Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Công Tử Thực Sự Quá Chính Nghĩa

Chương 6: Hài tử nên nghe những chuyện bi kịch

Chương 6: Hài tử nên nghe những chuyện bi kịch
. ."

"Tiểu thư nói, nếu không kể ra chuyện xưa mới, liền muốn đánh chúng ta bằng gậy." Tỳ nữ xông vào thư phòng mang theo vài phần sợ hãi nói.

"Chúng ta đi tìm Trần quản gia, có điều Trần quản gia nói không quản được tiểu thư, bảo nô tỳ tìm đến công tử. . ."

Kể chuyện xưa có gì khó. . .

Lần này tỳ nữ thật không quá thông minh.

Động tác xoa huyệt Thái Dương của La Hồng ngừng lại.

"Dẫn ta đi nhìn xem."

La Hồng hất vạt trường sam, đứng dậy, mở miệng nói.

Vừa vặn, hắn cũng dự định gặp một lần cô tiểu muội mà sau đó mình phải sống nương tựa lẫn nhau.

Tỳ nữ nghe vậy lập tức vui mừng, lay động vòng eo đầy đặn, dẫn đường phía trước.

La Hồng liếc mắt, liền bình tĩnh thu hồi ánh mắt.

Nữ hài tử biết lay động, vận khí cũng sẽ không quá kém.

Đại viện La phủ chiếm diện tích không nhỏ, nuôi mười sáu tỳ nữ nha hoàn, bốn nam bộc, chín hộ vệ.

Rất nhanh liền tới sân nhỏ của muội muội La Tiểu Tiểu.

La Tiểu Tiểu, chính là cô tiểu nữ nhi mà lão cha địa chủ tiện nghi của La Hồng đã lưu lại. Hồi năm tuổi, tuy thân hình nhỏ bé nhưng tính tình lại tinh quái, mê thích náo loạn, đập bàn xé thảm, nhảy lên đầu lật ngói, việc gì cũng làm được. Nha đầu này là Tiểu Ma Vương trong lòng các tỳ nữ.

La Hồng hoài nghi nha đầu này có thể là lúc sinh ra đời không cẩn thận bị rơi xuống đất, sai giới tính.

Vừa mới vào sân nhỏ, La Hồng liền nhìn thấy nha đầu kia đang ngồi trên ghế nằm, vểnh lên đôi chân mập mạp. Có tỳ nữ ở một bên bóc lấy những quả bồ đào óng ánh sáng long lanh, đưa vào miệng La Tiểu Tiểu.

Cái cuộc sống xa hoa đáng xấu hổ này.

"Ca ca!"

La Tiểu Tiểu nhìn thấy La Hồng, đôi mắt to lập tức sáng lên, kinh ngạc la lên một câu.

Từ trên ghế xoay người mà lên, cái thân thể nhỏ bé với cái mông to, nhảy nhót chạy tới, trước mặt La Hồng một cái dậm chân, ngẩng đầu lên, trong miệng nhai lấy bồ đào, trông mong nhìn qua hắn.

"Nghe nói ngươi lại hồ đồ?" Có lẽ là thói quen quấy phá của nguyên chủ, La Hồng theo bản năng sờ lên đầu tiểu bất điểm, có mấy phần cưng chiều.

Tiểu bất điểm cũng không nói chuyện, chỉ không ngừng lắc đầu.

La Hồng cười cười, liếc mắt nhìn những tỳ nữ đang lo sợ bất an xung quanh, ôm lấy tiểu bất điểm, ngồi xuống ghế.

Tỳ nữ lột bồ đào vẫn tiếp tục, chỉ bất quá lần này là đưa quả bồ đào óng ánh đã lột vỏ tới miệng La Hồng.

La Hồng muốn cự tuyệt nhưng vẫn ăn bồ đào xong, cảm thấy cuộc sống xa hoa cũng không tệ.

Sau đó, hắn nói với La Tiểu Tiểu: "Muốn nghe chuyện xưa? Ca kể cho ngươi có được không?"

Mắt tiểu bất điểm lập tức sáng lên, giòn tan đáp lời: "Tốt!"

Những tỳ nữ xung quanh cũng tò mò nhìn qua La Hồng.

La Hồng hắng giọng một cái sau khi đã moi ruột gan, dùng thanh tuyến từ tính, chậm rãi giảng thuật.

Hắn giảng chính là một câu chuyện tiên hiệp luân lý bi tình cỡ lớn về Hứa Tiên và Bạch Xà.

Tình cảm dạt dào, trầm bổng du dương.

Chuyện xưa kể xong, những tỳ nữ xung quanh nghe đến hai mắt rưng rưng tràn lệ. Ngược lại là tiểu bất điểm trong ngực La Hồng nháy mắt.

"Hài tử của Hứa Tiên cùng Bạch nương tử tại sao lại là người? Hứa Tiên không có pháp lực, Bạch nương tử lợi hại như vậy, sinh hạ hài tử hẳn là rắn!"

La Tiểu Tiểu giòn tan nghi ngờ nói.

La Hồng: ". . ."

Điểm chú ý của nha đầu này thật sai lệch.

Sinh ra một con rắn ư!

Nghe chuyện xưa thì cứ nghe cho thật kỹ, cảm động là xong việc, chất vấn cái gì? !

Tiểu bất điểm há miệng định tiếp tục phát ra sự chất vấn của nàng.

La Hồng mỉm cười, cầm lấy tiểu bất điểm, đè lên đùi, vỗ mạnh một bàn tay lên bờ mông phúng phính của tiểu bất điểm.

Tiểu bất điểm khẽ giật mình, "Oa" khóc đau thành tiếng.

Con đường thông đến chân lý luôn đầy máu và nước mắt.

La Hồng hài lòng gật đầu, "Cảm động đều khóc, đây mới là sự cảm tính mà tuổi của ngươi nên tiếp nhận..."

"Đừng khóc, tối nay ca sẽ kể thêm cho ngươi chuyện bi tình."

"Hài tử nghe nhiều những chuyện bi kịch, có trợ giúp nhận biết sự hiểm ác và chân thực của thế giới này."

La Hồng buông La Tiểu Tiểu xuống.

Hắn hất vạt trường sam, xong việc liền phủi áo bỏ đi, chỉ còn tiếng khóc gào thét quanh quẩn trong sân.

Thì ra, đây chính là cảm giác làm nhân vật phản diện.

La Hồng cảm thấy mình dần dần có chút nhập vai nhân vật phản diện.

Thật tội ác, thật hư hỏng.

Có lẽ, đây chính là thiên phú.

Làm nhân vật phản diện, đơn giản như vậy.

Rời đi sân nhỏ của La Tiểu Tiểu xong, La Hồng cũng không có ý định tiếp tục nghỉ ngơi. Hắn huy động, chuyên môn chọn lựa hai hộ vệ tướng mạo hung tợn, dự định rời phủ đệ, tiến về quán tào phớ.

Ta, La Hồng, muốn làm đại sự đây.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch