Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đặc Hiệu Tiên Đế! Ta Có Thể Vô Hạn Thêm Đặc Hiệu!

Chương 11: Để ngừa Tô gia thổi gió bên tai! Ngày Trụy Tinh! (Canh thứ ba!)

Chương 11: Để ngừa Tô gia thổi gió bên tai! Ngày Trụy Tinh! (Canh thứ ba!)


Nghe vậy, Sở Kiêu ngẩn người ra.

Ngay sau đó, đồng tử hắn hơi co lại, trên mặt hiện lên vẻ kinh hỉ nồng đậm.

Chuyển đổi hư thực, hóa ra là ý này!

Lại có thể biến công kích bằng hiệu ứng đặc biệt thành đòn đánh chân thực!

Cái này cũng quá mạnh rồi.

Phải biết rằng, thi triển công kích đặc hiệu vốn không dựa trên cảnh giới thực tế của hắn làm trụ cột, mà là lấy cảnh giới của hiệu ứng làm cơ sở! Nếu như hiện tại hắn muốn thi triển, đó sẽ là toàn lực nhất kích thuộc về Kết Đan cảnh hậu kỳ!

"Hệ thống, tại sao ngươi không nói sớm?"

Sở Kiêu có chút hưng phấn. Có năng lực này ở đây, trong lòng hắn liền có thêm chỗ dựa. Dù cho đối phương có cứng đầu đến mấy, hắn cũng có thể cho kẻ đó một bài học!

Hệ thống không trả lời.

Sở Kiêu cũng theo đó nhớ ra, dường như lúc hệ thống mới hoạt động, quả thực có truyền một số thông tin vào trong não bộ của hắn. Nhưng lúc đó hắn bị vô số hiệu ứng đặc biệt thu hút nên không để ý quá nhiều, chắc hẳn đã bỏ lỡ vào lúc ấy.

Về sau không thể đại ý như vậy nữa, nếu ngó lơ năng lực quan trọng thế này thì đúng là tự tìm cái chết.

"Chỉ là cơ hội này có phải hơi quá ít hay không."

Hít sâu một hơi, Sở Kiêu bình tĩnh lại. Hắn hiện tại là Luyện Khí cảnh, cho nên mới có một lần cơ hội chuyển đổi hư thực. Muốn có thêm, hắn phải đột phá tới Trúc Cơ cảnh mới được. Cảnh giới tu hành ở nhân gian này tổng cộng cũng chỉ có chín cảnh. Nói cách khác, dù cho hắn có tu luyện đến Đại Thừa kỳ thì cũng chỉ có được chín lần cơ hội mà thôi.

"Thôi bỏ đi, ít thì ít vậy, dù sao có vẫn hơn không."

Có năng lực này hộ thân, cảm giác an toàn trong lòng Sở Kiêu nhất thời tăng mạnh. Chỉ là cơ hội biến hư thành thực này phải giữ cho kỹ, nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không thể sử dụng!

Tâm thần định lại, Sở Kiêu mang theo nụ cười nhạt trên môi, bắt đầu bước vào tu luyện.

——

Nơi hải ngoại xa xôi, sau một thời gian dài chạy trốn, người của hai nhà Mộc, Trần rốt cuộc cũng dừng lại. Từng người ngoảnh lại nhìn phía sau, cho đến khi cảm thấy đã tương đối an toàn mới bắt đầu thở hồng hộc.

"Tô Hồng Sơn đáng chết, cư nhiên lại để lão tìm được một vị Kết Đan cảnh đại tu sĩ!"

"Thật là đáng hận tột cùng!"

Mộc Dã ném mạnh chiếc quạt xếp trong tay đi, nghiến răng nghiến lợi. Vọng Nguyệt Đảo rõ ràng đã sắp là vật trong lòng bàn tay, vậy mà liên tục xuất hiện biến cố như vậy!

"Chỉ có thể nói mệnh của Tô gia chưa tận."

Trần Không thở dài, có chút nản lòng. Chuẩn bị lâu như vậy, bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, kết quả cuối cùng vẫn là công dã tràng. Loại cảm giác này quả thực khó chịu.

"Ai," Mộc Dã tỉnh lại, lắc đầu nói: "Trở về chuẩn bị đồ đạc đi thôi."

"Chuẩn bị cái gì?" Trần Không sửng sốt.

"Gây ra chuyện như vậy, ngươi không định tới cửa bồi tội sao?" Mộc Dã nói tiếp: "Bất quá lễ vật chủ yếu là để tặng cho vị đại tu sĩ kia, nhằm đề phòng Tô gia thổi gió bên tai hắn. Vạn nhất vị đại tu sĩ kia bị bọn họ thuyết phục, quay lại diệt hai nhà chúng ta thì biết làm thế nào? Ngươi có thể giống như Tô gia, lại đi tìm một vị Kết Đan cảnh đến giúp sức sao?"

Nghe vậy, sắc mặt Trần Không hơi biến đổi.

Đúng vậy. Tuy rằng hôm nay vị đại tu sĩ kia không ra tay với bọn họ, nhưng vạn nhất Tô gia không cam lòng, hứa hẹn lợi lộc hậu hĩnh để thuyết phục hắn thì sao? Nghĩ đến đây, Trần Không vội vã dẫn người bay về Thanh Phong Đảo của mình, ngay cả chào hỏi cũng không thèm.

Mộc Dã nhún vai, cũng dẫn người trở về.

——

Khu vực Trụy Tinh Hải được xem là vùng biên giới của toàn bộ giới tu hành. Sở dĩ có tên là Trụy Tinh là bởi vì nơi này cứ cách vài chục năm lại có lưu tinh rơi xuống. Bên trong những viên thiên ngoại vẫn thạch này thỉnh thoảng sẽ chứa một số vật liệu luyện khí có giá trị cực cao. Đương nhiên, những vẫn thạch này về cơ bản đều bị người của ba đại gia tộc trực tiếp lấy đi, tu sĩ bình thường không được chia nửa điểm.

Thời gian thấm thoát trôi qua, nửa tháng đã trôi qua.

Tin tức Tô gia ở Vọng Nguyệt Đảo có cường giả Kết Đan cảnh trấn giữ cũng nhanh chóng truyền đi. Người nghe được tin đều chấn động khôn cùng. Dù sao thì đã bao lâu rồi Trụy Tinh Hải chưa xuất hiện một vị Kết Đan cảnh đại tu sĩ mới?

Trong nhất thời, không ít người dồn dập mang theo gia quyến chạy về phía Vọng Nguyệt Đảo!

Biển sâu vốn vô tình và tàn khốc, nguy hiểm không chỉ đến từ các thế lực hải tặc, ma đạo mà còn có hải yêu. Nếu như có thể sinh sống quanh một vị Kết Đan cảnh đại tu sĩ, sự an toàn tuyệt đối sẽ được đảm bảo cực lớn!

Cũng chính vì vậy, lượng người đổ về Vọng Nguyệt Đảo tăng vọt! Đất đai cũng ở mức giá đắt đỏ, gần như có thể nói là tấc đất tấc vàng! Có những kẻ thậm chí còn nguyện ý tự mình đắp đảo nhân tạo để được ở gần nơi đó.

Tô gia vốn là gia tộc kinh thương, trước đây cũng từng thấy qua không ít tài phú, nhưng lượng tài phú khổng lồ đổ về như lúc này thì vẫn là lần đầu tiên. Từng đống linh thạch lớn cứ như đá cuội không đáng tiền bên lề đường, mỗi ngày đều được đưa vào kho báu gia tộc với số lượng lớn.

Tuy nhiên, Tô gia cũng không bị tiền tài làm mờ mắt, bọn họ phi thường thành thực mà đem bảy thành lợi nhuận đưa tới cho Sở Kiêu, không dám có chút chậm trễ nào. Bọn họ hiểu rất rõ nguồn gốc của tất cả những tài phú này là từ ai. Không có Sở Kiêu, đừng nói đến những thứ này, ngay cả Vọng Nguyệt Đảo có giữ được hay không cũng là một vấn đề.

Tại khu vực bến tàu của Vọng Nguyệt Đảo, từng con thuyền lớn cập bến, thường xuyên có người từ trên thuyền đi xuống. Nếu là bình thường, những tu sĩ này có lẽ đã trực tiếp ngự kiếm phi hành, nhưng hiện tại ai nấy đều vô cùng kiềm chế. Từng người an phận xếp hàng chờ đợi người của Tô gia kiểm tra và thu phí, không dám có chút hành động vượt khuôn nào.

Một tên chấp sự Tô gia nhìn cảnh tượng ngay ngắn trật tự như vậy, trên mặt không khỏi hiện lên nụ cười. Tất cả đều nhờ vị đại nhân kia, Tô gia mới có được cảnh tượng như thế này. Dù cho tộc nhân phụ trách ở phía trước chỉ có tu vi Luyện Khí cảnh sơ kỳ, cũng đủ để khiến đám tán tu hung hãn kia không dám lỗ mãng!

Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt vị chấp sự càng thêm đậm, lòng tôn kính đối với vị đại nhân kia cũng càng thêm sâu sắc.

Hửm? Hắn bỗng nhiên hơi nhíu mày, bởi vì hắn nhìn thấy trên bầu trời cao có mấy đạo lưu tinh xẹt qua. Tốc độ của chúng rất nhanh, gần như chỉ chớp mắt là biến mất.

"Đã bắt đầu có lưu tinh rồi sao? Xem ra ngày Trụy Tinh sắp đến rồi."

Chấp sự thu hồi ánh mắt, khẽ lẩm bẩm.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch