Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 165: Bán tranh

Chương 165: Bán tranh




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Tà dương khuất dần nơi đỉnh núi, đèn lồng bẩn cũ treo tại hai dưới mái hiên bên đường. Lục Lương Sinh nắm lừa già đi qua con đường, huyện nhỏ bắc địa xa xôi có rất nhiều chỗ tương tự cùng Phú Thủy, du hiệp treo đao kiếm đầy thân mùi rượu, mang theo bình rượu đi qua bên đường, người đi đường nhìn thoáng qua, vội vàng né ra. Bán hàng rong thu nạp bàn ghế, bốc lên trọng trách chuẩn bị ly khai, bảng hiệu khách sạn tung bay, tiếng người ồn ào, chủ quán tiểu nhị truyền đi một bàn thức ăn, đi tới cửa, giật xuống khăn lau nơi bả vai, ngênh tiếp hai vị khách nhân vào, không quên hướng ra phía ngoài ra sức kêu to hai tiếng.

- Các vị khách quan đi ngang qua nhìn một chút, ngửi một chút, trong nhà không có người, bếp lạnh, bà nương về nhà ngoại, không có người quản, không ngại đến uống chút rượu gạo thơm thuần, ăn cơm ngô hâm nóng hồ hồ, vô cùng dễ chịu, còn có thịt dê con kiều nộn, thịt lơn con tích mỡ...

Đi qua khách sạn này, con cóc Đạo Nhân thăm dò nửa người trên, nhìn lại khách sạn, dùng sức ngửi một ngụm, chậc chậc lưỡi.

- Lương Sinh à, vi sư cảm thấy sắc trời này cũng đã không sớm, trên đường lãnh lãnh thanh thanh đừng đi dạo nữa, tìm khách sạn, sớm đi nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai còn cần đi đường đó.

Trong khách sạn tân khách cả sảnh đường, mùi rượu, mùi đồ ăn bay ra, bụng Lục Lương Sinh "Cô" kêu hai tiếng, cười quay đầu nhìn lại con cóc trên đầu lừa.

- Sư phụ cũng đói bụng hả?

Trên đầu lừa, con cóc Đạo Nhân đang nhìn trong khách sạn, cuộn thịt trong tay tiểu nhị kia, nghe được lời đồ đệ nói, vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác, biểu lộ nghiêm túc.

- Nhìn xem vi sư làm cái gì, vi sư há có thể không chịu nổi như vậy?

- Kỳ thật ta cũng đói bụng, trên đường đi cũng không ăn món ăn nóng gì rồi, nghe được hương vị có chút thèm, đêm nay liền ở tại nhà này đi, thuận tiện còn có thể mua rượu.

Lục Lương Sinh đương nhiên sẽ không điểm phá, đưa tay vào bên trong ống tay áo móc tiền bạc, con cóc trên đầu lừa con cóc màng nắm chắc lên, nhìn chằm chằm từng đạo từng đạo đồ ăn khách sạn truyền lại, hưng phấn mở miệng.

- Vi sư muốn ăn thịt lơn con thiêu hồng, tốt nhất còn có thể cắt mấy lượng thịt dê non, nhất định phải hấp, trứng gà chín cũng không tệ...

Hút trượt.

Không đợi được đồ đệ trả lời chắc chắn, con cóc nóng vội quay đầu lại, nụ cười trên mặt Lục Lương Sinh cứng ở trên mặt, tay từ trong tay áo lật ra túi tiền, miệng túi chỉ có mấy đồng tiền trượt đến lòng bàn tay.

- Sư phụ, chúng ta hình như không có tiền.

Con cóc....

Từ trong nhà ra tới, trên thân hơn ba mươi hai lượng bạc, Lục Lương Sinh vốn cho rằng đủ ở bên ngoài tiêu xài, nửa đường về nhà một lần cũng không có cầm thêm.

- Hà Cốc Quận, kinh thành, Hạ Lương Châu, lại trở về kinh thành, lúc này bắc thượng một đường ở trọ, ăn cơm, mua rượu, bạc cứ như vậy tiêu hết...

"Cô"

Con cóc đứng thẳng người lên, nghe mùi thơm đồ ăn bay tới, nuốt nước miếng một cái.

- Dứt khoát dùng Huyễn Thuật biến chút ngân lượng, trước tiên ăn cơm.

- Không thể thua thiệt người mua bán.

Thư sinh cũng đói, nhưng Huyễn Thuật chung quy là giả, hết ăn lại uống, hắn chưa hề làm qua, cũng không có mặt mũi đi làm, lấy ra bánh hé mở kín đáo đưa cho con cóc Đạo Nhân, nắm lừa già đi đến đường phố dưới mái hiên khoảng cách chỗ khách sạn này không xa, xong từ giá sách lấy ra văn phòng tứ bảo.

- Ngươi muốn làm gì?

Nhìn xem đồ đệ mài mực xong, con cóc Đạo Nhân ôm bánh, một bên nhấm nuốt, một bên đưa đầu nhìn lại. Chỉ thấy mực xanh từ ngòi bút thư sinh du tẩu, trong chốc lát, lừa già đột nhiên hướng một bên dịch chuyển khỏi, một cây quạt nhỏ đột nhiên xuất hiện, đứng trên mặt đất, một cái bàn dài, ba hàng thư hoạ treo giá từng cái kiên quyết ngoi lên mà thăng.

- Tốt.

Lục Lương Sinh hạ xuống một bút cuối cùng, trên lá kia cờ hiện ra năm chữ "Thư hoạ hưng thịnh đạo’.

- Sự tình lừa gạt ăn ta sẽ thua thiệt lương tâm, không bằng tự lực cánh sinh mới có thể an tâm, ngươi nói có đúng sư phụ hay không?

Bút mực giấy nghiên phóng tới bàn dài, liền lấy họa trục trống không bên trong giá sách để lên, cuốn tranh của Nhiếp Hồng Liên kia triển lãm tại vị trí dễ thấy nhất, coi là mời chào khách hàng bán lại cho người khác.

- Hồng Liên, chớ để ý.

Trên bức họa, nữ tử lay động xích đu nháy nháy mắt.

- Chỉ cần công tử đừng đem nô gia bán đi là được.

- Hừ.

Bụng Con cóc Đạo Nhân cũng đã đói đến sợ.

Dựa vào bàn chân ngồi xuống, chấp nhận cắn bánh bột ngô, nhắm mắt lại, dùng sức nuốt vào trong bụng, liếc qua họa quyển.

- Đem ngươi bán đi, còn không phải tự thân sẽ trở về.

Bên trong tranh, Nhiếp Hồng Liên cũng hừ một tiếng, lay động xích đu, đôi mắt đẹp nhìn lại thư sinh vội vàng họa.

- Công tử bỏ được hay không.

- Đừng nói chuyện, coi chừng dọa khách nhân chạy.

Lục Lương Sinh làm xong hết thảy, tùy tiện ngồi vào phía sau bàn dài, trong tầm mắt, đèn lồng đường đi lay động, lãnh lãnh thanh thanh ít có người đi đường, gió đêm theo đầu đường thổi tới, một mảnh lá khô đánh xoáy theo trước gian hàng nhẹ nhàng đi qua.

- Ách... Làm người bên trong tu đạo, chúng ta có phải có chút thảm hay không?

Con cóc ôm bánh, mở ra một con mắt.

- Đem chữ tu đạo bỏ đi.

Lời này làm cho Hồng Liên trực tiếp bên trong tranh vẽ cười ra tiếng, Lục Lương Sinh bật cười che che trán, quen thuộc đi lấy Hắc Văn Hồ Lô, trong tay lắc lắc.

- Aiz, không có rượu.

Thời điểm ai thán, khách sạn gần đầu đường, đèn đuốc vàng ấm đang soi sáng ra đến, có năm người kề vai sát cánh, lung la lung lay cười nói đi ra.

- Sùng Văn huynh tửu lượng giỏi, thật không hổ là nam nhi phương bắc!

- Đúng thế, bằng không chúng ta bốn người thế nào sẽ đến đầu nhập vào vương sinh.

- Hồ đồ, ngươi có thể nào gọi vương sinh, giờ phút này, bốn người ta đều phải xưng Sùng Văn huynh!

- Ha ha, việc này cần để ý... Sùng Văn huynh, để cho ta tới cầm đèn lồng, ta tới cầm!

Ở giữa trong bốn người, nam tử đầu thắt nhạt khăn màu xanh, tướng mạo đoan chính nho nhã, đèn lồng trong tay chiếu sáng cả đường bị bốn người kia cướp cầm, có chút hài lòng vẩy vẩy ống tay áo, cười ha hả nói.

- Danh tiếng Nam Hương Tứ Tú, Vương mỗ tại nơi này cũng như sấm bên tai, cũng may trong nhà hơi có chút điền sản ruộng đất, bốn người ngươi liền an tâm ở chỗ này đọc sách, năm sau liền tại một bên này khảo thủ công danh, đừng quay lại Nam Triều.

Bốn người lập tức trở nên kích động.

- Sùng Văn huynh, khẳng khái phóng khoáng.

- Đúng đấy, chúng ta bên kia cũng có một thư sinh "Sự tình có gấp, Lục lang trợ", bất quá khẳng định không có khẳng khái hiếu khách như Sùng Văn huynh vậy.

- Lục lang kia bất quá là giúp đỡ sự tình trong lúc khó khăn, Sùng Văn huynh đây là róc rách chi tuyền, để cho chúng ta giải cơn đói khát a.

Một bữa khen mãnh liệt, dẫn tới vương Sùng Văn liên miên khoát tay.

- Không dám nhận khen ngợi như thế.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch