Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 47: Dịch Vân luyện cốt (1)

Chương 47: Dịch Vân luyện cốt (1)


"Nói như vậy, ta có thể đi ngao luyện Hoang cốt?" Dịch Vân vui vẻ nói.

Liên Thành Ngọc khẽ "ừ" một tiếng. Đi chịu chết mà còn vui vẻ như vậy, làm người đến nước này thì quả thực là quá đáng thương.

"Tạ ơn công tử."

Dịch Vân rất vui vẻ, đây không phải là giả vờ, hắn thực sự vui mừng. Vốn dĩ hắn cho rằng khi gặp phải Liên Thành Ngọc, đối phương thấy hắn còn sống sẽ đột nhiên phát điên, lại ra tay đánh hắn mấy chưởng, dùng bổn cũ soạn lại hòng lấy mạng hắn.

Mặc dù độc thủ của Liên Thành Ngọc căn bản không thể làm gì được Dịch Vân, nhưng chuyện này sẽ dẫn tới rắc rối rất lớn.

Lần đầu tiên Liên Thành Ngọc không thể giết chết hắn, đối phương có lẽ chỉ nghĩ là do bản thân vô tình thất thủ. Nhưng nếu đến lần thứ hai mà vẫn không thể giết được hắn, vậy hắn ta nhất định sẽ phát giác ra điều bất thường. Điều đó đối với Dịch Vân mà nói tuyệt đối không phải là một tin tức tốt lành gì.

Hiện tại Liên Thành Ngọc bảo Dịch Vân đi ngao luyện Hoang cốt, điều này đúng hợp ý muốn của hắn.

Ngao luyện Hoang cốt tương đương với việc cho Dịch Vân thời gian để thở dốc. Thực lực của Dịch Vân có thể dùng cụm từ "tiến triển cực nhanh" để hình dung, nếu như có thêm một hai tháng nữa thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác biệt!

"Vân nhi, sao ngươi không về nhà ăn cơm?"

Khương Tiểu Nhu vốn đang nấu cơm, nấu xong bưng ra thì lại phát hiện Dịch Vân biến mất. Nàng bước ra ngoài nhìn thử liền thấy Dịch Vân đang trò chuyện cùng Liên Thành Ngọc.

Khương Tiểu Nhu lập tức thắt tim lại. Chuyện này sao có thể xem nhẹ được, Liên Thành Ngọc kia đã hại Dịch Vân thê thảm, suýt chút nữa đã lấy đi mạng sống của hắn!

Nàng lo lắng Liên Thành Ngọc sẽ gây bất lợi cho Dịch Vân nên vội vàng rảo bước đi tới.

Khương Tiểu Nhu tuy rằng hận Liên Thành Ngọc thấu xương nhưng cũng biết hiện giờ không thể vạch mặt với hắn.

"Hóa ra là Liên công tử."

Khương Tiểu Nhu sau khi thấy Liên Thành Ngọc liền gượng nở nụ cười, sau đó nàng bất động thanh sắc kéo Dịch Vân lại, che chắn hắn ở phía sau lưng mình.

"Ồ? Khương Tiểu Nhu, ta nhớ kỹ ngươi rồi."

Nhận ra động tác mờ ám của Khương Tiểu Nhu, Liên Thành Ngọc khẽ nhíu mày. Tiểu nha đầu này có vẻ rất có địch ý với hắn thì phải!

Liên Thành Ngọc không thích bất kỳ kẻ nghèo hèn hạ đẳng nào trong Liên thị bộ tộc có thái độ bất kính với hắn. Có lẽ bởi vì đối mặt với thiên kiêu của các đại thế lực lớn, sâu trong xương tủy của Liên Thành Ngọc có một sự tự ti ẩn giấu, thế nên đối với những kẻ nghèo khổ không bằng mình, hắn lại càng coi trọng uy nghiêm của bản thân hơn.

Song, Khương Tiểu Nhu dù sao cũng là nữ tử mà hắn thưởng thức, cho nên hắn hiếm khi có một chút khoan dung. Nữ tử này, hắn có thể từ từ thuần phục sau.

Liên Thành Ngọc rời đi. Hắn tuy rằng thưởng thức Khương Tiểu Nhu nhưng cũng không hề biểu lộ bất kỳ sự ân cần nào, thậm chí còn chưa nói với nàng thêm câu nào. Hắn là một kẻ bề trên, đối với nữ nhân là ban phát sự lâm hạnh chứ không phải là theo đuổi. Hắn chỉ cần chờ đến khi Khương Tiểu Nhu lâm vào bước đường cùng rồi để Triệu Thiết Trụ đứng ra là được.

Khương Tiểu Nhu nhìn theo bóng lưng Liên Thành Ngọc, siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của Dịch Vân hỏi: "Vân nhi, rốt cuộc là có chuyện gì thế?"

"Không có chuyện gì đâu, Tiểu Nhu tỷ, tỷ cứ yên tâm đi." Dịch Vân nói.

Chuyện Liên Thành Ngọc hại Dịch Vân là do chính Dịch Vân kể cho Khương Tiểu Nhu nghe. Giờ đây thấy hắn bảo không sao, Khương Tiểu Nhu cũng thoáng yên tâm một chút. Những ngày gần đây, nàng mơ hồ cảm giác đệ đệ đã không còn giống như một đứa trẻ thuần túy như trước kia nữa, hắn đã có suy nghĩ của riêng mình.

Thế nhưng Khương Tiểu Nhu nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy có gì đó bất ổn: "Vân nhi, không phải ngươi muốn đi ngao luyện Hoang cốt đấy chứ? Nơi đó ngươi tuyệt đối không thể đi!"

Dịch Vân kinh ngạc nhìn Khương Tiểu Nhu một cái. Trực giác nhạy bén của Khương Tiểu Nhu khiến hắn không khỏi ngạc nhiên. Nàng tuy rằng không biết việc ngao luyện Hoang cốt có huyền cơ gì, nhưng cũng ý thức được đây là một việc cực kỳ nguy hiểm và tồi tệ.

Dịch Vân nghĩ ngợi một lát rồi hạ giọng nói: "Tiểu Nhu tỷ, ta không hề yếu ớt như tỷ nghĩ đâu. Lần này từ cõi chết trở về, ta cảm thấy bản thân đã khác hẳn lúc trước... Tỷ còn nhớ ngày hôm trước ta lên núi hái thuốc không? Vách đá cao tới hai mươi mét mà ta vẫn leo lên được đấy thôi."

Dịch Vân vừa nói vậy, Khương Tiểu Nhu cũng sực nhớ ra. Lúc trước nàng nhìn thấy tốc độ leo vách đá của Dịch Vân cực nhanh, tuy có chút kỳ quái nhưng nghĩ đến việc từ nhỏ hắn đã thích leo trèo, hái thuốc nên cũng miễn cưỡng chấp nhận.

Bây giờ nghĩ lại, thân thủ của Dịch Vân quả thực đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Chỉ riêng việc leo trèo vách đá, hắn so với các thành viên trong Chiến sĩ trại dự bị chỉ có hơn chứ không kém.

Nghĩ tới đây, Khương Tiểu Nhu cũng hơi yên lòng một chút. Đệ đệ của nàng đúng là đã khác xưa rồi.

Đôi khi đại nạn không chết tất có hậu phúc. Khương Tiểu Nhu từng nghe nói có một số người bị sét đánh trúng, chẳng những không chết mà ngược lại còn có được năng lực đặc biệt.

Lẽ nào Vân nhi cũng gặp phải tình huống tương tự như vậy sao?

. . .

Đêm hôm ấy, Dịch Vân với tư cách là tráng đinh mới đã bị kéo tới sân phơi lúa.

Xung quanh sân phơi lúa từ lâu đã bị hàng rào gỗ vây kín. Bởi vì xảy ra cái gọi là sự kiện "bệnh thương hàn", hàng rào gỗ dựng lên ngày càng nhiều, từ bên ngoài hoàn toàn không thể nhìn thấy tình huống bên trong.

Số người tham gia ngao luyện Hoang cốt tổng cộng có hơn ba mươi người, chia làm hai ca ngày đêm thay phiên nhau.

Dịch Vân được phân vào ca đêm. Ca đêm tổng cộng có mười mấy người. Mười mấy người này tuy không cường tráng được như người của Chiến sĩ trại dự bị nhưng ai nấy đều có khung xương to lớn.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch