Đình viện, cành lá lão thụ nhẹ lay động, hai tên võ nhân đi qua mái hiên thấp giọng trò chuyện, sau đó gõ mở gian cửa phòng kia đi vào. Đầu tường một tòa trạch viện khác, nam tử thư sinh thanh sam áo dài, treo ngược Nguyệt Lung trong tay chắp sau lưng, ánh mắt quan sát hai thân ảnh đi qua mái hiên bên kia gõ cửa đi vào. Gió thổi tới, áo dài hơi bãi, tay áo phủ động, một giây sau, bóng người tiêu thất từ đầu tường, không tiếng đi xuống viện lạc, cất bước đi đến một loạt phòng xá trong viện.
- Cửa phòng sắp đặt cấm chế.
Con cóc Đạo Nhân nhảy ra từ bên trong ống tay áo, ngẩng mũi cóc nhìn lên cửa phiến đồng khóa, miệng con cóc kéo ra.....
- Kia hắn mẹ, cả pháp thuật cấm chế cũng dùng của lão phu.
Lúc này, sau lưng vang lên tiếng bước chân.
- Các ngươi là người nào?
Lục Lương Sinh hơi hơi ghiêng mặt, con mắt hơi nghiêng, bên trong dư quang, một võ nhân xách theo đèn lồng đứng ở nơi đó, đối phương đang muốn hô to, ống tay áo thư sinh hướng về sau phất một cái, pháp thuật mê man bên trong « Nam Thủy Thập Di » bao phủ tới. Đối phương há to miệng, thanh âm từ trong cổ im bặt mà dừng, cả người lung la lung lay vài cái, thình thịch ngã xuống đất.
- Người gác cổng trông coi cũng là võ giả, xem ra thật là điểm dừng chân của kẻ trộm.
Nói xong, Lục Lương Sinh kéo người vừa rồi bị kinh động ra, tay phải lắc một cái, Nguyệt Lung Kiếm "Keng" một tiếng lôi ra ngâm nga, xông ra vỏ kiếm, tay áo rộng huy sái, nháy mắt thư sinh nắm chặt chuôi kiếm. Chém qua khóa đồng, pháp lực phía trên mắt thường không cách nào trông thấy đột nhiên tách ra!
Bình!
Hoả tinh nhảy lên, khóa đồng đứt gãy rơi xuống đất cuồn cuộn, con cóc chép miệng một cái, nhảy lên cửa vào, đi theo sau lưng đồ đệ đi vào.
Đinh đinh đang đang.....
Trong phòng đen kịt, vang lên là tiếng vang xích sắt, Lục Lương Sinh móc ra cây châm lửa thổi đốt hoả tinh, lắc một cái, hỏa diễm to như hạt đậu bốc cháy lên. Hỏa quang mờ nhạt chiếu sáng gian phòng, con ngươi lập tức rụt lại, chân ngắn con cóc Đạo Nhân vừa bước qua môn hạm, chậm rãi dò xét, khóe mắt rơi xuống đất cũng kéo ra.
Leng keng.....
Xích sắt lay động, đính trên vách tường, kéo dài mà xuống, bên kia xuất hiện nữ nhân tóc tai bù xù bị trói cổ, in hằng vết đỏ, tóc tai tán loạn, nữ nhân lộ ra nhãn thần hoảng sợ nhìn xem thư sinh đang cầm hỏa quang, hai chân trần trụi đạp ở trên mặt đất, kinh hoảng hướng tường bên kia xông qua. Mang theo tiếng khóc nức nở, dùng sức lay động đầu......
- Đừng..... Đừng tới đây..... Van cầu các ngươi thả ta trở về đi..... Trượng phu, hài tử trong nhà vẫn chờ ta trở về.
Nữ nhân mang theo tiếng khóc nức nở muốn dập đầu, nhưng xích sắt thẳng băng, để cho nàng không làm được động tác, bất quá còn có thể nói chuyện, cũng không chỉ có nàng, bên cạnh còn có mấy nữ tử quần áo tả tơi, cả người dơ bẩn, thần sắc chết lặng ngồi dưới đất, nhìn Lục Lương Sinh, ô ô nghẹn ngào giơ lên chén bể hướng hắn lay động, muốn ăn. Còn có một nữ nhân, khô gầy như củi tựa ở góc nhỏ, cật lực quay mặt lại, tinh khí thần sớm đã mất đi, thoi thóp lay động bờ môi khô nứt......
- Những người này.
Giữa hàm răng Lục Lương Sinh gian nan gạt ra một thanh âm, ngón tay cầm chuôi kiếm bóp chặt trắng bệch. Hai má phồng lên, thân kiếm vù vù ngâm khẽ, vạch ra một đạo lãnh mang, trong không khí bình bình mấy tiếng, hoả tinh lấp lóe, xích sắt trói ở trên cổ nữ nhân đứt gãy rủ xuống. Đáy mắt bốn nữ tử lúc đầu thần sắc chết lặng lóe ra một tia tức giận, tên nữ nhân kêu khóc kia không để ý bại lộ thân thể, quỳ trên mặt đất hướng thư sinh dập đầu.
- Các ngươi chờ một chút.
Lục Lương Sinh lên tiếng.
Không dễ nhìn đối phương, bước nhanh đi đến góc nhỏ duỗi ra nhị chỉ đặt trên trán nữ tử thoi thóp, tận lực dùng pháp lực giảm đi thống khổ trên người đối phương, để cho nàng có một chút khí lực có thể chống đỡ đi ra ngoài. Thu tay lại, thư sinh nghiêng đầu nhìn lại mấy nữ nhân kia, môi mỏng hé mở.
- Cũng nàng mang đi..... Còn có, tận lực đi xa một chút.
…
Cùng lúc đó. Bên trong phòng xá hai tòa nhà Hậu viện, có người đứng lên, nhìn xem hai võ giả vào nhà.
- Trong thành xuất hiện một người tu đạo? Thời gian nào vào thành?
- Hẳn là mới vào thành, nhưng người kia bỗng nhiên dùng khí tức khóa chặt ta.
- Có thể cảm giác sai hay không, đối phương cũng không có nhằm vào ngươi.
- Hừ, không có nhằm vào hắn, nhưng nhằm vào tất cả mọi người chúng ta!
Trong phòng có năm người, ngoại trừ hai võ giả vừa rồi tiến đến, còn lại ba người áo dài pháp y, pháp trượng đầu đỏ, trong tay cầm qua pháp kiếm, hỏi thăm qua bọn thủ hạ, đang muốn đi ra cửa phòng, sắc mặt một người trong đó đột nhiên trở nên khó coi.
- Nguy rồi, cấm chế bị người phá hư.....
Hai người tu đạo đã ra cửa phòng quay đầu nhìn hắn.
- Chỗ nào?
- Phòng giam đám nữ nhân kia...
- Đi!
Dưới chân ba người dùng lực một chút, thân hình trầm xuống khẽ phồng, đảo mắt đã qua mấy trượng, một nhóm người một tay cầm đèn dầu, một tay cầm đao vọt ra, có tới hơn hai mươi người, đi theo ba đạo thân ảnh phía trước, hướng gian phòng ốc không xa bên kia vây kín qua. Bước chân lộn xộn, binh đao loảng xoảng chạm vang.
- Liền ở trong gian phòng kia!
- Vây quanh gian nhà, để cho ba vị Hỏa Tôn tới giết người!
- Mẹ, đối phương là ai, dám xông vào nơi này —— -
- Đừng quản, ra liền giết!
Bên trong tiếng võ giả lục lâm nói ồn ào kêu gào, ba người người tu đạo đều cầm pháp khí, tới gần cửa sổ, nhìn lại phòng xá tối như mực, liếc nhau.
- Liền ở bên trong!
Trong đó có người nói, một đạo thanh âm khác thét lên.
- Lên!
Oanh!
Trong nháy mắt chữ lên hạ xuống, tiếng vang truyền đến, vách tường oanh chấn một cái, hướng ra phía ngoài lồi ra, gạch đá vỡ toang hướng bốn phía vẩy ra, đánh vào trên thân người lục lâm chung quanh, bọn người lật ngửa.
Đối diện, ba người tu đạo ngự ra pháp khí, ngăn lại gạch vỡ như mưa rơi đánh tới, một giây sau, khung cửa sổ bạo liệt, một thanh trường kiếm vù bay tới, một tu sĩ trong đó vội vàng khống chế pháp lực chống cự, mũi kiếm bình định giữa không trung, trong nháy mắt không khí xuất hiện một vòng gợn sóng, đem người tính cả pháp trượng đầu đỏ trong tay cùng một chỗ đánh bay ra ngoài.
Mũi kiếm chống đỡ phá pháp lực ngăn trở, phốc một tiếng cắm vào huyết nhục, tên tu sĩ kia cứ thế mà đính bên trên một gốc cây trong viện. Chung quanh, hơn hai mươi lục lâm sợ đến lộn nhào thối lui, còn lại hai người tu sĩ mắt nhìn đồng bạn treo ở trên cây, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, quay đầu lại, nhìn lại phòng xá đã bị vỡ nát, nuốt vào một miếng nước bọt.
Khoa.....
Tường gạch đứt gãy, bức tường đổ lăn xuống kích thích thần kinh đám người, chốc lát, bên trong có tiếng nói truyền ra
- Lúc đầu tới, chỉ là muốn hỏi một điều còn đang nghi vấn...
Tiếng nói bình thản nương theo một đạo thân ảnh áo khoác thanh sam chậm rãi đi ra mà truyền ra....