Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Thoại Tây Du Chi Siêu Cấp Tiểu Bạch Long

Chương 18: Ngũ Thải Bách Linh Tiên điểu (1)

Chương 18: Ngũ Thải Bách Linh Tiên điểu (1)


Trong lòng Long Tiểu Bạch khẽ động, hắn hơi ngước mắt lên, đưa mắt quét qua năm người này một lượt.

Đầu tiên là Lê Sơn lão mẫu hóa thân thành người phụ nữ kia, thông tin hiển thị: ??? Cấp bậc: ??? Toàn bộ đều là không xác định. Hắn lại nhìn sang những nữ tử do đám người Quan Âm Bồ Tát biến hóa thành, tình huống cũng tương tự như vậy. Xem ra, thuật chướng nhãn của tiên gia không phải là thứ mà hiện tại hắn có thể nhìn thấu.

Cuối cùng, hắn chuyển ánh mắt sang người Linh Linh.

Ngũ Thải Bách Linh Tiên Điểu, cấp bậc: cấp 55. Vũ khí: Không. Kỹ năng: Bách Linh Tiên Âm... Sở thích: ca hát và nghe nhạc...

Long Tiểu Bạch vô cùng ngạc nhiên, sao đến cả sở thích cũng có thể hiển thị thế này? Tuy nhiên, việc có thể nhìn thấy thông tin của Ngũ Thải Bách Linh Tiên Điểu chứng tỏ đây chính là bản thể của nàng, nàng không hề sử dụng pháp thuật để biến ảo.

"Chu Tinh Tinh! Ngươi bắt ta tán tỉnh một người trong số những cô con gái kia, không lẽ chính là nàng sao? Khốn khiếp! Ngươi muốn ta chơi cả tiên nữ à?" Long Tiểu Bạch đầu tiên là tự lẩm bẩm một mình, ngay sau đó liền mắng to lên.

Thế nhưng, hắn chờ mãi mà chẳng thấy Chu Tinh Tinh hồi âm.

Sau khi giới thiệu xong, Lê Sơn lão mẫu liền tự hào nói: "Mấy đứa con gái này của ta cầm kỳ thi họa, thêu thùa may vá mọi thứ đều tinh thông. Ôi, bốn đứa con gái này của ta đều chưa từng gả cho ai cả!"

Nói xong, bà ta nhìn lướt qua mấy thầy trò, phát hiện Trư Bát Giới đang ngây người nhìn đến xuất thần, không khỏi mỉm cười.

"Năm vị trưởng lão nếu như ở lại nhà ta làm rể, chẳng phải tốt hơn là phải chịu khổ trên đường sang Tây Thiên sao? Ý trưởng lão thế nào?"

Đường Tăng vội vàng lần tràng hạt, trong miệng không ngừng niệm kinh.

Trư Bát Giới đứng dậy, gọi: "Sư phụ! Sư phụ!", rồi chạy đến bên cạnh Đường Tăng nói tiếp: "Sư phụ, người phụ nữ kia đang nói chuyện với người kìa, sao người lại không thèm đoái hoài tới người ta thế?"

"Lui ra!" Đường Tăng trừng mắt liếc hắn một cái. "Chúng ta là người xuất gia! Làm sao có thể dao động lòng trần vì vinh hoa quý quý, lại còn tham luyến sắc dục chứ!"

Lê Sơn lão mẫu cùng mấy vị Bồ Tát thấy vậy liên tục gật đầu hài lòng. Thế nhưng, tại sao Linh Linh kia cứ thỉnh thoảng lại lén lút nhìn trộm Long Tiểu Bạch chứ? Chẳng lẽ là vì hắn quá tuấn mỹ sao?

"Hừ! Hòa thượng nhà ngươi thật không biết điều, ngươi không muốn hưởng thụ vinh hoa, chẳng lẽ lại không nghĩ cho mấy tên đồ đệ của ngươi sao?"

Tràng hạt trong tay Đường Tăng dừng lại, niệm một câu Phật hiệu rồi nói: "Ta vốn phụng mệnh Đường Vương sang phương Tây cầu lấy chân kinh, bản thân lại là người xuất gia. Về phần mấy tên đồ đệ này của ta..." Nói đến đây, ông im lặng không nói tiếp nữa.

Lê Sơn lão mẫu âm thầm gật đầu, ngay sau đó đi tới trước mặt Tôn Ngộ Không.

"Hừ! Lão Tôn ta không thèm những thứ xấu xí này!" Tôn Ngộ Không thẳng thừng từ chối.

"Hắn chỉ thích khỉ cái thôi!" Trư Bát Giới chen ngang nói hớt.

"Cút!" Tôn Ngộ Không trừng mắt liếc hắn một cái.

Lê Sơn lão mẫu bật cười, khẽ lắc đầu, rồi lại nhìn về phía Sa Tăng.

Sa Tăng trợn mắt, lớn tiếng nói: "Ta vốn ở sông Lưu Sa chịu khổ, nhờ có Bồ Tát điểm hóa mới thoát được thân, ta đã lập thề phải bảo vệ sư phụ sang phương Tây thỉnh kinh!"

Lần này, Lê Sơn lão mẫu cùng Quan Âm biến hóa thành Chân Chân đồng thời gật đầu tán thưởng.

"Trư trưởng lão, ý của ngươi thế nào?"

"Hắc hắc! Chuyện này..." Trư Bát Giới nhìn sư phụ cùng các sư huynh đệ của mình, đút một ngón tay vào miệng, tỏ vẻ vô cùng nhăn nhó ngượng ngùng.

"Hắn đương nhiên là nguyện ý rồi!" Long Tiểu Bạch lúc này liền lên tiếng.

"Mẹ kiếp! Ngươi mới nguyện ý ấy! Theo ta thấy, ở đây chỉ có ngươi là muốn làm con rể nhà người ta nhất! Ngươi! Ngươi! Ngươi mau trả Thúy Lan lại cho ta!" Trư Bát Giới lần này thật sự đỏ mắt, lại lôi chuyện cũ ra mà nói.

"A Di Đà Phật, nhị sư huynh, năm xưa nếu không phải ngươi hại con gái nhà người ta, sư đệ cũng sẽ không phải "xả thân cứu người". Còn bây giờ, sư đệ ta chỉ muốn phò tá sư phụ đi về hướng tây, trong lòng không còn tạp niệm. Những cô gái này..."

Long Tiểu Bạch chỉ về phía bốn cô con gái, khóe miệng lộ ra vẻ khinh miệt, cười lạnh nói: "Trong mắt ta, các nàng chẳng qua chỉ là bộ xương khô khoác da hồng phấn mà thôi!"

"A Di Đà Phật, đồ đệ thật đại nghĩa." Đường Tăng cảm thấy vô cùng an ủi.

Lê Sơn lão mẫu nhìn sang bốn cô con gái, tất cả đều thấy được sự tán thưởng trong mắt đối phương. Nhưng ngay sau đó, bà ta liền biến sắc, không vui nói: "Nếu các vị trưởng lão đã không biết điều như thế, vậy thì nơi mẹ góa con côi này của ta cũng không tiện lưu giữ các vị nữa!" Nói xong, bà ta phất tay áo một cái, dẫn theo các con gái rời đi.

Trư Bát Giới rướn cổ nhìn theo từng bóng lưng thướt tha kia, hai con mắt dán chặt vào đó, không tài nào rút ra nổi.

"Bát Giới, ngươi nếu đã có ý đó thì cứ đi đi, vi sư không ngăn cản ngươi!" Đường Tăng phất tay áo một cái, quay mặt đi chỗ khác, hiển nhiên là đang vô cùng tức giận.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch