Chương 496: Chủ lực họ Tô toàn quân huỷ diệt! Ngũ xa phanh thây! (1)
Tô Toàn thề với trời, cho tới bây giờ ông ta cũng không có bị hoảng sợ nhiều đến thế.
Cho dù ông ta nghe đến con trai Tô Lâm chết thảm, thành Trấn Viễn thất thủ kinh hãi cũng không đến một phần mười bây giờ.
Ngay lúc Thẩm Lãng xốc lên áo choàng, Tô Toàn gần như hồn phi phách tán.
Từ trong xương đến linh hồn, đều run rẩy.
Giống như có một cỗ khí lạnh, từ lòng bàn chân trào ngược lên đỉnh đầu.
Cả cơ thể giống như trong nháy mắt bị cứng cả người vậy, hoàn toàn không thể hoạt động.
Ông trời ơi!
Đến tột cùng xảy ra chuyện gì thế này?
Tại sao lại như thế?
Tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này vì sao còn chưa chết hả?
Hắn không phải là bị mấy vạn đại quân vua Khương bao vây à? Ban Nhược cùng Đầu đà Khổ Nan Đại Kiếp Tự không phải đã đuổi theo giết hắn à?
Chẳng những hắn không có chết, ngược lại mang theo mấy vạn đại quân trở về giết.
Khương quốc đại tướng Shubutai thì Tô Toàn là vô cùng rành, dù cho đốt thành tro cũng biết, còn có mấy dũng tướng Khương quốc dưới trướng ông ta, Tô Toàn cũng toàn bộ đều biết, không thể nào là giả mạo.
Vì sao bọn họ đều cùng theo Thẩm Lãng cùng một chỗ?
Còn có Arunana? Con bé không hẳn đã chết rồi à?
Vua Khương Arutai đâu?
Lẽ nào không phải là Arutai cùng Đầu đà Khổ Nan đều thất bại, Quân đội Khương quốc đã thuần phục Arunana đi?
Thiên thần sẽ không chơi đùa giỡn thế này chứ?
Trên thực tế, lúc đó họ Tô có một người sớm trốn chạy, đó chính là Tô Niễu, hơn nữa võ công của ả cũng khá.
Nhưng phi thường bi kịch, bởi vì vậy một trận tuyết lớn ập xuống nên chặn hết những con đường núi.
Ở trong núi tuyết mênh mông vô cùng dễ liền bị lạc hướng, ả cũng chỉ có thể theo đám hòa thượng của Đại Kiếp Tự bỏ chạy.
Đầu đà Khổ Nan võ công rất cao, dù cho không có đường, cũng có thể một đường leo xuống dưới.
Nhưng đại bộ phận tăng binh vẫn là phải dọn dẹp tuyết đóng phía trên đường đàng hoàng, khó khăn di chuyển về phía trước.
Mà Đại Ngốc bắt được Tô Kiếm Đình, sau đó hai người Vũ Liệt cùng Ưng Dương cũng không có dừng lại, vẫn không ngừng truy kích Tô Niễu, chăm chú giám thị ả.
Đến khi Thẩm Lãng dẫn đầu đại quân xuống núi, đám tăng binh này vẫn còn chưa hết đường núi.
Arunana trực tiếp dẫn đầu đại quân xung phong nhào đến, giết luôn toàn bộ mấy trăm tăng binh, Tô Niễu cũng trở thành tù nhân cấp thấp của Thẩm Lãng.
Cho nên cuộc chiến Đại Kiếp Cung, Khương quốc không ai chạy trốn, họ Tô cũng không ai chạy trốn.
Chỉ có Đầu đà Khổ Nan mang theo mười mấy cao thủ Đại Kiếp Tự chạy thoát, thế nhưng toàn bộ thế giới quan của ông ta đều bị lật đổ, muốn trước tiên trở về Đại Kiếp Tự bế quan trầm tư, nơi nào quản được gia tộc họ Tô chết sống? Lần trước lúc thành Trấn Viễn thất thủ, Đầu đà Khổ Nan cũng không có đúng lúc hồi bẩm Tô Nan, lúc này càng không đoái hoài gì.
Cho nên đối với tất cả những chuyện phát sinh trên Đại Kiếp Cung, gia tộc họ Tô không biết chút nào.
Thời điểm Thẩm Lãng dẫn một vạn đại quân xuống núi, vừa đặc biệt thuận lợi cũng đặc biệt gian nan.
Thuận lợi là bởi vì hắn sớm có chuẩn bị, dùng gỗ phế liệu trên Đại Kiếp Tự làm ra ván trượt tuyết.
Tuyết đóng ngập đường, muốn dựa vào nhân lực ở trong thời gian ngắn đào đường thông đạo là không thể nào, liền trực tiếp trượt tuyết xuống đi.
Nhưng tất cả mọi người đều chưa từng trướt tuyết, cho nên bị tông vào nhau tạo thành thương vong nhất định. Cộng thêm tuyết lở nên những thứ tuyết này nhấp nhô bất định nên xuống núi khó khăn vô cùng.
Thế nhưng bốn ngày sau đó, một vạn đại quân vẫn xuống núi hết.
Tiếp đó không dừng lại chút nào, mỗi người hai ngựa, tiến quân thần tốc, lao điên cuồng hướng quận thành Bạch Dạ.
Bởi vì có cờ hiệu Khương quốc, hơn nữa có mấy vị đại tướng Khương quốc, cho nên dọc theo đường đi chẳng những không bị bất luận ngăn trở gì, ngược lại còn thu không ít vàng cùng lương thảo một cách vi diệu.
...
Ước chừng một lúc lâu, chủ soái liên quân họ Tô Tô Toàn mới phản ứng kịp, tiếp đó hét lớn:
- Toàn quân tập kết bày trận, chuyển về phía sau, nghênh địch, nghênh địch!
Nhưng hơn một vạn người liên quân họ Tô, lúc này đang đang điên cuồng công thành, bừng bừng khí thế mà.
Ngươi để cho bọn họ ở trong thời gian ngắn như vậy hoàn thành tập kết, tiếp đó bày trận nghênh địch?
Sao có thể làm được cái chuyện này?
Lại nói khu vực này đất bằng phẳng, không có bất kỳ phòng tuyến nao2, dù cho để cho ngươi tập kết bày trận thì làm được gì? Có thể chống đỡ được kỵ binh xung phong à?
Đơn giản là người si nói mộng.
- Giết, giết, giết...
- Grào, grào, grào...
Một vạn kỵ binh dưới trướng Thẩm Lãng cùng Arunana, tiến vào trạng thái điên cuồng nhất.
Nhất là những thứ võ sĩ Khương quốc này.
Đây mới là thu17 bọn họ thích nhất.
Chạy nước rút trong thời gian ngắn nhất đè bẹp bộ binh địch nhân.
Một vạn kỵ binh dàn trên mặt đất, gần như vô biên vô hạn.
Loan đao trong tay cầm nghiêng, cứ như là lưỡi hái vào mùa gặt, điên cuồng mà cắt tới.
Tàn sát nghiêng về một phía.
Dù cho liên quân họ Tô đặc biệt tinh nhuệ, lúc này cũng chỉ có nước bị tàn sát.
Nguyên bản gia tộc họ Tô cũng có kỵ binh, dưới trướng Tô Toàn có hai nghìn kỵ binh, dưới trướng Tam Nhãn Tà có mấy nghìn mã tặc.
Nhưng là vì dằn mặt cho Trịnh Đà, một nửa kỵ binh bị điều đi chiến trường thành Tuyết Lương phía bắc.
Mà kỵ binh chiến trường quận thành Bạch Dạ cũng chỉ có hơn một ngàn mà thôi.
Liền hơn một ngàn kỵ binh này còn phân tán tại mấy nơi hẻo lánh, lấy tư cách lực lượng cơ động của quân tội, trực tiếp ở trên chiến trường phân tán tác chiến.
Ầm ầm ầm rầm...
Hơn vạn kỵ binh phi nhanh, toàn bộ mặt đất đều kịch liệt run rẩy.
Toàn bộ chiến trường, bụi bặm cuồn cuộn, phảng phất bão cát vậy.
Cứ như vậy đè bẹp, đè bẹp, đè bẹp!
Liên quân họ Tô tử thương, vô số kể!
...
Quân phòng thủ bên trong chủ thành quận Bạch Dạ, nhìn thấy đại quân kỵ binh giống như thủy triều đầu tiên là một phen tuyệt vọng. Bởi vì kỵ binh này mang cờ hiệu của nước Khương.
Nhưng ngay sau đó, bọn họ lập tức lâm vào trạng thái hân hoan, bởi vì kỵ binh này lại điên cuồng xông về phía liên quân họ Tô.
Chờ đến khi nhìn thấy khuôn mặt Thẩm Lãng, đám người kia mừng rỡ như điên, bởi vì dáng dấp Thẩm Lãng quá đẹp trai, tất cả mọi người nhìn thoáng qua cũng có thể nhớ kỹ.
Đây là Thẩm đại nhân!
- Là viện quân, là viện quân.
- Viện quân đến, chúng ta được cứu rồi.
- Là Thẩm Lãng, là Thẩm Lãng đại nhân!
- Trương Xung đại nhân vạn tuế!
- Trương Xung đại nhân vạn tuế!
Ồ! Rõ ràng là Thẩm Lãng dẫn đầu đại quân cứu tình thế nguy hiểm, đám người kia lại kêu Trương Xung đại nhân vạn tuế.
Thế giới này chỉ có thể đế quốc Đại Viêm xưng vạn tuế, các ngươi kêu bậy bạ như thế không được.
Nhưng bất kể như thế nào, quân phòng thủ quận Bạch Dạ sĩ khí tận trời.
- Giết, giết, chém giết sạch sẽ đám súc sinh họ Tô này!
Thế là, quân phòng thủ trên tường thành giống như trong nháy mắt được buff đầy máu hồi sinh vậy, điên cuồng mà chiến đấu.
- Vù vù vù vù...
Cung tên trong tay cuồng bắn.
Đương nhiên mũi tên lúc đầu sớm hẳn là dùng hết rồi, những thứ mũi tên này cũng là liên quân họ Tô bắn vào.
Không có cung tên, liền cầm lên tảng đá đập điên cuồng, cầm lấy gỗ vụn của những căn nhà bị phá hủy đập lia lịa.
Trưởng công chúa Ninh Khiết ra sức đè xuống trên cổ vết thương Trương Xung, nghĩ hết biện pháp bôi thuốc cầm máu.
Dù cho nàng là một người siêu lãnh đạm, lúc này cũng hiểu cảm giác toàn thân khô nóng run rẩy.
Nghe bên ngoài cái âm thanh vạn mã bôn đằng (mười ngàn con ngựa phi nước đại về trước), nghe âm thanh chém giết.
Thực sự như tiên âm tuyệt vời vậy.
Trải qua nửa tháng quá gian nan này, mỗi một ngày đều hi sinh, mỗi một ngày đều tuyệt vọng.
Ngày đầu tiên giống như tiến vào địa ngục, sau mỗi một ngày đều không ngừng trầm luân, giống như luôn luôn tiến sâu vào tầng mười tám địa ngục.
Khiến người ta cũng có cảm giác không bò lên nổi nữa, sẽ trực tiếp hủy diệt!
Nhưng mà thật không ngờ, trực tiếp từ địa ngục lên tới thiên đường, không có một chút thời gian hoà hoãn, liền từ tuyệt vọng hướng đi thắng lợi.
Tên cặn bã Thẩm Lãng này lại thực sự làm được rồi.
Hắn lại thực sự bằng vào mấy trăm người tiêu diệt mấy vạn đại quân vua Khương, lại thực sự mang theo hơn vạn đại quân giết trở về.
Tên cặn bã này thật đúng là lợi hại.
Thảo nào lúc trước Trương Xung tin tưởng hắn như thế.
Ninh Khiết không khỏi mừng đến chảy nước mắt nói:
- Trương công, Trương công, chúng ta sẽ thắng, ngài mở mắt ra mà xem.
...
Đại chiến có đôi khi rất chậm, thậm chí sẽ quanh năm suốt tháng.
Nhưng có chút thời điểm sẽ lại thật nhanh.
Ví như lúc này!
Gần như tầm một canh giờ, chiến trường quận thành Bạch Dạ cũng đã gần như kết thúc.
Đối mặt kỵ binh lao với tốc độ cao từ đằng sao, bộ binh vốn cũng chẳng còn lực chống lại nào, huống chi là nội ngoại giáp kích.
Thứ hỏng bét đầu tiên của liên quân họ Tô đầu tiên là mấy nghìn lính đánh thuê Tây Vực, chúng đã điên cuồng mà bỏ chạy.
Sau đó là tăng binh Đại Kiếp Tự, tiếp theo là mã tặc của Tam Nhãn Tà.
Cuối cùng là gia tộc họ Tô tư quân cũng hoàn toàn tan vỡ.
Trong nháy mắt, toàn bộ chiến trường giống như một nồi cháo vậy.
Vô số quân địch chạy trốn tứ phía.
Ngay lúc đó Tô Toàn bắt không được đám bạo dân ăn cướp, hôm nay kỵ binh Thẩm Lãng tự nhiên cũng bắt không được đám hội quân bỏ chạy.
Nhưng là căn bản không cần đi bắt.
Hắn chỉ cần vây quanh Tô Toàn là được rồi!
Khi chiến cuộc triệt để tan vỡ, hơn hai ngàn tên trung quân bảo vệ Tô Toàn ra sức chạy trốn.
Nhưng đại bộ phận hai nghìn trung quân là bộ binh trọng giáp, mà không phải kỵ binh.
Tô Toàn cũng chỉ có thể mang theo mấy trăm tên kỵ binh chạy trốn.
Nhưng ông ta nhất định là trốn không thoát đâu, bởi vì Thẩm Lãng đã sớm phái Đại Ngốc, Vũ Liệt, Ưng Dương và một nghìn tên kỵ binh chặn đường trên đường ông ta lánh nạn.
Lúc này Tô Toàn, Tô Kiếm Ngạn đã bị bao vây xung quanh, quân đội bên người họ Tô không đủ năm trăm.
Thế nhưng trong tay Tô Kiếm Ngạn có con tin.
- Thẩm Lãng, các ngươi không nên tới, bằng không ta giết con trai cùng cháu trai của Trương Xung! - Tô Kiếm Ngạn hét lớn:
- Thả ta đi, thả ta đi, bằng không ta sẽ giết bọn họ.
Vị con nuôi của Hầu tước Tô Nan lúc này giống như điên cuồng, con dao nhỏ sắc bén đang vung vẩy trên cổ bé Trương Quân năm tuổi.
Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Tô Kiếm Ngạn, ngươi không nên kích động, ta thả ngươi đi, ta thả ngươi đi.
Tô Kiếm Ngạn cất giọng run rẩy:
- Thực sự sao?
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi, ngươi mau thả con trai cùng cháu trai Trương Xung đại nhân.
Tô Kiếm Ngạn quát:
- Không được, không được, nhỡ ra các ngươi đổi ý phải làm sao? Ngươi hãy thả chúng chúng ta đi.
Thẩm Lãng nói:
- Chỉ có thể thả một mình ngươi đi, Tô Toàn không thể đi, chính ngươi chọn!
Tô Kiếm Ngạn cầm lưỡi dao sắc bén để ngang trên cổ Trương Quân, lớn tiếng quát:
- Các ngươi tránh ra một con đường, để kiếm vương Lý Thiên Thu rời khỏi đây thật xa, chí ít rời xa nửa dặm, bằng không ta giết cháu trai của Trương Xung bây giờ.
Thẩm Lãng gật đầu.
Kiếm vương Lý Thiên Thu rời khỏi thật nhanh, ước chừng cách đó ba bốn trăm mét.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi có thể đem cháu trai Trương Xung đại nhân làm con tin, nhưng Trương Tuân là người lớn, ngươi mang theo chẳng qua là trói buộc, ngươi thả hắn đi.
- Không có khả năng, không có khả năng. - Tô Kiếm Ngạn lạnh lùng nói:
- Lập tức tránh ra một con đường, lập tức mở ngay phía trên, bằng không ta sẽ giết thằng nhãi con này.
Động tác của gã điên cuồng, dao nhỏ thậm chí rạch da của bé Trương Quân năm tuổi đến ứa máu.
Nhưng cậu bé năm tuổi lúc này không rên một tiếng, chẳng qua là mở to đôi mắt nhìn người cha đã hôn mê của mình.
Thẩm Lãng nói:
- Nếu như ngươi không mau thả Trương Tuân, ta cũng không để cho ngươi đi, chính ngươi cân nhắc.
Tô Kiếm Ngạn chợt cắn răng một cái, ném Trương Tuân đang chết ngất trước mặt, con tin chỉ cần một là đủ rồi, Trương Quân mới năm tuổi, thân thể rất nhẹ sẽ không ảnh hưởng tốc độ chiến mã.
Vài tên võ sĩ tiến lên, mang Trương Tuân đi chăm sóc.
Tô Kiếm Ngạn nói:
- Thả ta đi, thả ta đi. – Con dao của gã trực tiếp đặt lên động mạch cổ của Trương Quân.
Thẩm Lãng vung tay lên.
Vòng vây nhường ra một cái khe hở.
Tô Kiếm Ngạn kèm Trương Quân năm tuổi, chạy ra khỏi vòng vây thật nhanh.
Còn Tô Toàn, gã không quản được nhiều, dù sao chỉ cần ta đủ sống là được.
Lúc lao ra khỏi vòng vây, gã phát hiện bên người Thẩm Lãng lại có một người đàn bà, Tô Niễu!
- Kiếm Ngạn, cứu thiếp, cứu thiếp!
Trang tuyệt sắc, cũng là nhân tình của Tô Kiếm Ngạn, lớn hơn gã ba tuổi.
Người đàn bà này bắt đầu từ năm mười chín đã ở goá ở gia tộc họ Tô, nàng được xem như người đàn bà đầu tiên của Tô Kiếm Ngạn, người có công khai sáng cho gã.
Mặc dù sau Tô Kiếm Ngạn lấy vợ sinh con, thế nhưng vợ gã so với Tô Niễu quả thực kém quá xa, người đàn bà này từ đầu đến cuối gã thích nhất.
Khi Tô Nan đưa Tô Niễu đến cho vua Khương Arutai, lòng Tô Kiếm Ngạn đang rỉ máu, nhưng lại hoàn toàn không cách nào cãi lời.
Tô Kiếm Ngạn quát:
- Thẩm Lãng, thả Tô Niễu ra
Thẩm Lãng kinh ngạc.
Tô Kiếm Ngạn lạnh lùng nói:
- Thả Tô Niễu ra mau, bằng không thì liền chém đứt một cánh tay của thằng nhãi con này.
Khuôn mặt Thẩm Lãng co giật một hồi, vung tay lên.
Tức khắc quả phụ tuyệt sắc của gia tộc họ Tô được cởi trói.
Quả phụ tuyệt sắc này không dám tin, quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Tô Kiếm Ngạn nói:
- Tô Niễu tỷ tỷ, qua đây, qua đây a!
Tô Niễu ngồi trên lưng ngựa, chợt thúc vào bụng ngựa, chạy ra khỏi vòng vây, đi tới bên người Tô Kiếm Ngạn.
- Thẩm Lãng sáng lập ra cái từ ngu ngốc, mà chính hắn lại là một kẻ ngu, hắn cho là ta thực sự buông tha cháu của Trương Xung à? Nằm mơ, nằm mơ! Chỉ cần đến phủ Hầu tước Trấn Viễn, ta liền giết ngay thằng nhãi con này, để Thẩm Lãng nhặt xác nó, ha ha ha!
Tiếp tục, Tô Kiếm Ngạn hướng Tô Niễu trông lại nói:
- Tô Niễu tỷ tỷ, mấy ngày này để cho tỷ chịu khổ, từ nay về sau đệ sẽ không để cho tỷ rời xa nữa.
Tô Niễu mỉm cười nói:
- Được!
Tiếp đó, ả nhấn cái công tắc trong tay áo.
- Xoẹt xoẹt xoẹt...
Tức khắc có vô số kim độc bỗng nhiên đâm vào sau lưng Tô Kiếm Ngạn.
Bạo Vũ Lê Hoa.
Mấy trăm cây kim độc, chợt đâm vào lưng và cổ của Tô Kiếm Ngạn.
- A!
Tô Kiếm Ngạn hét thảm một tiếng, gã gần như hoàn toàn không thể tin được, ra sức nghiêng đầu lại, cất giọng run rẩy:
- Tại, tại sao?
Cái chữ thứ ba này gã gần như không có phát ra ngoài.
Bởi vì độc trên cây kim này cũng là độc tố thần kinh.
Cũng chính là loại độc tố thần kinh để Tuyết Ẩn tông sư bị đông cứng toàn thân.
Thẩm Lãng sau khi bắt đầu dự án nghiên cứu cổ độ núi Phù Đồ, thứ độc tốc thần kinh này liền trở thành vũ khí mới của hắn.
- Tại sao à? - Tô Niễu nói:
- Bởi vì tỷ muốn còn sống, Thẩm Lãng làm thí nghiệm ở trên người ta, không biết đã tiêm bao nhiêu thứ trong cơ thể tỷ. Nếu rời khỏi hắn thì chắc chắn tỷ phải chết.
Tô Niễu ôm đứa bé trong ngực của Tô Kiếm Ngạn
Bé Trương Quân năm tuổi trên người không có trúng độc châm, bởi vì Tô Niễu nhìn chuẩn cơ hội hướng Tô Kiếm Ngạn phía sau bắn.
- Tô Kiếm Ngạn, tỷ là người đàn bà đầu tiên của đệ, cũng là người dẫn cho đệ nhập môn chuyện nam nữ, nhưng đệ chẳng qua chỉ là một trong số những người đàn ông của ta mà thôi. – Tô Niễu cười lạnh.
Tiếp đó, Tô Niễu dắt chiến mã Tô Kiếm Ngạn, một lần nữa trở lại trong đại quân Thẩm Lãng.
Tiếp tục, ả lại ngoan ngoãnđể bị trói toàn thân, biến thành tù nhân cấp thấp.
Tô Kiếm Ngạn trực tiếp bị nhốt vào bên trong lồng sắt.
Lúc này Trương Tuân đã tỉnh lại, nhìn đứa con tưởng chừng đã mất lại trở về, tức khắc nhào đến ôm lấy, toàn thân run rẩy.
Bé Trương Quân năm tuổi, lúc này mới lên tiếng khóc lớn.
...
Trong vòng vây của đại quân.
- Thẩm Lãng, ngươi làm như thế nào? - Tô Toàn run rẩy nói: