Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Thoại Tây Du Chi Siêu Cấp Tiểu Bạch Long

Chương 15: Tiểu Bạch Long không đáng tin cậy (2)

Chương 15: Tiểu Bạch Long không đáng tin cậy (2)


"Ngao cái đầu ngươi ấy!" Long Tiểu Bạch thầm mắng một câu trong lòng, ngoài miệng lại nói: "Ta là rồng, cho nên họ Long, Huệ Ngạn hành giả, có chỗ nào không đúng sao?"

Huệ Ngạn hành giả sửng sốt một chút, lát sau gật gật đầu: "Hình như cũng không có gì không đúng..."

"Hắc hắc! Đúng vậy chứ gì! Phải rồi Huệ Ngạn hành giả, chiếc hồ lô này của ngươi có thể cho sư phụ ta mượn để cưỡi không? Ngươi xem hắn ngày ngày cưỡi heo, bị đống lông heo kia đâm vào mông cũng..."

"Dừng!" Huệ Ngạn hành giả cắt ngang lời Long Tiểu Bạch, khó hiểu hỏi: "Tiểu Bạch Long, theo ta được biết, đáng lẽ ngươi phải biến thành Bạch Long Mã để chở sư phụ ngươi đi chứ?"

"Hừ hừ! Đúng thế!" Trư Bát Giới ở một bên uất ức nói.

"Không không không! Huệ Ngạn hành giả, ngươi xem ta thế này: Hào hoa phong nhã, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, tức chết Phan An, mê chết thiên tiên. Các ngươi sao lại nỡ lòng để ta biến thành ngựa chứ? Sư phụ, người có nỡ lòng nào không?" Long Tiểu Bạch tội nghiệp nhìn Đường Tăng nói.

Đường Tăng cười một cách gượng gạo, lắc đầu nói: "Vi sư thà rằng đi bộ, cũng không muốn Tiểu Bạch phải chịu khổ."

"Mẹ kiếp chứ!" Trư Bát Giới bực bội vô cùng! Đúng là so heo với rồng, tức chết heo mà!

Huệ Ngạn hành giả nhìn bộ dạng của Long Tiểu Bạch, thế nào cũng không thoát khỏi một chữ "Tiện", thầm nghĩ sư phụ của mình có phải đã hồ đồ rồi không.

"Mẹ kiếp! Một con rùa lớn quá! Tam sư huynh, mau tóm lấy nó, tối nay nấu canh uống! Đại bổ đấy!" Long Tiểu Bạch chợt nhìn thấy dưới sông có một con rùa đen khổng lồ, hai mắt không khỏi sáng lên. Thứ này mà ăn vào thì tuyệt đối là đại bổ!

"Xoạch!" Huệ Ngạn hành giả ngồi bên cạnh suýt chút nữa trượt chân ngã xuống hồ lô, ngay cả Sa Tăng mới gia nhập cũng có chút dở khóc dở cười.

"Thời gian không còn sớm, mau chóng qua sông thôi!" Huệ Ngạn hành giả một khắc cũng không muốn nán lại thêm, vung tay lên một cái, chiếc hồ lô lớn đột ngột tăng tốc, trong chớp măt đã bay sang bờ bên kia. Sau đó hắn thu lại hồ lô, đến một lời từ biệt cũng không nói, liền bay thẳng về phía Nam Hải.

Từ đây, Đường Tăng rốt cuộc đã thu nhận đầy đủ đồ đệ, điều này cũng báo hiệu con đường thỉnh kinh chính thức bắt đầu.

. . .

Sương tiên quanh quẩn, ráng hồng tung bay. Trước hồ Kim Liên tại Nam Hải, Lê Sơn lão mẫu, Quan Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát và Phổ Hiền Bồ Tát đang cùng nhau thưởng ngoạn hoa sen vàng.

Chợt thấy một đạo hào quang bay tới, hóa ra là Huệ Ngạn hành giả đã trở về.

"Sư phụ, đệ tử đã giúp Sa Ngộ Tịnh lên đường thỉnh kinh. Thế nhưng..."

"Thế nhưng cái gì?" Quan Âm hỏi.

Sắc mặt Huệ Ngạn hành giả có chút kỳ quái, ngập ngừng một lát mới nói: "Thế nhưng đệ tử thấy Tiểu Bạch Long kia hành vi cử chỉ cợt nhả, thậm chí còn muốn mượn hồ lô của đệ tử làm vật cưỡi cho sư phụ hắn, càng ngang ngược muốn bắt rùa ngàn năm dưới sông nấu canh uống, lại thêm lời lẽ bừa bãi xằng bậy, e rằng quyết tâm thỉnh kinh không vững vàng!"

Quan Âm chau mày, mấy hôm trước Linh Cát Bồ Tát vừa mới ở trước mặt Phật Tổ cáo trạng Tiểu Bạch Long kia một phen, nay đệ tử nhà mình cũng nói như vậy, cộng thêm cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Bạch Long trước đây, trong lòng không khỏi thầm nghĩ có phải bản thân đã nhìn lầm rồi hay không.

"Ha ha ha! Quan Âm đại sĩ, nếu thầy trò họ đã đông đủ, Huệ Ngạn lại nói Tiểu Bạch Long kia lòng hướng đạo không kiên định, chi bằng chúng ta thử lòng thành kính của họ xem sao?" Văn Thù Bồ Tát cười nói.

"Ồ? Thử thế nào?" Quan Âm hỏi.

Văn Thù nhìn Huệ Ngạn hành giả một cái, đối phương hiểu ý, liền lui xuống.

Chỉ thấy Văn Thù xoay người làm ra dáng vẻ nữ nhi, hóa thân thành một tiên nữ vô cùng xinh đẹp.

Phổ Hiền Bồ Tát cũng khẽ mỉm cười, trong nháy mắt cũng biến thành một tiên nữ.

Lê Sơn lão mẫu cùng Quan Âm nhìn nhau một cái, sau đó đồng loạt cười lớn.

"Lê Sơn lão mẫu, thầy trò bọn họ có năm người, hình như vẫn còn thiếu một người nữa." Quan Âm nhắc nhở.

Lê Sơn lão mẫu lay nhẹ quạt xếp, cười nói: "Trước kia trong lâm viên của ta có một con bách linh ngũ sắc nghe đạo ngàn năm, cuối cùng cũng hóa thành hình người, hôm nay vừa vặn theo ta tới đây. Linh Nhi, mau vào đi."

Chỉ thấy làn sương tiên dưới chân lay động, một thiếu nữ có vóc dáng thướt tha, mặc bộ y phục bằng lông chim ngũ sắc bước vào.

Thiếu nữ này mày liễu mắt to, mũi quỳnh miệng nhỏ, trên má lúm đồng tiền nhàn nhạt, trông vô cùng đáng yêu.

"Đệ tử Linh Nhi, bái kiến mẫu thân, bái kiến ba vị Bồ Tát."

"Ha ha! Thật là một con bách linh ngũ sắc lanh lợi. Được rồi, đã đủ người rồi, vậy chúng ta hãy xuống dưới thử thách lòng thành kính của thầy trò Đường Tăng xem sao!"



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch