Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 190: Thẩm Vấn Lợi Khí

Chương 190: Thẩm Vấn Lợi Khí




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Thành trì ồn ào náo động dần xa, giữa rừng hoang, cành lá rì rào đảo loạn, một đạo hắc ảnh vụt qua. Chốc lát đã đến một khu đất trống trải.

A hừ a hừ.....

Miệng lừa phun ra một ngụm khí, trong tiếng kêu hừ, một thân ảnh trên đỉnh đầu bị ném ra thật cao, bịch một tiếng rơi trên mặt đất, vòng quanh một chỗ lá rụng cuồn cuộn ra ngoài.

Lục Lương Sinh nhìn tu sĩ Kỳ Hỏa giáo đang hôn mê trên mặt đất, yên lặng xuống lưng lừa, từ giá sách lấy ra giá vẽ chồng chất, quyển vẽ trống không, chống lên tới gần đó.

Két két.....

Cửa nhỏ giá sách đẩy ra, Đạo Nhân cóc choáng váng che miệng đè xuống cảm giác nôn mửa, nhảy xuống, lung la đi tới bên cạnh đồ đệ, ngẩng mặt cóc nhìn bức vẽ đang được trải rộng trên giá vẽ.

- Lương Sinh..... Không phải tra hỏi à, ngươi đang làm cái gì vậy?

- Chúng ta không cần phải tra tấn bức cung… Thẩm vấn bình thường chắc chắn không được.

Thư sinh bưng nghiên mực, nhẹ nhàng cọ xát cục mực, nhìn lại thân ảnh đang hôn mê bên kia một chút, đầu ngón tay kéo rìa ống tay áo qua một bên, tay khác lấy bút lông thấm mực, vuốt vuốt tại một bên nghiên mực. Đặt vào khoảng trống bức trang đang mở, âm thanh bình thản nói:

- Vậy cũng chỉ có thể dùng phương thức khác!

Bút mực tỏa ra quang mang, rừng cây đen kịt nổi lên trong gió đêm.

Ba ba ba.....

Chim tước trong rừng đập vang cánh, sợ hãi bay loạn bốn phía.

Ngao ô ~~~

Sói tru vang lên từ rừng cây phương xa, phía trên khe hở ngọn cây, mây đen tản ra, lộ rõ vầng trăng chiếu sáng xuống.

Ách.....

Thân ảnh nằm nghiêng một chỗ lá rụng chậm rãi thức tỉnh, mở to mắt, che đi cái trán mơ hồ chống người lên, ý thức từ từ thanh tỉnh lại, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, vô ý thức đi sờ đũng quần, sau đó, mới thở dài nhẹ nhõm một chút...... Còn tốt, vẫn còn ở đó.

- Ta đang ở ngoài thành?

Hai tay tu sĩ trên mặt đất chống đỡ thân thể có chút phát run đứng lên, ánh mắt nhìn bốn phía xung quanh, ánh trăng trong trẻo giữa rừng hoang soi sáng sương mù mịt mờ.

- Chuyện trong thành phải nhanh chóng thông báo cho Minh Tôn.

Bước chân tập tễnh sử dụng pháp thuật muốn liên hệ với những người còn lại trong giáo, đột nhiên hắn phát hiện pháp lực căn bản không thể xuất ra ngoài, lập tức nhíu mày, thu tay lại nhìn khắp nơi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Ào ào ào!

Tu sĩ kinh ngạc, nhánh cây bốn phía rừng rậm lắc lư lung tung, sương mù tung bay trong ánh trăng, khí tức âm lãnh thoáng chốc đập vào mặt.

- Người nào?

Hắn rống to về một phía, hai đạo nhân ảnh bỗng dưng theo gió xẹt qua đám cành rủ xuống dao động mà đến, kéo xích sắt sau lưng rung bình bình

- Âm Soa Trường An hoàng thành làm việc công!

Tu sĩ kia sửng sốt một chút, chỉ cảm thấy một luồng âm lãnh từ người khác vọt vào cổ, vội vàng chắp tay:

- Thế gian tu sĩ Phương Thanh Đức, gặp qua hai vị Âm Soa đại nhân.

Còn cách vài bước, hai vị Âm Soa mới dừng bước lại, xích sắt trong tay không thèm đợi Phương Thanh Đức chắp tay thi lễ đã hành động, cuốn vào cánh tay, bả vai hắn.

- Ngươi thân là người tu đạo, bước vào hồng trần lại tùy ý làm loạn trong thành, phá hư an ổn của bách tính, nhanh cùng chúng ta tới Thành Hoàng!

Thành Hoàng chính là nơi mà anh linh trong nhân thế được thế nhân cung phụng biến thành, bản thân có hương hỏa nguyện lực, che chở bách tính một phương khỏi bị Tà Linh xâm hại.

Phương Thanh Đức tu đạo từ phàm nhân, đối với hai chữ Thành Hoàng, trong lòng cũng sợ hãi. Mà dù sao là người tu đạo, khó tránh khỏi biết rõ nhiều một ít.

- Thành Hoàng bất quá toàn chức quả lý chuyện Âm Quỷ tà ma, khi nào dính đến người tu đạo chúng ta!

- Hừ!

Hai Âm Soa kia cũng mặc kệ, xích sắt trong tay khẽ kéo một cái, Phương Thanh Đức chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, vừa quay đầu lại hắn đã sợ đến phát run lên, thân hình hắn vẫn còn đang đứng thẳng tại chỗ cũ.

- Lần này, Thành Hoàng có quyền hỏi đến ngươi!

Nói xong, không đợi đối phương mở miệng phản bác đã dắt lấy xích sắt, lôi kéo hồn phách Phương Thanh Đức hòa vào trong âm phong lướt tới phương xa.

Hô hô hô.....

Tiếng gió mơ hồ thổi qua bên tai, Phương Thanh Đức như lọt vào trong sương mù bị kéo đi bay trên bầu trời, vùng quê, rừng cây phía dưới trong tầm mắt nhanh chóng hướng sau khi bay ngược, xa xa, lóe lên nhà nhà đốt đèn, thành trì to lớn tiến nhập đáy mắt, sau một khắc, tầm mắt hơi dốc xuống dưới, rơi xuống ngoại ô.

Đàn hương mang theo mùi hương bay tới, hai Âm Soa lôi kéo hắn đi trên con đường trải đá trắng, đi lên thềm đá đến cánh cửa hoàng phi to lớn, trên nền lam có viết ba chữ “miếu Thành Hoàng” khiến thần hồn Phương Thanh Đức run rẩy, tượng bùn hai bên trong miếu ban ngày giống như phát quan, còn lúc này nằm ở trường án tay nắm bút mực nhìn tới.

Người đang ngồi đầu đội mũ quan, thân mang quan phục Thành Hoàng, ngồi ngay ngắn sau bàn, con mắt như chim ưng, lẳng lặng nhìn Phương Thanh Đức bị mang vào, tựa hồ đang phán đoán tội ác của hắn.

Hồn phách tu sĩ kia tiến tới, bị đẩy lên ở giữa, quỳ xuống, cúi đầu... Chống đỡ không thừa nhận là được, dù Thành Hoàng bắt ta cũng không có cách nào, chỉ cần chờ tới lúc Minh Tôn phát hiện ra, chắc chắn sẽ cứu….

Một bên phía trên, phán quan phạt ác ti vung bút viết một câu vào thẻ tre.

- Thế gian tu sĩ Phương Thanh Đức, trực tiếp phạt vào Âm Ti luân hồi...

Phương Thanh Đức còn đang suy nghĩ, đột nhiên nghe câu trả lời như thế lập tức sững sờ, khẽ há miệng nhìn phán quan.

- Không hỏi qua tội ác của ta sao?

- Hỏi ngươi làm gì? Trong sổ ghi chép công đức thiện ác ở Thành Hoàng đều đã ghi lại.

Khi phán quan phạt ác ti nói chuyện, ở trong trường án, Thành Hoàng vẫn luôn một mực im lặng híp mắt lại.

- Ngươi thân là tu sĩ thế gian lại cầm tù nữ tử vô tội biến thành vật liệu phát tiết, phạm luật pháp dương gian, cũng sờ đến đức báo âm phủ, còn có cái gì để nói, một thù trả một thù, bắt cóc dân nữ, cưỡng dâm tù túng, đời sau ngươi sẽ gặp nạn nà.

- Thành Hoàng! Thành Hoàng! Người chờ một chút!!!

Nửa câu đầu, Phương Thanh Đức cũng không cảm thấy có gì, nhưng nửa câu sau khiến ngay cả lỗ chân lông hắn cũng sợ hãi, dù biến thành súc sinh chỉ một năm nửa năm đã kết thúc thọ mệnh, nhưng nếu hóa thành nữ nhân rồi biết thành như vậy…Chỉ sợ muốn sống không được muốn chết cũng không xong.

- Thành Hoàng minh giám, nữ tử bị cầm tù kia không phải do ta gây nên, chính là do những lục lâm khách dưới trướng không chịu nổi tịch mịch mới bắt về để phát tiết.

Một bên, phán quan khinh thường hừ lạnh:

- Tu đạo tu thế, không lấy đức hạnh làm chủ, ngược lại tập kết thế gian võ giả rồi ủng hộ bọn hắn phạm phải tội ác tày trời, tự nhiên cũng sẽ rơi xuống trên đầu ngươi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch