Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Thoại Tây Du Chi Siêu Cấp Tiểu Bạch Long

Chương 20: Bàn về tác dụng của việc làm màu

Chương 20: Bàn về tác dụng của việc làm màu


Bởi vì nơi đó cất giấu ký ức của chúng ta
Thích ngắm mặt trời được mặt biển nâng lên
Bởi vì giống như nhìn thấy hy vọng đang đến gần
Càng đến gần lại càng nhìn rõ hơn
Khoảnh khắc xoay người làm vang tiếng chuông gió
. . .

Tiếng hát khoan thai bay bổng giữa bầu trời trang viên, mang theo chút u buồn, mang theo chút thương cảm.

Bốn chị em đang nô đùa trong sân chợt dừng lại, tuy nhiên ba vị Bồ Tát kia dường như không hiểu được giai điệu cũng như tâm tình ẩn chứa bên trong khúc nhạc.

Chỉ có Ngũ Thải Bách Linh Tiên Điểu là nghe đến xuất thần. Điệu khúc này vô cùng mới lạ, lời ca nửa hiểu nửa không, nhưng nàng lại có thể cảm nhận được tâm tình ẩn chứa bên trong. Đó là một nỗi cô tịch thương cảm, xen lẫn một chút nhung nhớ nhạt nhòa.

"Ai đang ồn ào thế?" Liên Liên cau mày nói. Trong tai vị Bồ Tát này, tiếng hát kia chẳng khác nào tiếng quạ kêu.

Chợt, Linh Linh hóa thành một con chim bách linh năm màu bay vút lên trời cao, nháy mắt biến mất khỏi trang viên.

Những người khác vừa định lên tiếng ngăn cản, lại thấy Trư Bát Giới đang lén lút nhìn trộm, chỉ đành tiếp tục diễn kịch.

. . .

Càng đến gần lại càng nhìn rõ hơn
Khoảnh khắc xoay người làm vang tiếng chuông gió
Không biết nên đuổi theo hướng nào
Muốn lớn tiếng nói cho ngươi hay
Ta và thế giới chỉ thiếu một người như ngươi
Một sự duy nhất không thể thay thế
. . .

Long Tiểu Bạch hát rất tâm huyết. Nghĩ lại kiếp trước, hắn cũng từng là tiểu vương tử tình ca ở quảng trường chợ đêm, sở hữu gương mặt tuấn tú cùng ánh mắt u buồn say đắm lòng người. Nhìn bóng mình soi trên mặt nước, bản thân hắn cũng tự bị vẻ đẹp trai của mình làm cho ngây ngất.

"Xoạt!" Hào quang chợt lóe, một cô bé đáng yêu mặc la sam năm màu xuất hiện trên cầu.

Long Tiểu Bạch nhướn mày, giả vờ như không nhìn thấy, tiếp tục biểu diễn thật say sưa.

Chờ hát xong một khúc, Linh Linh bước tới trước mặt hắn. Đôi mắt to tròn long lanh nước của nàng nhìn chăm chăm Long Tiểu Bạch, muốn từ trong ánh mắt của đối phương tìm kiếm tâm tình của khúc ca kia.

"A... Linh Nhi cô nương, có phải tại hạ đã làm phiền nàng rồi không? Thật xin lỗi." Long Tiểu Bạch chắp tay thi lễ, ra dáng một nam tử thanh lịch nho nhã.

"Ngươi hát cái gì thế?"

"Ta và thế giới chỉ thiếu một người như ngươi."

Linh Linh hơi đỏ mặt, thấp giọng nói: "Trưởng lão xin tự trọng."

"Ách!" Long Tiểu Bạch đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó cười khổ nói: "Linh Nhi cô nương, bài hát này tên là: Ta và thế giới chỉ thiếu một người như ngươi."

"A..." Linh Linh bừng tỉnh, nói: "Cái tên thật kỳ quái, khúc nhạc này là do ngươi tự phổ nhạc viết lời sao?"

"Ừm..." Long Tiểu Bạch vô cùng mặt dày gật gật đầu.

"Trưởng lão, vậy..."

"Tại hạ họ Long, nàng có thể gọi ta là Long công tử." Long Tiểu Bạch cảm thấy xưng hô "trưởng lão" nghe rất không tự nhiên.

"Long... Long công tử, xin hỏi khúc nhạc này làm sao ngươi phổ ra được vậy? Vì sao lại u sầu đến thế?"

"Khúc nhạc này biểu đạt rất rõ ràng." Long Tiểu Bạch nhìn về phía Linh Linh, đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện lên một nỗi u sầu nhạt nhòa.

Trái tim Linh Linh khẽ nảy lên, khuôn mặt nàng ửng đỏ, thấp giọng nói: "Tiểu nữ không hiểu."

Long Tiểu Bạch chậm rãi bước tới trước mặt Linh Linh, chỉ vào bản thân mình, rồi lại chỉ lên bầu trời: "Ta và thế giới chỉ thiếu một... người như ngươi." Nói xong, hắn chỉ tay về phía Linh Linh.

"A... Long công tử như vậy có phải là quá mức đường đột rồi không?" Tim Linh Linh đập loạn như nai con chạy trốn. Nàng tuy rằng đã tu luyện ngàn năm nhưng tâm tính vẫn rất đơn thuần, chưa từng nghe qua những lời lẽ buồn nôn thế này bao giờ.

"Chao ôi..." Long Tiểu Bạch chợt thở dài một tiếng, chắp hai tay sau lưng, chậm rãi bước dọc theo cây cầu gỗ đi ra ngoài.

Linh Linh nhìn bóng lưng y phục trắng tung bay của hắn, chẳng biết tại sao lại cất bước đi theo.

Long Tiểu Bạch đi thẳng đến đầu cầu, xoay người nhìn hai con cá chép gấm đang đùa giỡn ven bờ sông, rồi khoan thai nói: "Linh Nhi cô nương, nàng xem những con cá chép gấm này, tuy rằng bị vây trong hồ nước nhỏ bé, nhưng chúng cũng rất hạnh phúc, phải không?"

Linh Linh nhìn theo, chân mày lá liễu khẽ nhíu lại, nghi hoặc hỏi: "Long công tử nói vậy là có ý gì?"

"Ha..." Long Tiểu Bạch tự giễu cười một tiếng, nói: "Nàng xem, chúng ta tuy rằng tự do, nhưng lại không bằng đôi cá chép gấm kia có người yêu bên cạnh bầu bạn, chỉ có thể làm kẻ cô đơn tự do tự tại, chứ chẳng thể thành đôi uyên ương lữ hữu hạnh phúc. Thật là đáng buồn, thật là đáng tiếc làm sao!"

Linh Linh nghe vậy thì biến sắc mặt, nàng không ngờ tên Tiểu Bạch Long này phàm tâm chưa dứt, vẫn còn tơ tưởng đến chuyện ái dục hồng trần thế gian. Xem ra, các vị mẫu thân đều nhìn lầm hắn rồi.

"Sao thế? Nàng định đến trước mặt các vị Bồ Tát vạch trần bộ mặt thật của ta sao?" Long Tiểu Bạch hé môi cười.

"Ngươi..." Sắc mặt Linh Linh biến đổi, không ngờ tên Tiểu Bạch Long có tu vi thấp nhất này lại có thể nhìn thấu thuật biến hóa của các vị Bồ Tát.

"Ha ha... Linh Nhi cô nương không cần kinh ngạc. Nhãn lực của ta không hề kém cạnh so với Hỏa Nhãn Kim Tình của đại sư huynh, thậm chí ta còn có một bản lĩnh lợi hại hơn hắn!" Nói xong, ánh mắt hắn liền quét qua lồng ngực của Linh Linh.

"B+ cơ đấy, tiếc là hơi nhỏ một chút."

"Cái gì cơ?" Linh Linh bị những lời nói kỳ quái của tên Tiểu Bạch Long này làm cho mơ hồ.

"Cùng đi dạo nhé?" Long Tiểu Bạch bắt đầu dụ dỗ tiểu la lỵ đi về phía núi rừng.

Linh Linh cũng muốn xem thử tên Tiểu Bạch Long này rốt cuộc muốn làm gì, bèn gật đầu đồng ý.

Long Tiểu Bạch đi phía trước, Linh Linh đi theo phía sau. Cho đến khi vào sâu trong rừng cây, Long Tiểu Bạch nhìn cây cối rậm rạp cùng bãi cỏ non xanh mơn mởn dưới đất, không kìm được thở dài: "Quả là một địa điểm tuyệt hảo để "đánh dã chiến" nha!"

Linh Linh nghe không hiểu lời của Long Tiểu Bạch, đương nhiên, nếu nàng mà nghe hiểu thì e là không bị dọa chạy mất cũng sẽ đập chết hắn.

"Linh Nhi cô nương, đứng trước cảnh sắc này, tại hạ bỗng nhiên linh quang lóe lên, nghĩ ra một khúc nhạc."

"A?" Linh Linh vô cùng kinh ngạc, tên Tiểu Bạch Long này muốn sáng tác nhạc và lời ngay tại chỗ sao?

Long Tiểu Bạch lấy lại cảm xúc một lát, thực chất là đang nhớ lại lời ca để chỉnh sửa cho phù hợp. Một lúc sau, hắn đi tới trước một cây hoa, nhẹ nhàng hái xuống một đóa hoa trắng muốt. Hắn thâm tình ngửi một cái, rồi chăm chú nhìn Linh Linh cất tiếng hát.

Uyên ương đôi lứa, bướm song phi
Sắc xuân trong rừng khiến lòng say
Thâm tình dõi mắt nhìn giai nhân
Linh Nhi thật quá đỗi xinh đẹp
Linh Nhi thật quá đỗi xinh đẹp...

Trái tim Linh Linh lại đập loạn nhịp, hai má ửng lên rặng hồng vân, hóa ra khúc nhạc này là viết cho mình nàng.

Sợ chi Ngọc Hoàng và tiên quý
Quản chi giới luật với thanh quy
Chỉ nguyện thiên trường địa cửu
Cùng Linh Nhi ta hằng mong mỏi mãi bên nhau
Yêu Linh Nhi, yêu Linh Nhi...

Lúc này, Linh Linh nghe mà mặt hết đỏ lại trắng. Đỏ là vì ý tứ trong lời ca của hắn quá lộ liễu, trắng bệch là vì hắn lại dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo đến thế! Không chỉ đem cả Ngọc Hoàng Đại Đế cùng chư tiên trên trời vào bài hát, mà còn dám nói thẳng bản thân không sợ thanh quy giới luật!

Long Tiểu Bạch nhìn gương mặt hết đỏ lại trắng cùng vẻ thẹn thùng pha lẫn chút hoảng hốt của nàng, khẽ mỉm cười, chậm rãi đưa đóa hoa trong tay đến trước mặt Linh Linh.

"Uỳnh..." Linh quang chợt lóe, đóa hoa vốn dĩ trắng muốt bỗng chốc trở nên đỏ tươi lạ thường, vô cùng kiều diễm.

"Chu Tinh Tinh, hy vọng chiêu trò của ngươi có tác dụng."

Linh Linh nhìn đóa hoa đột ngột đưa tới trước mặt, rồi lại nhìn vào đôi mắt chứa chan tình ý của hắn, tim đập loạn nhịp, gương mặt nóng bừng, ngượng ngùng cúi đầu xuống.

"Linh Nhi, nàng biết không? Từ cái nhìn đầu tiên thấy nàng, ta đã biết nàng chính là thiên sứ của đời ta, yêu nàng đến tận xương tủy. Không có nàng, ta không biết phải hô hấp thế nào. Ta yêu nàng! Hãy cùng ta luyện công đi!"

"Cái gì... Công pháp gì cơ?" Gương mặt Linh Linh đỏ bừng như sắp rỉ máu.

"Nàng ngửi xem, hoa này có thơm không?" Long Tiểu Bạch hỏi một đằng trả lời một nẻo, đưa đóa hoa đến dưới mũi quỳnh của nàng. Gương mặt hắn tỏ ra vô cùng thâm tình, nhưng nội tâm lại hệt như một tên sắc lang đang hạ thuốc dụ dỗ con gái nhà lành.

Tiên nữ đấy! Nếu như thật sự có thể đoạt được nàng về tay, đủ để cho hắn khoe khoang đến ba đời!




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch