Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 172: Người Đọc Sách Chúng Ta (Thượng)

Chương 172: Người Đọc Sách Chúng Ta (Thượng)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Con lừa giương nhẹ bốn vó liền hạ xuống, vung lấy chuông đồng ở giữa cái cổ đinh đinh đang đang, dọc theo bờ sông, đi qua cầu nhỏ, gió sớm chầm chậm thổi tới đã là vùng quê bên ngoài thành, váy đỏ túi da bay tới không trung, giày thêu rơi ở giữa bùn cỏ, váy phiêu tán rơi rụng, Nhiếp Hồng Liên hái một đóa hoa cúc dại một bên đường đi, đặt ở dưới mũi nhẹ nghe, chốc lát, hai mắt mở ra, phun ra nụ cười chạy tới phía trước lừa già. Nàng ưa thích tiếp cận cảm thụ chân thực. Giá sách trên mông lừa nhẹ lay động, đẩy ra tiểu cách gian, con cóc Đạo Nhân lấy ra một kiện áo ngắn, liếc nhìn địa đồ, ngẫu nhiên, phóng đi một bên, cầm lấy thực đơn lật ra một hồi, chống đỡ cái cằm nhìn lại xuân sắc kéo dài bên ngoài lướt qua từ đáy mắt,

- Còn hai tháng mùa hè, thèm chết lão phu...

Chim bay thành đàn xoay quanh nắng sớm rơi vào đầu cành cây, quạt cánh nhảy tới nhảy lui, lay động cành lá, có chút ít chim con nhìn người đi qua dưới bóng cây, lừa già đi qua ở giữa líu ríu gáy vang, trên lưng lừa, thư sinh treo lấy hồ lô, bưng lấy sách mộc ở bên trong mảnh nắng sớm này, thỉnh thoảng, có giọng nữ từ không xa truyền đến, Lục Lương Sinh từ trên sách ngửa mặt lên, nhìn lại nữ tử váy đỏ nhảy múa ở giữa hoa dại phiêu tán rơi rụng, mặt lộ ra mỉm cười.

- Lại chơi một lát, liền muốn đi đường!

Nhiếp Hồng Liên xoay người lại, lúm đồng tiền phun tại hai má, hai tay trình loa đặt ở bên miệng.

- Biết rồi!

Thư sinh cười cười, ánh mắt một lần nữa trở xuống trang sách, lần này đi lạc đường đến huyện Thuận Nguyên lại còn có thu hoạch như vậy....



Xuân quang kéo dài đi phương nam, xẹt qua tầng mây, vượt qua Giang Hà, bên trên thổ địa Hạ Lương Châu, một nhánh đội ngũ hồi hương thăm viếng, trên đường đường về gặp chuyện không tốt.

Oanh!

Càng xe điên cuồng chuyển động, chạy qua tản đá nhô lên cao, trục xe đứt gãy, nghiêng rơi trên mặt đất, trượt ra ngoài.

- Bảo hộ phu nhân cùng công tử!

Người chung quanh hò hét, tiếng huyết nhục xé rách dần dần vang lên. Một thân ảnh phun máu bay đảo ngược nện ở cuối cùng xe ngựa, hơn mười người bịt mặt khăn đen trầm mặc vây kín tới, nhặt lên bao khỏa trên mặt đất, vơ vét tiền tài trên thi thể, bên trong, có người quay đầu nhìn lại khe hở toa xe đã sụp đổ, chuyển thân cùng đồng bạn nhanh chóng chạy vội ly khai. Ở trong xe ngựa gãy nát, hai con ngươi hạt lam ở bên trong con mắt chớp chớp, cẩn thận bò ra.

- Mẫu thân... Phụ thân...

Tiểu nhân nhi nhẹ nhàng kêu phu nhân trên mặt đất một tiếng, khóe mắt chậm rãi có nước đọng trượt xuống, phương hướng không xa, còn có thi thể của phụ thân hắn cùng bọn hộ vệ một đường hộ tống.

- Ngã phật... Từ bi!

Một tiếng phật hiệu truyền đến, tiểu nhân nhi siết chặt quả đấm, ngậm lấy nước mắt nhìn lại, một hòa thượng mập tai to mặt lớn, thân thể cao đứng ở nơi đó như Di Lặc.

- Tiểu thí chủ, theo bần tăng, ly khai đi.



Sắc trời chênh chếch, xe ngựa không trọn vẹn còn ở trên mặt đất, đàn thớt ngựa chưa chết giãy dụa rên rỉ, không lâu xong, một đạo nhân ảnh lao vùn vụt tới, giữa không trung hạ xuống, ánh mắt đảo qua bốn phía.

- Thi thể đâu?

Lão nhân bước nhanh đi qua, hướng xe ngựa vung tay áo phất một cái, toa xe ầm vang sụp đổ văng khắp nơi ra ngoài, không đồng dạng với mong muốn như trong tưởng tượng, bên trong cái gì cũng không có.

- Vũ Văn Thác đâu?!



Gió đêm thổi qua rừng hoang, bên trong hình dáng núi xa âm trầm ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng sói tru, ở giữa rừng hoang soạt soạt soạt..... Nhẹ vang lên, lá rụng phủ kín mặt đất hở ra bọc nhỏ, từ xa lan tràn đến gần.

Rào - - .

Bọc nhỏ nổ tung, lá khô, mảnh bùn bốn phương tám hướng phiêu tán rơi rụng, Tôn Nghênh Tiên xông ra mặt đất, nháy mắt đặt chân, hai đạo Thần Hành Phù đùng đùng đánh vào hai chân, lá khô hạ xuống lần thứ hai bay lên, thân hình hơi cong trực tiếp lôi ra một đạo tàn ảnh xông ra chân núi.

- Thế mà không có quay lại Lục gia thôn, sẽ đi chỗ nào chứ?

Đạo Nhân ở giữa thần hành chạy vội, cầm hai bao lương khô do Lý Kim Hoa làm, đón lấy đầy trời sao trong đêm chạy trở về, sự tình phát sinh trong kinh thành, hắn không dám kể cho Lục Lão Thạch, Lý Kim Hoa, chỉ nói là dạo chơi đi ngang qua, thuận tiện đến xem, trong thời gian phu nhân chuẩn bị cho hắn lương khô, Tôn Nghênh Tiên lặng lẽ bố trí một đạo pháp trận tại nhà Lục Lương Sinh, chỉ cần thân mang theo quan khí hết thảy phía trước vào, phía sau ra.

- Lấy tính tình lão Lục sẽ tìm ý kiến nông cạn, bên cạnh còn có lão con cóc cùng nữ quỷ ở đó....

Bầu trời đêm, trăng sao dần dần biến mất, lúc phương đông nổi lên màu ngân bạch, Tôn Nghênh Tiên đã là lên quan đạo, đụng tới thương khách đi đường cũng nghe ngóng một phen, kinh thành bên kia đã đang hạ lệnh truy nã bốn phía truy nã yêu nhân thư sinh, thế nhưng vấn đề có thể bắt được thư sinh hay không, Đạo Nhân căn bản không lo lắng. Sắc trời dần sáng, trong ánh sáng thanh minh, Đạo Nhân ngồi tại trên tảng đá bên đường, từng ngụm từng ngụm giật xuống màn thầu to lớn, miệng nhai nhấm nuốt.....

- Nói ngươi con mẹ nó, đi không nói một tiếng bản đạo đi đâu tìm các ngươi đây.

Ánh mắt nhìn lại bốn phía, trên quan đạo thông kinh thành cùng Hà Cốc Quận, thương khách, người đi đường dần dần nhiều, trà quán phụ cận cũng huyên náo lên, lồng hấp mở ra tràn ra nóng hôi hổi, không ít khách đi đường suốt đêm nam lai bắc vãng đều sẽ tới bên này nghỉ ngơi, ăn một ngụm cơm sáng nóng hầm hập....

- Yêu nhân còn không có bắt được, kinh thành bên kia, bệ hạ phát hỏa, chửi mắng rất nhiều quan viên một trận.

Tiểu thương người thiên nam địa bắc đi đường qua lại, tập hợp một chỗ, bình thường đều lẫn nhau trò chuyện kiến thức, hoặc trao đổi một phần tin tức hữu dụng.

- Ai, nếu không phải Lại Bộ Thượng Thư Mẫn đại nhân ngăn cản, nói không chừng bệ hạ đã phái người bắtngười nhà thư sinh kia.

- Tuy nói yêu nhân kia đập phá Kim Loan điện, nhưng đường đường thiên tử đi thâm sơn cùng cốc, bắt gia quyến thư sinh kia, khó tránh khỏi có chút chuyện bé xé ra to, tỏ ra thật không có khí lượng dung người.

- Nếu là có khí lượng dung người, thư sinh kia tại sao đập phá Kim điện? Nghe tin tức bên trong truyền ra, đó là bệ hạ khi nhục người ta trước, thư sinh kia chỉ bất quá nói sự tình Hạ Lương Châu mà thôi...

- Còn có loại chuyện này?

Có người bình đập vang cái bàn.

- Đổi thành ta, ta cũng đập phá!

- Nói cẩn thận, đừng nói lung tung! .

Khách nhân bàn bên khoát tay, cũng có một người uống một ngụm cháo loãng thở dài.

- Nói đến, thư sinh kia dưới cơn nóng giận, đập phá Kim điện, ngược lại là liên lụy ân sư hắn, các ngươi nghe nói qua Thúc Hoa Công không? Bây giờ đã bị tống giam....

- Thúc Hoa Công?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch