Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 50: Hàn độc (2)

Chương 50: Hàn độc (2)


Xem ra là do cảm giác của họ quá trì độn, không cảm nhận được luồng hơi lạnh thấu xương này. Thế nhưng cơ thể của họ thì không biết nói dối, dưới sự xâm nhập của hàn độc, họ sẽ dần mất đi sức sống. Nếu không nhờ cấp cao của Liên thị bộ tộc phát đan dược màu đỏ xuống, e là họ đã sớm mất mạng rồi chăng?

Khi đốm sáng màu xanh này nhập vào cơ thể, Dịch Vân vẫn luôn bám theo dấu vết của nó. Nó bị Tử Tinh hút tới, cuối cùng cũng bị Tử Tinh phân giải và hấp thu, sau đó hóa thành một luồng năng lượng tinh thuần hòa vào trong máu của Dịch Vân.

Khi luồng năng lượng này quay trở lại cơ thể Dịch Vân, hơi lạnh thấu xương kia liền biến mất, thay vào đó là một luồng khí mát lạnh quen thuộc chảy khắp toàn thân.

Cảm giác này giống như được suối nguồn gột rửa cơ thể, sảng khoái vô cùng.

Điều này càng khiến Dịch Vân cảm khái, không biết Tử Tinh này là bảo vật cấp bậc gì, ngay cả năng lượng có hại cho cơ thể người như đốm sáng màu xanh băng trong Hoang cốt hay luồng nguyên khí mà Liên Thành Ngọc phát ra khi ngầm hạ độc thủ, Tử Tinh đều có thể hấp thu, hơn nữa còn có thể chuyển hóa chúng thành luồng năng lượng bình thường nhưng lại tinh thuần nhất để tẩm bổ cho cơ thể hắn.

Thực ra Dịch Vân không biết, ở Đại Hoang, những khúc Hoang cốt chứa năng lượng gây hại cho cơ thể người không phải là ít, mà Hoang cốt Hàn Mãng chỉ là một loại tương đối cấp thấp trong số đó. Chỉ cần một Hoang Thiên Sư sơ cấp là có thể hóa giải được nó. Đối với Tử Tinh mà nói, hóa giải loại độc tính ở mức độ này hoàn toàn không đáng kể chút nào.

"Thằng nhóc kia, ngươi đang làm cái gì thế hả?!"

Khi Dịch Vân đang chuyên tâm nghiên cứu sự khác biệt giữa hai loại năng lượng chứa trong Hoang cốt, hắn đột nhiên nghe thấy một tráng đinh hét lớn vào mặt mình. Trong mắt người khác, Dịch Vân đã đứng ngây người một lúc lâu.

Tráng đinh vốn có ý định trở thành "đầu mục" của nhóm người này tự nhiên không vừa mắt hành vi lười biếng của Dịch Vân.

"Ách..." Dịch Vân gãi đầu cười khờ, "Xin lỗi đại thúc, chiếc rìu này nặng quá..."

"Hừ!" Tráng đinh kia bày ra vẻ mặt "ta đã sớm biết ngươi vô dụng", bất bình nói: "Thật không biết cấp trên nghĩ cái gì nữa, lại để cho thằng nhóc vắt mũi chưa sạch nhà ngươi đến ngao luyện Hoang cốt, chẳng phải là kéo chân sau của lão tử sao! Đứa con Đầu To vô dụng của lão tử tuổi tác cũng xấp xỉ ngươi, nhưng khí lực lại bằng hai đứa ngươi cộng lại!"

Đừng nói đến vấn đề tuổi tác của Dịch Vân, ngay cả trong số những đứa trẻ cùng trang lứa, Dịch Vân trước đây cũng thuộc loại người gầy gò yếu ớt, khí lực nhỏ bé.

Ở trong Đại Hoang, ai nấy đều sùng bái cường giả. Những hán tử da dẻ thô ráp ngăm đen, vạm vỡ thô kệch ngược lại lại lấy đó làm niềm kiêu hãnh.

Kiểu người có dung mạo thanh tú, da dẻ trắng trẻo mềm mại như Dịch Vân đều bị xếp vào hàng ngũ "ma bệnh", căn bản không ai thèm coi trọng.

"Thực sự là xin lỗi đại thúc nhé, ta đâu chỉ kéo chân sau của đại thúc, khéo còn kéo trúng cả trứng của đại thúc ấy chứ. Sau này ta sẽ cố gắng làm tốt hơn một chút."

Dịch Vân vẫn cười một cách cực kỳ ngây ngô. Tráng đinh kia tuy làm việc được nhưng đầu óc vốn phản ứng chậm chạp, nhất thời không hiểu được ý tứ trong lời nói của Dịch Vân, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng rồi hùng hùng hổ hổ bỏ đi làm việc.

Dịch Vân cũng không nhanh không chậm chẻ củi. Để tránh gây ra những rắc rối không cần thiết, hắn thoáng tăng tốc độ lên một chút... Ừm, một thanh củi bổ xuống mười lần tám lượt, loay hoay mất năm phút đồng hồ mới chẻ ra được một thanh.

Dù sao hắn cũng cần phải đóng cho đạt thân phận của mình.

Thế nhưng đồng thời, không ai nhìn thấy những năng lượng màu tím đỏ đang cuộn trào bên trong chiếc đỉnh lớn kia, thảy đều giống như chim non về tổ, bay thẳng về phía Dịch Vân.

Còn về phần năng lượng màu xanh băng kia, Dịch Vân cũng đang cố hết sức hấp thu. Dịch Vân biết nếu bản thân có thể hấp thu sạch những năng lượng màu xanh này thì các tráng đinh xung quanh sẽ không phải mất mạng vì nó nữa.

Thế nhưng cực kỳ tiếc nuối, hiệu quả hấp thu năng lượng màu xanh băng của Tử Tinh lại không quá rõ rệt, vẫn có một lượng nhỏ năng lượng lọt ra ngoài, chui vào cơ thể của mười mấy tráng đinh xung quanh.

Nhìn thấy cảnh này, Dịch Vân cũng khẽ thở dài. Dù sao những người này tuy không mấy dễ ưa nhưng cũng không đáng chết, chỉ là bản thân hắn cũng không cứu nổi họ.

Nếu như công khai chân tướng, đám tráng đinh này không những không tin hắn, mà e rằng còn vì để nhận được phần thưởng thịt muối mà đi tố cáo với Liên Thành Ngọc rằng hắn bịa đặt sinh sự, kích động dân chúng tạo phản.

Những kẻ này hoàn toàn có thể làm ra chuyện như vậy, đến lúc đó kết cục của Dịch Vân chỉ có thể dùng hai chữ "bi thảm" để hình dung.

Ở trong Đại Hoang này, kẻ yếu buộc phải đối mặt với những khổ nạn của chính họ, đây là chuyện bất khả kháng.

Giống như heo, bò, dê vậy, chúng không hề có lỗi, nhưng vẫn bị con người nuôi nhốt rồi đem giết thịt.

Nguyên nhân chính là vì chúng yếu đuối bất lực. Mà ở chốn Đại Hoang này, yếu đuối bất lực chính là một cái tội! Không có năng lực thì không thể tự quyết định vận mệnh của mình, không có năng lực thì chỉ đành chấp nhận mặc cho người ta chà đạp!



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch