Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 182: Xen lẫn

Chương 182: Xen lẫn




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Phụ thân!

- Phụ thân.....

Hai huynh đệ đang đuổi nhau lập tức dừng lại, nhìn thấy thân hình cao lớn đang đi tới từ hành lang, tròng mắt thiếu niên hơn chuyển động, kéo lấy bức tranh, ngay lúc huynh trưởng đang chắp tay khom người liền chạy vào mái hiên nhào tới chỗ nam nhân.

- Phụ thân!

Nhu thuận kêu một tiếng, thiếu niên vội vàng giơ bức tranh trong tay lên, thân thể không cao lắm đều vươn thẳng tắp, đưa bức tranh cho phụ thân xem.

- Phụ thân, huynh trưởng có một bức tranh, muốn mời chào một Nam Trần cống phẩm sĩ, tính không nói cho người biết, ta lập tức cướp nó đi.

- Ngươi nha.....

Bàn tay cầm trục bức họa giao cho tộc đệ phía sau, tuổi nam nhân không quá bốn mươi, râu quai nói hơi trắng, khí thế thường nhân khó có được, vỗ vỗ đỉnh đầu nhi tử.

- Không nên làm khó huynh trưởng ngươi, đi chơi đi.

Dương Quảng "A" một tiếng, nghe lời xoay người, lúc gần đi lại quay qua phía huynh trưởng đang kính cẩn thi lễ kéo một khóe mắt, lật ra bạch nhãn, làm mặt quỷ rồi chạy đi.

Nhìn thấy đệ đệ chạy, Dương Dũng cũng không tiện phát tác, nhìn Dương Kiên đi tới, kính cẩn kêu một tiếng.

- Phụ thân.

- Không nên ngâm thơ vẽ tranh cả ngày, công việc trong nhà bề bộn, hãy chia sẻ một phần với mẫu thân ngươi.

Dương Kiên đè bả vai nhi tử xuống, thấp giọng truyền vào bên tai đối phương.

- Bây giờ Dương gia đứng ở đầu độc mộc, tiến hay lui, ngươi phải nhìn cho thật kĩ, lo học, nếu như lại để cho vi phu thấy ngươi lêu lổng cùng với những văn nhân chỉ biết ngâm thi làm mực kia, cấm ngươi nửa năm không ra khỏi nhà!

- Vâng.

Dương Dũng vội vàng cúi đầu, trong dư quang, thân hình áo quan đỏ đen đi qua, đợi đến lúc tiếng bước chân đi qua chỗ ngoặt mái hiên, hắn mới thở dài một hơi.

Nhớ tới trắc viện còn có một đám văn sĩ tụ hội, trong lòng do dự một chút có nên đi đến bên kia không.

- Ai, chỉ là đáng tiếc bức họa kia.

Chuyển về phía lãnh uyển, hai người một trước một sau đi lên, lời nói lại trở về chính sự.

- Số vương vào kinh bây giờ, huynh trưởng thấy thế nào?

- Nghĩ như thế nào? Ban đầu cứ dựng thẳng hoàng thất Bắc Chu, an ủi tâm tư những người này một chút, còn về những người bên kia…

- Là do đệ sai lầm.

Người đi sau lưng Dương Kiên, nam tử cầm trục họa, trường bào vân trắng, khoác áo lam, râu ngắn cằm dưới khẽ run, mở miệng nói:

- Kế hoạch ban đầu không hề sai lầm, nhưng khi đệ đi qua, Vũ Văn Thác kia đã bị người ta mang đi trước một bước, chuyện này người ngoài cũng không biết được… Ai, chỉ có thể nói dù có tính toán tỉ mỉ nhưng trời lại không muốn cho con người đắc ý.

Lúc hai người đi qua, người hầu qua lại nhao nhao thấp người thối lui về hai bên, không dám ngẩng đầu.

- Ha ha, Dương Tố, vậy phải oán trời rồi?

Dương Kiên đi ở phía trước dừng bước, ngọc bội bên hông ve vẩy, hắn nhìn cảnh sắc đình biện, hơi nghiêng mặt.

- Ngươi nghe không, ve mùa hẹ lại bắt đầu kêu rồi.

Hắn nhìn lại cảnh sắc đình viện, hơi bên mặt.

- Ngươi nghe, ve mùa hạ lại phải bắt đầu kêu.

Dương Tố sửng sốt một chút, lập tức hiểu rõ hàm nghĩa trong đó, gật đầu:

- Huynh trưởng muốn những “con ve” kia gọi trước sao?

Một gốc cây trong đình viện, con ve mới ra đời bung đôi cánh, phần bụng lay động.

Biết... Biết…

- Đúng, những chư vương Bắc Chu vào kinh kia, không khiến cho bọn hắn gọi trước…

Dương Kiên gõ gõ quan đái buông xuống vai.

-... Thế nào đem bọn hắn tìm lý do ngoại trừ?

- Chung quy không đến mức mất một Vũ Văn Thác, chúng ta bất quá sẽ dựa theo cầu độc mộc này mà đi? Phu nhân nói, đây là thế cưỡi cọp, đúng vậy, đã cưỡi lên rồi thì không thể xuống!

Dương Tố đi sau lưng cười lên. Sau đó hai người hàn huyên một ít chuyện, khi nói đến Dương Quảng cùng Dương Dũng cũng tự nhiên lấy ra cuốn vẽ vừa rồi, Dương Tố bày bức tranh ra, hắn am hiểu bút sách, về phần vẽ tranh cũng có chút hiểu biết đương nhiên cũng nhìn ra sâu cạn trong bức tranh này.

Ngay trước mặt huynh trưởng khen ngợi một câu.

- Khó trách Đại công tử lại muốn mời chào, cách vẽ tranh của người này thật khác so với mọi người.

- Nói như vậy ngươi cũng thưởng thức thư sinh vẽ tranh này?

Dương Tố không trả lời ngay, ánh mắt dời xuống rơi vào chữ viết phía dưới cuốn vẽ, đáy mắt hiện lên một đạo tinh quang.

- Huynh trưởng, người này chỉ sợ vẫn nên lưu ý một phen, Lục Lương Sinh..... Khi đệ đi Hạ Lương Châu đã nghe qua tục danh người này, tức giận đánh Thừa Vân Điện của Nam Trần Hoàng Đế là dùng phép thuật.

Nghe đến đó, Dương Kiên rốt cục cũng có một chút hứng thú, trên mặt treo nụ cười cầm bức tranh vừa xem vừa nói.

- So với ngươi thì thế nào?

- Ha ha, huynh trưởng nói chỗ nào....

Dương Tố nở nụ cười, lời nói trong miệng tràn ngập hương vị không thể hiểu rõ.

- Phải so mới biết được.

Dương Kiệt bên kia đối với thư họa cũng không có nhiều hứng thú, đưa bức tranh tới, tựa hồ cũng không thèm để ý tới ngữ khí của tộc đệ, phất tay để cho hắn đi theo tới thư phòng.

- Chỉ là một thư sinh mà thôi, đừng nghe đồn bậy, có thể đã bị phóng đại, so với việc tìm hiểu tìm kiếm đối phương hạ lạc ở đâu, không bằng làm tốt chuyện lúc này của chúng ta.

Lời nói vừa dứt, ánh mắt hắn nghiêm túc đảo qua thị vệ bảo vệ thư phòng, nghiêng đầu nhìn lại gian phòng.

- Thúc Đức đã về?

Thị vệ hai bên chắp tay cúi đầu, một người trả lời:

- Hôm nay Lý Uyên tới một lần, nói là nhàn giả, muốn nghỉ ngơi hai ngày.

- Đứa nhỏ này.

Dương Kiên hừ một tiếng, cũng không tức giận, để cho thị vệ mở cửa thư phòng đi vào.

Thư phòng không nhuốm bụi trần, giá sách, trường án, sách vở, bút mực giấy nghiên bày ra chỉnh tề, có thể nhìn thấy được trước khi đối phương rời đi đã quét dọn qua nơi này một lần.

- Quên đi, tùy hắn vậy.

Chính là cười cười, cùng tộc đệ tiếp tục đàm luận chính sự.

Biết....... Biết..... Biết.....

Ve mùa hạ từng tiếng từng tiếng hót vang ngoài cửa sổ, Lục Lương Sinh hai người trước đó nhắc đến trong miệng lúc này đang ở cách phía tây Trường An mấy trăm dặm.

Xen lẫn đồng cỏ xanh lá là hạt hoàng sơn mạch kéo dài.

Biết..... Biết.....

Ve kêu từ phương xa truyền đến, Lục Lương Sinh đón nắng chiếu xuống ngồi xếp bằng trên trận nhãn, lặng yên đọc khẩu quyết Càn Khôn Chính Đạo, mồ hôi lấm tấm ở thái dương, làm tóc mai ướt nhẹp áp sát vào trán.

Bốn góc trận pháp, đốt hỏa chi kim, thôi rút đi đại bộ phận màu sắc; nở hoa chi mộc không có rễ dần dần tàn lụi; hàn khí chi thủy từ từ có nhiệt độ; kết châu chi thổ nhưỡng trắng bệch lên.

Hoa văn kết nối trận pháp, thư sinh có thể cảm giác được không giống với việc góp nhặt tu vi, ngược lại là một loại cảm ngộ tự nhiên mà thành, nhìn như yên lặng, kì thực ở trong cơ thể hắn hình thành một vòng xoáy kì lạ, theo kinh nghiệm từ trước đến nay của Hạ Lương Châu, đây là đang chậm rãi hình tành tinh vân, sau đó chậm rãi chuyển động như đang thai nghén cái gì đó.

- Sư phụ cóc, công tử phải ngồi tới lúc nào?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch