Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Thoại Tây Du Chi Siêu Cấp Tiểu Bạch Long

Chương 41: Nha! Thật là lớn!

Chương 41: Nha! Thật là lớn!


Sau khi nhận được nhiệm vụ, Long Tiểu Bạch nghĩ bụng chỉ cần trở lại chỗ tập hợp, tìm được Đường Tăng là có thể tìm được động phủ Ba Nguyệt Động. Còn chuyện nhiệm vụ sau này thì chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Ai ngờ hắn chẳng những không tìm thấy Đường Tăng, mà còn phát hiện ra một chuyện đáng buồn: bản thân hắn thế mà lại lạc đường rồi.

"Chu Tinh Tinh! Ngươi không thể cho ta một tấm bản đồ hay sao?" Long Tiểu Bạch thầm nguyền rủa Chu Tinh Tinh một trận trong lòng.

Chợt, xuyên qua những tán thông rậm rạp, từng luồng kim quang chói mắt bắn tới, đâm vào mắt khiến hắn không sao mở ra được.

"Trời đất! Núi vàng sao?" Long Tiểu Bạch rảo bước chạy vội tới. Đối với vàng, phàm là con người thì ai cũng không thể chống lại được sự cám dỗ của nó.

Thế nhưng, núi vàng thì chẳng thấy đâu, mà lại thấy một tòa bảo tháp bằng vàng ròng đang sừng sững đứng trên một khoảng đất trống, tỏa ra những luồng kim quang chói mắt.

Phía trên lối vào bảo tháp có khắc ba chữ lớn màu tím sẫm: Ba Nguyệt Động!

"Chết tiệt! Không có chuyện của Đường Tăng sao?" Long Tiểu Bạch cạn lời, xem ra Chu Tinh Tinh này đã quyết tâm để hắn tự mình giết tên Hoàng Bào Quái này rồi.

. . .

"Oa! Một tòa kim tự tháp!" Long Tiểu Bạch giả vờ như một kẻ chưa từng thấy sự đời, ngơ ngác đi tới dưới tòa bảo tháp. Bất luận thế nào, trước tiên cứ coi bản thân như Đường Tăng mà diễn theo kịch bản là được.

Nhẹ nhàng vén rèm cửa tháp lên, hắn liền nhìn thấy ngay trên chiếc giường đối diện cửa có một con yêu quái đang nằm ngửa!

Diện mạo của con yêu quái này thật sự không dám khen ngợi: mắt vàng, mặt xanh lam, tóc xanh lè lại còn mọc hai chiếc răng nanh trắng ởn. Mũi khoằm như mỏ vẹt. Trên vai khoác xéo một chiếc áo choàng màu vàng nhạt, trông giống như cà sa gấm của hòa thượng.

Mà lúc này, con yêu quái kia đang trợn to đôi mắt tròn xoe màu vàng nhìn hắn.

"Trời đất ơi! Yêu quái..." Long Tiểu Bạch sợ hãi, vắt chân lên cổ mà chạy.

Mà nguyên nhân chủ yếu khiến hắn bỏ chạy không phải vì dung mạo quá mức dọa người của đối phương, mà là cái nhìn vừa rồi đã cho hắn thấy một sự thật khiến hắn hoàn toàn sụp đổ.

Hoàng Bào Quái, cấp bậc: cấp 80.

Cấp 80?! Chu Tinh Tinh! Ta chửi cả nhà ngươi!

Cấp 80 đó! Không chạy thì chờ chết sao?

Thế nhưng!

"Vù..." Một luồng gió nổi lên, Long Tiểu Bạch bỗng cảm thấy trời đất quay cuồng. Đến khi hắn định thần lại thì đã phát hiện bản thân bị trói chặt vào một cây cột, không thể cử động nổi.

"Mẹ kiếp! Sao hở ra một tí là bắt người thế hả?! Ta có phải Đường Tăng đâu, bắt ta làm cái gì?!" Long Tiểu Bạch bực bội hét lên. Sớm biết thế hắn đã đi tìm Đường Tăng, để lão hòa thượng đó tới đóng vai của hắn cho rồi.

Nói thì nói vậy, hắn vẫn quan sát hoàn cảnh xung quanh. Đây không phải là động phủ, mà là một gian phòng trống rỗng.

Chợt, hắn nghe thấy ngoài cửa có tiếng người đang đối thoại.

"Ha ha ha! Phu nhân! Hôm nay vi phu bắt được một con "rắn nhỏ", thứ đó cực kỳ đại bổ đấy!"

"Phu quân, chỉ là một con rắn mà thôi, nhìn phu quân vui mừng chưa kìa." Giọng nói của người nữ tử vô cùng êm tai, có điều trong giọng điệu dường như có chút bất dắc dĩ.

"Ha ha ha! Phu nhân không biết đó thôi, con rắn nhỏ này không phải là rắn, mà là một con rồng!"

"Rồng sao?" Giọng của nữ tử tràn đầy kinh ngạc.

"Hắc hắc! Rồng thì đã là gì, theo vi phu được biết, con rồng này chính là Tam thái tử của Long Vương, một trong những đồ đệ bảo vệ Đường Tăng đi Tây Thiên thỉnh kinh. Còn Đường Tăng kia, ăn thịt hắn có thể trường sinh bất lão! Phu nhân ơi! Nàng không phải đang có chứng đau tim hay sao? Đợi vi phu bắt được Đường Tăng kia về sẽ cùng nàng cùng thưởng thức! Chẳng những có thể chữa khỏi bệnh cho nàng, chúng ta còn có thể bên nhau đến thiên hoang địa lão!"

"Phu quân, không được! Ngươi chẳng phải đã hứa với ta, sau này sẽ không ăn thịt người nữa sao?" Giọng điệu của nữ tử tràn ngập sự thất vọng và đau buồn.

"Ai nha nha! Phu nhân không cần phải đau lòng, vi phu không ăn Đường Tăng kia là được chứ gì!"

Vừa dứt lời, đột nhiên bên ngoài mơ hồ truyền đến những tiếng quát mắng liên hồi: "Yêu quái trong động! Mau mau thả sư đệ của ta ra!"

"Trời đất ơi! Hầu ca, ta yêu ngươi quá!" Long Tiểu Bạch cảm động đến sắp khóc, giọng nói này chính là của Tôn Ngộ Không.

"Phu quân! Là kẻ nào đang tới khiêu chiến?"

"Phu nhân chớ hoảng, để vi phu ra ngoài xem thử."

. . .

Long Tiểu Bạch đợi ở trong phòng, có thể nghe rõ mồn một tiếng binh binh bang bang giao chiến bên ngoài, hơn nữa trận đấu vô cùng kịch liệt, bất phân thắng bại.

Tên Hoàng Bào Quái này vốn là tiên quan hạ phàm, luận về thực lực thì không kém Tôn Ngộ Không là bao.

Chợt nghe tiếng "két..." vang lên, cửa phòng mở ra.

Chỉ thấy một mỹ nhân mặc áo gấm lụa là, trang sức ngọc bội kêu leng keng đang cẩn thận bước vào.

"Thình thịch! Thình thịch!..." Long Tiểu Bạch nhìn thấy mà trái tim nhỏ đập loạn liên hồi. Mỹ nữ hắn không phải chưa từng thấy, nữ tiên nữ yêu hắn cũng từng qua lại, thế nhưng vị này không chỉ xinh đẹp động lòng người, vẻ thành thục quyến rũ khiến người ta say đắm, mà trên người nàng còn tỏa ra một khí chất cao quý. Đó là thứ khí chất khiến bất kỳ nam nhân nào cũng muốn chinh phục nàng để làm vinh dự cho bản thân.

Mỹ nhân cẩn thận bước vào phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại rồi nghiêng đầu nhìn về phía Long Tiểu Bạch. Khi thấy dáng vẻ thô bỉ đang trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào mình của đối phương, nàng sợ tới mức mặt hoa cắt không còn giọt máu, đưa tay định mở cửa chạy trốn.

"Ơ! Đừng chạy mà! Nàng chẳng phải tới tìm ta sao?" Long Tiểu Bạch vội vàng gọi giật lại.

Mỹ phụ khựng lại, vỗ trán một cái rồi mở miệng hỏi: "Vị công tử này, ngươi có phải là người đi Tây Thiên thỉnh kinh không?"

"Đúng vậy, xin hỏi nàng là ai?" Long Tiểu Bạch giả vờ ngây ngô. Thực ra hắn đã sớm nhìn thấy thông tin của nàng rồi.

Bách Hoa công chúa, tên thường gọi: Bách Hoa Tu, Tam công chúa của Bảo Tượng Quốc. Cấp bậc: cấp 1.

Chỉ thấy Bách Hoa công chúa đưa tay lấy ra một phong thư, nét mặt mang vẻ u sầu nói: "Công tử đi về phía Tây, chắc hẳn sẽ đi ngang qua Bảo Tượng Quốc. Hôm nay ta thả công tử đi, hy vọng công tử có thể giao tận tay bức thư này cho quốc vương Bảo Tượng Quốc."

"Quốc vương Bảo Tượng Quốc sao? Xin hỏi phu nhân là..."

"Thở dài... Ta vốn là Tam công chúa của Bảo Tượng Quốc, mười ba năm trước bị con yêu quái này bắt về làm vợ chồng. Suốt mười ba năm nay, ta không lúc nào là không nhớ thương gia đình, kính mong công tử giúp đỡ ta." Nói đoạn, nàng khẽ cúi người thi lễ.

Keng!

"Mở ra nhiệm vụ nhánh! Nhiệm vụ nhánh: Một bức thư nhà. Phần thưởng nhiệm vụ: 200 điểm kinh nghiệm."

"Giúp! Nhất định phải giúp! Có kinh nghiệm thì kẻ ngu mới không giúp!"

"Cái gì cơ?"

"À... không có gì, công chúa mau cởi trói cho ta, việc này ta giúp chắc rồi!"

"Đa tạ công tử." Bách Hoa công chúa lại thi lễ một lần nữa, sau đó tiến tới bắt đầu cởi dây thừng.

Ngửi mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể nàng, cảm nhận vẻ quyến rũ của một người phụ nữ thành thục, Long Tiểu Bạch thế mà vào lúc này lại có phản ứng sinh lý.

Đúng lúc này, Bách Hoa công chúa đang cởi dây thừng thì vô tình chạm vào chỗ không thể miêu tả kia, lập tức giật nảy mình.

"A... Thật là lớn!"

Vừa dứt lời, nàng mới phát hiện mình lỡ miệng, lập tức gương mặt đỏ bừng, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Nàng nhanh chóng cởi bỏ dây thừng rồi tránh sang một bên, không nói lời nào nữa.

Long Tiểu Bạch giũ giũ vạt áo, liếc mắt nhìn xuống phía dưới, lẩm bẩm: "Lớn lắm sao? Bình thường thôi mà..."

"Công... công tử, đây là thư tay, nhân cơ hội này ngươi mau đi đi." Bách Hoa công chúa cúi đầu, không dám ngẩng lên, đưa phong thư qua.

Dù hiện tại đã là mẹ của hai đứa trẻ, nhưng sống ở thời phong kiến này, câu nói vừa rồi của nàng quả thực khiến nàng vô cùng ngượng ngùng, khó xử.

Long Tiểu Bạch nhận lấy bức thư, còn nhân cơ hội vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn mịn màng như ngọc thạch của nàng một cái.

"Chậc chậc, bảo dưỡng không tồi nha..."

Bách Hoa công chúa rụt tay lại nhanh như chớp, suýt nữa thì bật khóc. Nàng thầm nghĩ để một kẻ không đáng tin cậy như thế này mang thư đi liệu có phải là một quyết định sai lầm hay không. Thế nhưng, đây là cơ hội duy nhất trong suốt mười ba năm qua, nàng tuyệt đối không thể bỏ lỡ!

"Công tử đi theo ta." Nói rồi, nàng quay người đi trước dẫn đường.

Long Tiểu Bạch đi phía sau, nhìn vòng ba căng tròn đung đưa theo từng bước đi của Bách Hoa công chúa, suýt chút nữa không nhịn được mà tiến lên sờ thử vài cái.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch