Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 9: Ai nói trong nhà không có đàn ông (2) (1)

Chương 9: Ai nói trong nhà không có đàn ông (2) (1)


Lão già mặc áo lót màu vàng này chính là một chiến sĩ.

Tuy rằng hắn chỉ là một phàm huyết chiến sĩ cấp thấp, nhưng quả thực chính là trụ cột của bộ tộc, bình thường rất ít có ai dám ngỗ nghịch hắn.

"Doanh chiến sĩ dự bị, lĩnh lương thực trước!"

Lão già mặc áo lót màu vàng vừa nói vừa vung tay lên, một nhóm nam tử mặc da thú bước lên phía trước. Những nam tử này nhỏ thì mười lăm, mười sáu tuổi, lớn thì ba mươi, bốn mươi tuổi, không một ngoại lệ, bọn họ đều có hình thể cường tráng, đường nét bắp thịt trên người rõ ràng, vừa nhìn đã biết là người luyện võ.

Những người này là thành viên của doanh chiến sĩ dự bị, cũng là nơi ký thác hy vọng của bộ tộc. Các chiến sĩ trong doanh chiến sĩ dự bị đều được tuyển chọn từ những thiếu niên có thể chất tốt để huấn luyện từ nhỏ, bọn họ ngoại trừ thỉnh thoảng đi săn bắn ra thì không cần trồng trọt, cũng không phải làm các hoạt động sản xuất như chế tác mũi tên hay nhuyễn giáp.

Thế nhưng, trong bộ tộc có thịt ngon, lương thực tốt đều sẽ ưu tiên cung cấp cho doanh chiến sĩ dự bị, bởi vì một khi trong số bọn họ xuất hiện một chiến sĩ cấp cao, đối với bộ tộc mà nói đó chính là tài sản vô cùng to lớn.

Chưa nói đến tác dụng che chở của chiến sĩ cấp cao đối với bộ tộc, chỉ riêng năng lực sản xuất của bọn họ mà nói, chiến sĩ cấp cao đã mạnh mẽ đến mức có thể một mình tiến vào hoang dã đi săn. Một khi săn được vài con dã thú cỡ lớn, bấy nhiêu đó cũng đủ cho toàn bộ bộ tộc ăn trong mấy ngày rồi!

Nói không ngoa, một chiến sĩ cấp cao có thể nuôi sống cả một bộ tộc nhỏ!

Doanh chiến sĩ dự bị có tổng cộng mấy chục người, bọn họ không tham gia sản xuất nên tự nhiên không có thẻ gỗ, nhưng mỗi người đều vác đi một bao lương thực đầy ắp.

Số bao lương thực vốn không nhiều lập tức vơi đi một phần năm, trong khi số tộc nhân chưa lĩnh được lương thực lại gấp mấy chục lần doanh chiến sĩ dự bị.

Cứ như thế, chắc chắn sẽ có rất nhiều người phải chịu đói.

Ở bên cạnh Dịch Vân, Khương Tiểu Nhu lập tức nắm chặt thẻ gỗ trong tay, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt. Nếu như không lĩnh được lương thực, cuộc sống của bọn họ biết phải làm sao bây giờ.

Các tộc nhân đều trầm mặc, lương thực các thành viên doanh chiến sĩ dự bị lĩnh được không ít hơn trước kia bao nhiêu, cứ tiếp tục thế này, khẳng định sẽ không đủ chia.

"Nhà có nam nhân hạng nhất, đến lĩnh lương thực!"

Lão già mặc áo lót màu vàng lại một lần nữa phát ra hiệu lệnh. Thế giới này lấy võ lực làm sinh mệnh, ngoài doanh chiến sĩ dự bị ra, những nam tử khác cũng chia làm ba bảy loại.

Phương pháp kiểm tra đơn giản nhất chính là so tài sức lực, người đàn ông có thể nhấc bổng khóa đá nặng ba trăm cân chính là nam nhân hạng nhất!

Thấp hơn nữa, khóa đá nhấc lên được càng nhẹ thì đánh giá cấp bậc tự nhiên càng thấp.

Những gia đình có nam nhân hạng nhất khẽ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiến lên lĩnh lương thực. Thẻ gỗ vào lúc này cũng chỉ là một vật tham chiếu, lương thực mà những gia đình này lĩnh được tuy ít đi một mảng lớn so với bình thường, nhưng cuối cùng vẫn lĩnh được.

Những gia đình này vốn dĩ đã khá giả hơn một chút, bình thường trong nhà có lương thực dự trữ, cho nên cuộc sống sau này tuy có túng quẫn một chút nhưng cũng chưa đến mức không vượt qua nổi.

"Nhà có nam nhân hạng hai, đến lĩnh lương thực!"

Lão già mặc áo lót màu vàng lại mở miệng. So với thái độ khúm núm trước mặt "Đào công tử" lúc trước, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của lão già mặc áo lót màu vàng vào lúc này quả thực như hai người khác nhau.

Nam nhân hạng hai có thể nâng khóa đá nặng hai trăm năm mươi cân, lương thực họ nhận được lại ít đi một mảng lớn.

Số lượng bao lương thực nhanh chóng giảm xuống, mỗi khi bớt đi một bao, sắc mặt Khương Tiểu Nhu lại trắng thêm một phần. Nàng gắt gao nắm chặt thẻ gỗ trong tay, lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.

Đây không đơn thuần là vấn đề thiếu đi mấy bao lương thực, mà là chuyện lớn liên quan đến tính mạng, không có lương thực, bọn họ sẽ bị chết đói!

Vốn dĩ nàng ôm hy vọng rất lớn vào lần phát lương thực này, không chỉ muốn lĩnh được lương thực, mà còn muốn lĩnh một miếng thịt thú mang về nấu cho Dịch Vân tẩm bổ thân thể, nhưng hiện tại, ngay cả lương thực bình thường cũng không có.

"Nhà có nam nhân hạng ba, đến lĩnh lương thực!"

Lương thực càng ngày càng ít, Khương Tiểu Nhu đã nín thở ngưng thần.

Lão già mặc áo lót màu vàng cũng nhíu chặt lông mày. Lương thực thiếu hụt quá nhiều, rất nhiều người không lĩnh được, trong mấy tháng tới nhất định sẽ có người bị chết đói.

Nhưng vì lợi ích của bộ tộc, vì đánh cược cơ hội cá chép hóa rồng lần này, lão già mặc áo lót màu vàng cũng chỉ có thể nhẫn tâm hy sinh một số người yếu thế.

Trong bộ tộc, chuyện có người chết đói, chết bệnh là rất bình thường. Môi trường sinh tồn khắc nghiệt khiến cho tuổi thọ trung bình ở đây ngắn đến đáng sợ.

"Những người còn lại, đến lĩnh lương thực đi!"

Lão già mặc áo lót màu vàng vừa dứt lời, một nhóm người lập tức tranh nhau ùa lên.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch