Miệng lừa đưa về phía mặt đất, là một vỏ trứng lớn hơn nắm đấm vỡ thành hai mảnh, chất lỏng chảy ra hơn phân nửa tiến vào trong bụng lừa già. Lục Lương Sinh phất tay xua đuổi con lừa rồi nhặt vỏ trứng lên, nhìn thì cứng rắn nhưng khi chạm đến tay lại có chút mềm mại, khó trách lừa già có thể xé rách nó, chỉ là… thứ nào từ đâu tới?
Quay đầu nhìn cửa đá đang đóng chặt, không phải là từ trong đó đấy chứ?
- Vật được sư phụ cất giữ chắc chắn sẽ không đơn giản, mặc dù không biết là cái gì nhưng nói chung vẫn là tiện nghi con lừa già nhà ngươi.
Nghĩ đến thế lại lấy vỏ trứng gõ hai cái vào đầu lừa già, ném qua một bên, Lục Lương Sinh giúp lừa già kiểm tra một phen, không phát hiện có điều gì bất thường lúc này mới đi đến dưới tàng cây tùng già đốt lửa, đặt nồi lên nấu cơm canh.
Hồng Liên kéo váy lên, ôm đầu gối ngồi xổm ở bên cạnh, nhìn đốm lửa.
- Công tử, sau này chúng ta đi đâu? Ta có chút nhớ nhung thẩm thẩm.
Ở bên kia, thư sinh đang quấy nồi cháo nóng cười nói:
- Không biết, hẳn là sẽ trở về, gần đây ta cảm giác bất an, hôm đó sau khi uống say cũng không hề cố kỵ gì, bây giờ nghĩ kỹ lại chỉ sợ sẽ khiến liên lụy tới người nhà cùng ân sư của ta.
- Công tử xác thực nên trả lại đi xem một chút.
Nghe hắn nói như vậy, tay Hồng Liên không tự giác mà xiết chặt lại. Lục Lương Sinh lại lấy một nhánh cây cho vào bên trong ngọn lửa, nhìn ngọn lửa nhảy lên, ừ nhẹ một tiếng.
Nửa ngày sau mới mở miệng.
- Phía bên sư phụ, không biết thương thể hắn khôi phục thế nào, có truy cứu tặc nhân trộm cắp động phủ của hắn hay không, người có lúc, đi ra một bước, ngay cả thân cũng không khỏi…
Soạt soạt soạt soạt....
Khi đang nói chuyện, đỉnh núi bỗng nổi gió lớn, thương tùng đều lắc lư lung tung, Lục Lương Sinh dừng lại lời nói, nhíu mày đứng dậy, động phủ đang khép kín bên cạnh, một luồng áp lực bàng bạc như bài sơn đảo hải cuốn tới. Lục Lương Sinh dùng pháp lực ngăn cản, áo bào, búi tóc đều bay lên trong gió.
- Là sư phụ...
Hỏa diễm đổ rạp, Nhiếp Hồng Liên ở một bên nuốt nước miếng vốn không hề tồn tại, dưới chân xoay tròn, bỏ đi mặt nạ váy đỏ, vội vàng chui vào trong tranh tránh né.
- Công tử, Hồng Liên có chút chịu không nổi, về trong tranh trước.
- Ha ha ha... Ha ha! ! !
Một trận cuồng phong, tiếng cười sảng khoái xuyên qua cửa đá vang vọng toàn đỉnh núi, bầy chim đang trở về tổ ở bầu trời phương xa bị giật mình mà bay ra khỏi rừng hoang, không dám hạ xuống mà phải bay quanh đến độ bầu trời đen nghịt. Lừa già hoảng sợ hí dài, lông tơ trên người đều dựng đứng, giơ chân lên kéo lấy giá sách trốn sau lưng thư sinh.
Oanh!
Cửa đá ầm ầm đổ xuống, kích thích một vòng trần ai đẩy ra. Xung quanh bụi mù mịt, một thân hình cao cao mập mập, bụng lớn được che bởi áo choàng sải bước đi ra. Khuôn mặt vừa to vừa tròn, râu quai nón bạc trắng tung bay trước ngực, trong tay còn cầm Hắc Văn Hồ Lô, hai mắt như hơi khép, lộ ra hàn quang.
- Lương Sinh, đây mới là hình dáng thật sự của vi sư!
Âm thanh xé gió dần dần dừng lại, cành tùng lắc lư lung tung cũng ngừng theo, mang theo dư lực nhẹ lay động mà rủ xuống. Lục Lương Sinh buông xuống che lấp ống tay áo, kinh ngạc nhìn bên kia.
- Sư phụ?
Lão nhân trước cửa đá nâng cao bụng tròn vo chắp tay cất bước tới, hài lòng nhìn biểu cảm của đồ đệ, viên viên mặt to lên, ánh mắt uy lẫm.
- Ha ha..... Chính là vi sư!
Ống tay áo Đạo Nhân cóc phất một cái, quanh người thư sinh xuất hiện băng ghế đá, bầu rượu trên mặt bàn tự động dâng lên, rượu từ từ đổ xuống, rót vào chén bạch ngọc. Một bên, Lục Lương Sinh tự nhiên cảm giác được pháp thuật trong không khí chảy xuôi, có thể điều động lực lượng khống chế bực này chính là người tu đạo hiếm thấy mà hắn gặp qua, chỉ sợ thư phục Phổ Độ Từ Hàng trong Hoàng thành cũng không thể so sánh.
- Ha ha!
Đạo Nhân cóc cười ngồi vào băng ghế đá, phẩy nhẹ về phía chén rượu, ngọn chén chậm rãi bay tới trước mặt thư sinh
- Còn lo lắng cái gì, ngồi xuống cùng vi sư uống rượu.
Bên kia, Lục Lương Sinh cũng không hề do dự, đưa tay tiếp nhận chén rượu giữa không trung, nhấp một miếng nhỏ. Mùi rượu nồng đậm xông vào mũi, vào miệng cay xộc, lọt vào trong bụng có cỗ nhiệt khí quay lại tuôn trào đó căn bản không phải Huyễn Thuật... Thư sinh nâng lên ánh mắt, hơi kinh ngạc nhìn về phía sư phụ, Đạo Nhân cóc vuốt râu cười nói.
- Thuật pháp vạn đạo, đạo đạo tương thông, bình rượu này là do huyễn lực hóa mà ra, nhưng rượu lại là rượu ngon mang từ trong động phủ, cái gọi là tu hành, đâu ra đấy đi không xa.
Đều là lời dạy bảo, Lục Lương Sinh làm sao nghe không ra, tu vi cảm giác đi động phủ, dẫn dắt bày ra vò rượu thơm từ trong động, đầu ngón tay chạm nhẹ lên thành chén một cái, lúc đầu thiếu đi nửa chén rượu, rồi dần dần tăng lên, bất quá vẫn không thuần thục, nước đọng tràn ra miệng chén, vẩy vào trên mặt đất.
- Ha ha! Đồ đệ tốt một chút liền thông, tuy không thuần thục, sau này chỉ cần cố gắng là được.
Hớp đầy một ngụm rượu, Đạo Nhân cóc buông chén bạch ngọc xuống, phất tay về phía đống lửa một cái, ánh lửa mờ nhạt liền sáng rõ, đêm tối yên lặng lúc đầu cuối cùng dường như biến thành hoàng hôn, phương xa còn có Tiên Hạc ngâm nga, giương cánh bay qua. Hồng Hà xâm nhiễm chiếu đến, phía dưới cây tùng già, một già một trẻ chụp bên trong mảnh tà dương này.
- Sư phụ, thương thế của ngươi hoàn toàn khôi phục rồi sao?
Cùng Đạo Nhân cóc đụng một chén, thư sinh uống một ngụm hỏi. Sử dụng pháp lực dễ dàng như vậy, điều này làm cho Lục Lương Sinh có loại cảm giác lão nhân đã trở về thời kì đỉnh phong đã nói, nếu như vậy, ngày mai có thể quay lại Nam Trần được rồi.
-…Chỉ khôi phục một chút.
Đạo Nhân cóc mơn trớn râu dài, đầu tròn lắc lắc, giống như nhìn ra suy nghĩ trong lòng đồ đệ, cười nói.
- Bất quá cũng đủ thu thập đầu Ngô Công nho nhỏ kia.
Chợt, đứng dậy chắp tay đi ra, híp mắt lại, lộ ra hàn quang.
- Hừ, hóa rồng? Qua hai ngày, vi sư mang ngươi đằng vân giá vũ trở về, trực tiếp đi tới hoàng cung Trần Triều, xem vi sư một tay bóp chết nó, rút yêu xác nó như thế nào!
- Hai ngày sau?
Nghe được đồ đệ nghi hoặc, Đạo Nhân cóc gật đầu vuốt râu, nhìn lại cửa đá, quay lưng về phía đồ đệ, bốc lên một tầng sát khí.
- Đúng, hai ngày sau, vi sư muốn đi tìm tặc nhân dám trộm phủ đệ ta, loại thù này, há có thể không báo?
Thư sinh nhíu nhíu mày, thấy bóng lưng sư phụ, chỉ cảm thấy một luồng sát ý tràn ngập.
- Sư phụ đã biết là người phương nào rồi sao?
- Hừ, động phủ vi sư phụ hồi như cũ, người xông tới ngày đó, há lại không nhớ kỹ.