếng, cũng không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

"Cút hết cho ta!"

Liên Thành Ngọc gầm lên một tiếng, mấy tên chó săn sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, đang định nhanh chân cút xéo.

Đột nhiên, Liên Thành Ngọc khoát tay chặn lại: "Quay lại!"

Vẻ mặt Liên Thành Ngọc lạnh lùng: "Mang bã thuốc lại đây cho ta!"

"Vâng, vâng!"

Mấy tên chó săn không dám hó hé một lời, vội vã lật đật rời đi, loáng một cái đã mang bã thuốc tới, không ai dám thở mạnh một tiếng.

Liên Thành Ngọc lật qua lật lại bã thuốc, lại hỏi kỹ quá trình sắc thuốc, sắc mặt càng lúc càng trở nên khó coi.

Bã thuốc không có vấn đề gì, quả thực các loại thuốc tốt đều đã dùng vào trong đó. Thực tế, ngay cả đại y sư của các bộ tộc lớn tới xem cũng không nhìn ra được nguyên cớ gì, bởi vì ai mà ngờ được lại có người có bản lĩnh không cần thông qua bí pháp chưng cất hầm nấu, mà vẫn có thể trực tiếp hấp thu dược lực của dược liệu chứ?

Sau khi nhìn thấy bã thuốc, Liên Thành Ngọc đã có thể khẳng định, bản thân quả thực đã gặp phải bình cảnh.

"Đáng chết!" Liên Thành Ngọc đấm mạnh một quyền lên tường.

Từ nhỏ hắn đã bộc lộ thiên phú võ học, theo lời Diêu Viễn nói, dù có đặt ở trong các bộ tộc lớn thì thiên phú đó cũng thuộc hàng xuất chúng nhất.

Vấn đề không nằm ở bản thân hắn, vậy thì chỉ có thể là do Liên thị bộ tộc đã hại hắn!

"Bộ tộc cho ta loại thuốc quá kém! Tuấn kiệt trẻ tuổi ở trong những đại gia tộc, thế lực lớn kia, từ nhỏ sinh ra đã được dùng nước thuốc tốt nhất để tẩy thể, Hoang cốt thậm chí có thể ăn thay cơm. Ta so với bọn hắn thì làm sao mà so bì được!"

Liên Thành Ngọc siết chặt nắm đấm. Hắn hận, hận bản thân vì sao không sinh ra trong một gia đình giàu sang phú quý, lại sinh ra ở một nơi chim không thèm ị như thế này.

"Liên thị bộ tộc nghèo nàn này đã trì hoãn ta suốt mười bảy năm trời! Nếu như ta sinh ra ở hoàng thất Thái A Thần Quốc, hiện tại đã sớm đạt tới cực hạn của Tử Huyết cảnh, thậm chí còn có khả năng xung kích cảnh giới cao hơn, thậm chí... thậm chí là đi tranh giành ngôi vị hoàng đế của Thái A Thần Quốc rồi!"

Nghĩ tới đây, trong lòng Liên Thành Ngọc càng thêm bất cam. Hắn hận Liên thị bộ tộc, dẫu cho Liên thị bộ tộc có dốc hết toàn bộ tài nguyên ra bồi dưỡng hắn thì có ích lợi gì chứ?

Tại sao ta không thể sinh ra trong nhà đế vương?

Tại sao ta không thể hưởng thụ tất cả những thứ đó?

Vạch xuất phát của bọn họ nằm ở nơi mà ta có ngước nhìn cũng không thể với tới. Còn ta, lại phải giống như một con chó chật vật leo từng bước lên trên! Ta hận!

"Người đâu!"

Liên Thành Ngọc hét lớn. Triệu Thiết Trụ nào dám chậm trễ, nhắm mắt nhắm mũi chạy ngược trở lại, không dám thở mạnh một cái.

"Truyền mệnh lệnh của ta, dựng vạc lớn lên, triệu tập tráng đinh trong thôn, bắt đầu rèn luyện Hoang cốt!"

Triệu Thiết Trụ trong lòng rùng mình, rốt cuộc cũng muốn bắt đầu rồi sao, vốn tưởng rằng còn phải chờ thêm vài ngày nữa chứ. "Vậy chuyện dược liệu..."

"Tiếp tục hái!"

Giọng nói của Liên Thành Ngọc lạnh lùng vô cảm. Dược sơn vốn là nơi quý giá nhất của Liên thị bộ tộc, việc hái thuốc bình thường đều được lên kế hoạch và thống kê kỹ lưỡng nhằm tránh việc hái quá mức khiến dược liệu bị tuyệt diệt.

Nhưng hiện tại, chỉ vài tháng nữa là Liên Thành Ngọc sẽ rời khỏi Liên thị bộ tộc rồi, dược sơn đối với hắn mà nói chẳng còn giá trị gì nữa, chi bằng cứ tận dụng nốt chút giá trị thặng dư của nó.

Bản thân hắn đang ở trong giai đoạn bình cảnh, dược liệu tuy không đem lại hiệu quả rõ rệt cho hắn, nhưng méo mó có hơn không.

Còn về Hoang cốt... Hiện tại cũng chỉ có Hoang cốt mới có thể giúp hắn phá vỡ bình cảnh này!



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch