Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Thoại Tây Du Chi Siêu Cấp Tiểu Bạch Long

Chương 48: Tức chết Tiên quan

Chương 48: Tức chết Tiên quan


Trong số hai mươi bảy tinh tú, một kẻ đầu mọc sừng dài tựa như rồng đưa tay ngăn cản những người khác đang muốn xông tới, chắp tay thi lễ nói: "Giác Mộc Giao ra mắt Đại Thánh."

"Hừ! Giác Mộc Giao, ta không quen biết!" Tôn Ngộ Không đối mặt với kẻ muốn giết sư đệ của mình dĩ nhiên không có sắc mặt tốt, huống chi đối phương còn từng là kẻ địch cũ của hắn.

Giác Mộc Giao cũng không tức giận, dĩ nhiên là hắn không dám tức giận, bởi hắn vốn rất hiểu tính khí của vị chủ nhân này.

"Đại Thánh, vị sư đệ này của ngươi thật không hiểu chuyện, vậy mà cưỡng ép sát hại một trong Nhị Thập Bát Tú, bọn ta phải bắt hắn trở về ra mắt Ngọc Đế để xử lý!"

"Mẹ kiếp! Ngươi nói Long gia giết Tiên quan? Chứng cứ đâu? Khốn kiếp! Kẻ Long gia giết rõ ràng là tên hoàng bào yêu quái chuyên đi cướp đoạt dân nữ!" Long Tiểu Bạch từ trên lưng Trư Bát Giới nhảy xuống, phẫn nộ chửi mắng. Ngay lúc nãy, hắn thiếu chút nữa đã bị ngã chết.

"Ách!" Giác Mộc Giao ngẩn người, đây là Tam thái tử của Long Vương sao? Sao lại là một tên lưu manh vô lại thế này?

"Này! Tiểu nhi kia nói năng kiểu gì thế?" Trong đám người có kẻ lên tiếng mắng.

"Cút! Đứa nào không kéo khóa quần để lọt ngươi ra ngoài thế? Có liên quan gì đến ngươi!" Long Tiểu Bạch chanh chua mắng chửi, quả thực có thể làm tức chết thần tiên.

Tuy nhiên, nhìn sắc mặt người kia kìm nén đến đỏ bừng, dáng vẻ như bị đau xốc hông, đoán chừng là bị chọc tức đến nghẹn họng.

"Đại Thánh, cái miệng của vị sư đệ này của ngươi cũng thật là quá..." Giác Mộc Giao cười khổ lắc đầu. Dĩ nhiên, nếu như không có Tôn Ngộ Không ở đây, hắn đã sớm một tát đánh bay tên vô lại này rồi.

"Hừ! Sư đệ của ta chính là như vậy đấy, thì sao nào?" Tôn Ngộ Không còn vô lại hơn cả Long Tiểu Bạch.

Khóe mắt Giác Mộc Giao co giật vài cái, trong lòng hoàn toàn sụp đổ. Thế nhưng hắn vẫn cố nén kích động, thi lễ nói: "Đại Thánh, bọn ta phụng ý chỉ của Ngọc Đế tới để lùng bắt Khuê Mộc Lang, mang về Thiên đình chờ xử lý. Thế nhưng vị sư đệ này của ngươi lại không thèm để ý đến sự ngăn cản của bọn ta, nhẫn tâm sát hại hắn, ngươi bảo bọn ta trở về ăn nói thế nào đây?!"

"Khục... Ta thèm quản các ngươi ăn nói thế nào. Hừ! Ta còn đang muốn hỏi tội các ngươi đây! Người của các ngươi trốn xuống hạ giới hại người, các ngươi còn muốn lý sự sao?" Tôn Ngộ Không trợn mắt, tính khí cũng bốc lên.

"Phải đấy! Khốn kiếp! Lúc trước hắn suýt chút nữa giết ta, lại còn nói muốn ăn thịt sư phụ ta, loại Tiên quan như vậy giữ lại làm gì? Ta giúp các ngươi dọn dẹp môn hộ, không đòi các ngươi phí vất vả đã là khách khí lắm rồi!"

"Các ngươi... chuyện này..." Giác Mộc Giao đối mặt với hai kẻ nhanh mồm nhanh miệng này, trong nhất thời tức giận đến mức không nói nên lời.

Sau đó hắn cùng các vị tinh tú khác nhìn nhau một cái, đều thấy được sự bất lực trong mắt đối phương.

"Đại Thánh, ngươi xem thế này có được không? Khuê Mộc Lang này xúc phạm thiên điều, giết thì cũng đã giết rồi. Thế nhưng, bổn mạng xá lợi của Khuê Mộc Lang kia, có thể để cho tiểu tiên mang về được không?"

"Bổn mạng xá lợi sao~" Tôn Ngộ Không nhìn về phía Long Tiểu Bạch. Dù sao kế hoạch này là do đối phương bày ra, mà sư phụ của hắn cũng đang chờ xá lợi để cứu mạng.

"Không có!" Long Tiểu Bạch bướng bỉnh nghếch cổ lên, chết cũng không thừa nhận.

"Hừ! Không có sao? Tiểu Bạch Long, ngươi nghĩ rằng nếu Khuê Mộc Lang không bị mất xá lợi, thì với thực lực của ngươi có thể đánh chết hắn sao?" Giác Mộc Giao cười lạnh nhìn Long Tiểu Bạch nói.

"Không có! Chính là không có! Được rồi, không có việc gì thì chúng ta không rảnh bồi tiếp nữa! A Di Đà Phật, hai vị sư huynh, việc thỉnh kinh là trọng trách của Phật Tổ giao phó, không thể chậm trễ, chúng ta lên đường thôi!" Long Tiểu Bạch chắp tay trước ngực thi lễ, còn lôi cả Như Lai ra làm lá chắn.

Giác Mộc Giao nhìn thấy dáng vẻ như bị tâm thần phân liệt kia của Long Tiểu Bạch, mặt mũi trong nháy mắt đỏ bừng, hắn cố nén để không hộc máu, mí mắt run rẩy kịch liệt.

"Hì hì~ Đúng vậy đấy Hầu ca, chúng ta mau quay về cứu sư phụ thôi!" Trư Bát Giới ồm ồm nói.

"Hắc hắc! Các vị, từ đâu tới thì quay về đó đi nhé? Đúng rồi, thi thể có thể để lại cho các ngươi." Tôn Ngộ Không chỉ chỉ thi thể Khuê Mộc Lang, sau đó quay đầu lại nói: "Hai vị sư đệ, đi thôi!"

Thế là, hai mươi bảy tinh tú đành trơ mắt nhìn ba sư huynh đệ rời đi, không một ai dám tiến lên ngăn cản.

Sắc mặt Giác Mộc Giao dần dần âm trầm xuống, hắn phất tay thu hồi thi thể Khuê Mộc Lang, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đi, trở về bẩm báo Ngọc Đế!" Nói xong, hắn phi thân biến xuất hiện rồi biến mất vào trong mây.

. . .

Đinh!

"Đạt được thành tựu: Sự thù hận của Tinh tú! Phần thưởng: Không."

"Mẹ kiếp!" Long Tiểu Bạch thầm chửi rủa trong lòng. Chủ yếu là vì không có phần thưởng, còn về sự thù hận của các tinh tú kia, hắn căn bản không thèm để ý. Bởi vì hắn không chỉ có Tôn Ngộ Không, vị sư huynh oai phong lẫm liệt này chống lưng, mà còn có cả lá cờ lớn là Phật Tổ che chở!

Trở lại Bảo Tượng quốc, Long Tiểu Bạch nhổ Xá Lợi Tử ra, giúp Đường Tăng biến trở lại thành người. Dĩ nhiên, viên Xá Lợi Tử sau đó lại bị hắn nuốt xuống, giúp hắn nhận được 300 điểm kinh nghiệm.

Sa Tăng cũng đưa Bách Hoa công chúa trở lại Bảo Tượng quốc, cha con đoàn tụ, Long Tiểu Bạch lại nhận được thêm 300 điểm kinh nghiệm.

Nhiệm vụ lần này mang lại tổng cộng 4.300 điểm kinh nghiệm, hắn lại còn thu được Xá Lợi Tử, giúp toàn bộ thuộc tính gia tăng 10 điểm, nhận thêm phần thưởng thuộc tính ngẫu nhiên 5 điểm, hơn nữa thuộc tính sức bền còn được cộng thêm 1 điểm, có thể nói là thắng lớn thu hoạch trọn vẹn.

Có điều, hắn cũng hoàn toàn đắc tội với hai mươi bảy tinh tú, cộng thêm những chuyện trước kia, danh tiếng của Long Tiểu Bạch xem như đã thối hoắc!

Cái gọi là có được có mất, điều Long Tiểu Bạch quan tâm hơn cả chính là lợi ích thực tế thu về, còn về danh tiếng, theo lời của hắn thì chính là: "Mẹ kiếp nó chứ!"

Ký chủ: Long Tiểu Bạch

Cấp độ: Cấp 44 (100/ 2.100)

Lực lượng + 60

Phòng ngự + 75

Tốc độ + 64 (Giày Tật Phong + 10)

Sức bền + 62

Kỹ năng: Long Ngâm kiếm pháp, Long châu đạn, Tế Kiếm thuật

Pháp thuật: Thanh Thủy quyết, Hỏa Diễm quyết, túi Càn Khôn

Thần công: 《 Long Phượng Hoan Hỉ quyết 》 cấp 16

Thần thông: Đằng Vân Giá Vụ

Dựa theo thuộc tính hiện tại của hắn, thực lực tổng hợp đã đạt tới cấp 60! Thế nhưng đối mặt với lượng kinh nghiệm yêu cầu ngày càng nhiều, việc thăng cấp sau này sẽ càng thêm chậm chạp. Nhất là môn thần công kia, không biết đến lúc nào mới lên tới cấp 20. Theo quy luật thông thường, sau cấp 20 rất có thể sẽ tăng thêm một loại thần thông.

Thần thông đấy! Nghĩ đến thôi cũng đã thấy thật hưng phấn rồi.

Thực ra hắn từng nghĩ xem có nên xử lý Bách Hoa công chúa luôn không, dù sao đối phương cũng là tiên nữ chuyển thế. Nhưng nghĩ lại việc đối phương đã bị yêu quái chiếm đoạt suốt mười ba năm, bản thân lại vừa giết phu quân của người ta, hơn nữa đối phương tuy rằng có chút hương vị, nhưng dù sao cũng chỉ mới cấp 1, đoán chừng không mang lại hiệu quả gì nhiều, nên hắn đành từ bỏ ý định.

"Cạch cạch cạch! Lão tử càng ngày càng lợi hại rồi!" Trong lòng Long Tiểu Bạch đang gào thét điên cuồng, trên mặt thì tràn đầy... nụ cười dâm đãng.

"Tiểu Bạch, đệ cười cái gì thế?" Tôn Ngộ Không vác Gậy Như Ý đi tới bên cạnh Long Tiểu Bạch.

"Không cười gì cả~" Long Tiểu Bạch lắc đầu, quay sang nhìn Đường Tăng đang sa sầm mặt mày, ngồi lặng im không nói lời nào trên con ngựa báu do quốc vương Bảo Tượng quốc tặng.

Sa Tăng thành thật gánh hành lý ở phía sau, Trư Bát Giới mặt mày ủ rũ, tuy rằng không cần bị cưỡi nữa, nhưng công việc dắt ngựa lại rơi vào tay hắn, nhất là lúc này tâm trạng của vị lão sư phụ không biết xấu hổ kia lại đang không tốt.

"Hầu ca, mấy ngày nay huynh đừng chọc vào sư phụ, lần này coi như là mất mặt đến chết, bị người ta nhốt trong lồng coi như yêu quái, đoán chừng trong lòng đang rất bực bội đấy." Long Tiểu Bạch ghé tai Tôn Ngộ Không khẽ nói.

"Hắc hắc! Hiểu rồi~ hiểu rồi~" Tôn Ngộ Không che miệng cười trộm.

"Bát Giới." Đường Tăng cuối cùng cũng mở miệng.

Trư Bát Giới giật bắn mình, theo phản xạ tự nhiên suýt chút nữa đã ngã nhào xuống đất biến thành heo rừng. Nhưng khi nhìn lại dây cương ngựa trong tay, hắn không khỏi cười hắc hắc hỏi: "Sư phụ, ngài gọi đệ tử có chuyện gì thế?"

Đường Tăng nhắm hai mắt lại, lần tràng hạt, thản nhiên nói: "Con ngựa này đi xóc quá, không thoải mái."

"Mẹ kiếp chứ!" Trư Bát Giới suýt chút nữa thì khóc thành tiếng.

. . .

Số nhóm của tác phẩm: 【1.204.50.097】 lão tài xế dẫn các vị lên đường. Đồng thời cảm ơn phiếu đề cử của các vị, cảm ơn những bằng hữu đã tặng thưởng.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch