Chương 138: Thiện tâm thiện hạnh chịu gặp trắc trở, vượt qua tất cả tất có hậu phúc
Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
-----------------
Đạo Nhân tu vi thấp, dạng thương thế trình độ này, căn bản không phải hắn có thể giúp đỡ tu phục, lấy ra đạo thư tịch dưới ánh nến điên cuồng lật qua lật lại, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại đèn đuốc lung lay dắt dắt.
- Tuyệt đối đừng tắt nha....
Trong tay dừng lại, hắn hướng con cóc Đạo Nhân trên bàn cuộn lại một đống, quát to lên.
- Lão con cóc, ngươi không phải rất có năng lực sao? Nghĩ một cái biện pháp đi, đồ đệ ngươi sắp chết rồi.
Con cóc Đạo Nhân chậm rãi mở mắt ra.
- Lão phu... Vẫn luôn đang suy nghĩ.
Thiên Lôi là đại kiếp, đối với yêu tu mà nói càng là trí mạng, đạo lôi kiếp kia đánh xuống, mặc dù mục tiêu không phải hắn, nhưng cũng nhận liên lụy nhất định, đến lúc này, một chút yêu lực lúc đầu khôi phục còn đang rung chuyển. Con cóc trầm mặc chốc lát, chậm rãi từ trên bàn đứng lên, để cho nữ quỷ đưa hắn đến trên giường, nhìn xem đồ đệ diện mục đen kịt, hai mắt nhắm nghiền, thở dài.
- Sớm biết ngươi tính tình như vậy, lúc trước vi sư liền không nên dạy cho ngươi những cái nhân đạo kia, cái sự tình lương tâm gì gì cũng không cần.
- Lúc này rồi ngươi còn nói những thứ vô dụng này làm gì!
Đạo Nhân gấp muốn cầm tay bấm hắn. Con cóc Đạo Nhân quơ quơ màng.
- Lão phu biết được, không cần ngươi thúc giục.
Nói xong, hắn nhìn xem đèn đuốc lúc sáng lúc tối, bỗng nhiên miệng cóc há mở, con cóc màng tiến vào, để Hồng Liên cùng Đạo Nhân bên cạnh giật nảy mình.
- Lão con cóc ngươi làm gì? !
- Con cóc sư phụ, ngươi...
Sau một khắc, bụng con cóc Đạo Nhân truyền ra động tĩnh ùng ục ục, cơ hồ toàn bộ luồn tới miệng, cánh tay chậm rãi rời khỏi, bên trong con cóc màng là một khỏa hạt châu đỏ rực, vấn vít vân khí. Đạo Nhân tự nhiên nhìn ra được đó là cái gì.
- Lão con cóc, ngươi kiếm được Yêu Đan từ nơi nào đó?
Con cóc Đạo Nhân bưng lấy viên Yêu Đan kia bò lên trên phần bụng Lục Lương Sinh, mắt cóc lạnh như băng liếc Đạo Nhân một chút, phảng phất như đây mới là thần sắc hắn lúc đầu nên có.
- Trong cơ thể của một trong hai Hồ Ly xâm nhập Chu phủ.
Ánh mắt quay lại đến, nhìn lại đồ đệ đang lộ khí tức cực yếu, chậm rãi nâng lên con cóc màng, đem viên Yêu Đan kia thăng lên giữa không trung.
- Bị sét đánh, nếu như dùng biện pháp bình thường, căn bản không cứu được, dùng Yêu Đan này, còn có thể bảo trụ một cái mạng, ba năm năm cũng tốt, chỉ là thân tu vi này sợ là đã phế đi.
Bên trong thanh âm trầm thấp, Yêu Đan chậm rãi hạ xuống, đi tới phần bụng Lục Lương Sinh, con cóc Đạo Nhân ở phía trên chà xát động động cóc màng, chỉ thấy hạt châu lúc đầu hóa thành mấy đạo hơi khói, đi vào trong cơ thể thư sinh. Đầu giường, đèn Thất Tinh kéo dài tính mạng lúc đầu lúc sáng lúc tối, giờ phút này đã sáng ngời lên.
- Tốt, mệnh đã được bảo vệ...
Con cóc Đạo Nhân giống như tiến vào trong chum nước, cả người đầy vết mồ hôi, lung la lung lay xuống tới, suy yếu đi đến bên gối nằm xuống, đóng lại tầm mắt....
- Chỉ là hi vọng ngốc đồ đệ này có thể tiếp nhận sự thật chính mình là nửa yêu.
Đạo Nhân nhìn xem Lục Lương Sinh, liền nhìn lại con cóc, nhỏ giọng hỏi.
- Có chuyện không tốt khác hay không?
- Có, có thể sẽ có chút ảnh hưởng đến tính cách lúc đầu của hắn.
Con cóc Đạo Nhân đáp xong câu này cũng không nói gì nữa, gục ở chỗ này ngủ say sưa. Song cửa lộ ra mờ nhạt, không khí ngột ngạt, Tôn Nghênh Tiên dựa vào đầu giường ngồi dưới đất, Nhiếp Hồng Liên vẫn như cũ ngồi tại đầu giường, trông coi thư sinh, một tấc cũng không rời, nhẹ nhàng hát điệu hát dân gian, kỳ vọng có thể làm dịu thống khổ cho hắn. Một giây sau. Con cóc lúc đầu ngủ rồi đột nhiên mở to mắt, nhảy dựng lên.
- Lão phu suýt nữa quên mất một sự kiện!
Một tiếng nói chuyện đột nhiên làm cho Đạo Nhân mơ hồ ngủ rồi sợ đến một đầu cúi tại trên mép giường, liền thấy con cóc Đạo Nhân đập vang trán.
- Ngốc đồ đệ của lão phu này, có tính vượt qua một lần thiên kiếp không?!
Tôn Nghênh Tiên khẽ nhếch miệng, trợn mắt hốc mồm đứng tại chỗ, trái cổ nhấp nhô, thế nào cũng nói không ra một câu. Trúc Cơ cảnh độ kiếp.... Đây con mẹ nó nói ai mà tin chứ!
Oanh!
Tiếng sấm lăn qua chân trời, điện quang xanh trắng lấp lóe, bên trong màn mưa mơ hồ có thể gặp hình dáng kiến trúc, cánh cửa có khắc hai chữ "Nghĩa trang" hoành phi tại bên trong điện quang chợt lóe lên. Gió mang theo hạt mưa thổi lên từng mảnh lá rụng trên mặt đất, bay đi đình viện hoang phế.
- Van cầu các ngươi, thả ta ra...
- Không cần, đừng đem ta bỏ vào trong đó.
Nữ tử cầu khẩn kêu khóc xen lẫn trong màn đêm, tiếng sấm oanh một tiếng nổ tung tại phía trên nghĩa trang, bên trong điện quang lập lòe, soi sáng ra thân ảnh giãy dụa bị người bắt, kéo tới phía trước một vò gốm cao cỡ nửa người, đưa nàng ấn vào. Ngọn đèn trụ đứng tại góc tường dài hơi hơi lay động. Tu sĩ xách theo đoản trượng đầu đỏ đắp lên đóng kín, đầu trượng gõ ở phía trên bang bang hai lần, nê phong tự động trói chặt, lờ mờ còn có thể nghe được bên trong còn có tiếng nữ tử la khóc.
- Phong!
Tu sĩ mặt không biểu tình tế ra một cái Hoàng Phù dán vào vò gốm, kêu khóc thê thảm bên trong im bặt mà dừng, bên trong điện quang, đèn đuốc sáng tắt, lít nha lít nhít vò gốm tại bên trong căn phòng này kéo dài. Vượt qua tiền đường, đi hướng phía sau từ đường, ánh nến soi sáng ra vàng ấm. Cống phẩm trên bàn trong phương viên từ đường điện thờ, một tôn tượng thần đầu đội lửa quan, tay cầm Hỏa Long bốn tay sắp đặt, phía dưới, Chu Tử Dịch quỳ ở nơi đó, nói lẩm bẩm, lúc này, hắn dùng qua đan dược, nửa gương mặt băng bó, băng vải còn thấm vết máu, áo bào bị phá ra mấy cái động lớn, bộ dáng nhìn qua có chút thê thảm chật vật.
- Minh Hỏa Thánh Tôn ở trên cao... Mặc dù Địa Sát Ân Hỏa trận bị phá, bất quá cuối cùng một nhóm huyết nhục linh vò đã an toàn chở đi, trước mắt nơi này còn thừa lại một chút.
- Vô dụng...
Trong bàn thờ, tượng thần ngừng lại, lại có một thanh âm truyền đến, cũng chỉ có Chu Tử Dịch quỳ gối bên trên bồ đoàn có thể nghe thấy.....
- Bảo thủ hạ đi lấy một nhóm linh vật đi, ngũ sắc ngàn năm hoa muốn mở, thế gian linh vật, nhân, khí, thổ, thủy, kim, mộc, chuẩn bị đủ, chỉ kém yêu...
- Vâng.
- Người phá hư Địa Sát Ân Hỏa pháp trận kia thì sao?
- Bị Thiên Lôi đánh trúng, lúc này hẳn không sống được.
- Để phòng vạn nhất, lại đi xác minh, trảm thảo trừ căn.
Chu Tử Dịch nhấc mặt lên, nhỏ giọng nói.
- Hòa thượng kia...
- Sau lưng hòa thượng kia có Vạn Phật Tự, còn có một lão lừa trọc, tạm thời không cần để ý tới hắn, nắm chắc thời gian, đi làm sự tình còn lại.
- Vâng.
Trải qua một trận, đối thoại trong từ đường an tĩnh lại, đèn đuốc nghĩa trang cùng nhau dập tắt. Bên trong tiếng mưa rơi ào ào, Đạo Nhân bên ngoài núi bước từng bước chân tung tóe nước ứ trên đường, đá một cái cửa lớn cũ nát bay ra ngoài.
Thình thịch!
Cửa viện kéo lấy mạng nhện khuynh đảo xuống tới, tro bụi bị chèn ép ra, phóng đi bốn phía. Cửa ra vào, một hòa thượng to cao béo mập dựng thẳng chưởng ấn, nhanh chân đi qua đình viện, tai to treo đồng hoàn vang ong ong động, lại một chút xíu động tĩnh cũng không nghe ra. Chính là Pháp Tịnh hòa thượng từ Lê Dương thành một đường truy tra. Bước vào tiền đường, nhíu lại mày rậm, gỡ ra cây châm lửa, thổi thổi, nhóm lửa lên, đốt lên ngọn đèn góc tường, mấy chục vò gốm bị bỏ đưa qua tại nơi này.