Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 199: Thiên Kiếm lạc phàm trần

Chương 199: Thiên Kiếm lạc phàm trần




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Tà dương như triều tịch, nhuộm đỏ chân núi phía tây. Rừng trúc bên trong gió đêm nhẹ lay động, tiếng vang sàn sạt, Lục Lương Sinh thu thập cơm tối nồi chén để vào phía sau lưng già lừa, lấy ra giá vẽ, trải lên họa quyển trống không, nhìn lại tà dương chân núi phương xa đang chiếu đến.

- Đến lúc đó thừa dịp loạn, lấy đi đồ vật...

Con cóc Đạo Nhân duỗi cái lưng mệt mỏi, khôi phục một chút thể lực, từ dưới đất chậm rãi đứng lên, buổi sáng một mực chờ đến mặt trời xuống núi bây giờ liền vì kế hoạch phía sau đêm dài của đồ đệ. Cả Nhiếp Hồng Liên thừa dịp vào lúc Thái Dương hạ xuống này ra tới, an tĩnh đứng ở trong bóng tối ánh nắng không tìm thấy, nhìn xem thư sinh bên kia vung bút phác hoạ, vẽ lên họa quyển.

- Công tử.

- Sắp xong.

Trên bức họa, không có sơn thủy rừng hoang, ngòi bút du tẩu phác hoạ là mực xanh phủ lên ra từng mảnh từng mảnh hồng vụ, tuy nói dùng pháp lực cũng có thể vung ra sương mù, nhưng không kéo dài không nói, lại còn tương đối phức tạp, một khi bị tu sĩ Kim Đan ở trụ sở Kỳ Hỏa Giáo bài trừ, liền phí công nhọc sức. Phía tây sơn loan hạ xuống một vệt đồng hồng cuối cùng. Lục Lương Sinh lại bổ khuyết họa quyển một cái, để bảo đảm kế hoạch thuận lợi, Huyễn Thuật sẽ không bị nửa đường tiêu tán, nhất định phải tính toán thời gian cho tốt....

Nhớ rõ bên trong « Thanh Hoài Bổ Mộng » cũng có một loại thuật pháp tăng thêm sự chân thật của Huyễn Thuật. Vừa lúc, lần trước từ động phủ sư phụ lấy đến « Phục Thần Chú » cũng có thể dùng tới. Nhắm mắt hồi tưởng một trận nội dung trên sách, xong, mở mắt ra, thu hồi bút lông liền dính mực nước một hồi, Lục Lương Sinh nghiêng đầu nhìn lại con cóc Đạo Nhân cùng Hồng Liên bên kia.

- Các ngươi đi trước.

Con cóc từ bên trong tủ quần áo lật ra khăn đen che lên mặt, ngoắc ngoắc cóc màng để cho tiểu nữ quỷ đuổi theo, đi ra khỏi rừng, hướng phía dưới núi chạy như bay.

- Con cóc sư phụ, ngươi che mặt làm cái gì?

Hồng Liên hóa thành âm ảnh xuyên qua trong rừng, tung bay một bên thân hình ngắn nhỏ đang chạy, xuyên qua nhánh cây rủ xuống, tiếp tục nói.

- Không ai biết chúng ta là ai.

Phía dưới, thổi qua lá khô, con cóc Đạo Nhân nhảy qua tản đá liếc nàng một chút.

- Lúc trước lão phu uy danh hiển hách, bây giờ bộ dáng này, có thể nào gặp người?

Nhìn xem lá cây trong tầm mắt bay ngược hướng về sau, nhớ tới bên trong bảo vật bị trộm, có kiện Pháp Bảo có thể dò xét khí vận, dưới chân không khỏi lần thứ hai tăng nhanh tốc độ, tứ chi đều chạy như bay tại mặt đất, dưới khăn đen che mặt, đầu lưỡi không tự giác chạy kéo đến bên ngoài phiêu đãng.

...

- Lão phu ngược lại muốn xem xem, ai động thủ để cho lão phu không may như thế.

Dọc theo sơn lâm dã phía dưới, vượt qua một dòng suối nhỏ, hướng trên một ngọn núi khác đợi, rừng trúc sau lưng đi xa, ào ào vang lên phong thanh. Lục Lương Sinh nắm chặt bút lông sói, vận pháp lực, đặt bút góc dưới họa quyển, như một bút một bức tranh có ngàn cân, cực chậm viết ra hai chữ…

Càn Khôn!

Hô hô!

Hô hô hô...

Phong thanh đột nhiên biến mạnh, rừng trúc điên cuồng dao động lung tung, Lục Lương Sinh nắm qua tấm họa quyển kia, thanh sam, tóc dài đều xoay tròn tung bay trong gió, đi đến ngoài rừng, nheo mắt lại nhìn lại ngọn núi lớn phương xa.

- Trong núi nồng vụ lên, dưới ngòi bút lạc Âm Dương ——

Ống tay áo huy sái, họa quyển từ trong tay thư sinh bay lên bầu trời, ngón tay bốc lên pháp quyết, lá xanh tung bay rơi xuống bay tán loạn từ quanh người hắn ép ra, một đoạn pháp ngôn cuối cùng, xông ra phần môi.

- —— Càn Khôn Tá Pháp!

Tu vi tự thân kém cỏi, đối phó một tu sĩ Kim Đan cảnh, lúc này chỉ có mượn nhờ linh khí sông núi chung quanh đến dùng. Theo pháp ngôn Lục Lương Sinh hạ xuống, họa quyển lướt tới không trung chợt lóe lên pháp quang, trực tiếp tiêu thất trong tầm mắt, mơ hồ có thể gặp mấy sợi thanh khí như rắn trườn bay đi thế núi bên kia.

- Còn lại, chỉ còn làm lớn động tĩnh một chút, làm ra cơ hội cho sư phụ cùng Hồng Liên, đáng tiếc, ta chỉ có thể dùng một kiếm...

Duỗi tay ra, Nguyệt Lung Kiếm trên giá sách bay vào trong lòng bàn tay thư sinh, thời gian nhìn lại sắc trời, rừng trúc, ngồi xếp bằng xuống dốc núi, thân kiếm hoành thả hai tay, nhắm hai mắt, cảm thụ hết thảy gió mang đến. Không lâu sau, Nguyệt Lung chậm rãi rời khỏi vỏ.

Keng!

Nguyệt Lung Kiếm ra khỏi vỏ, lôi ra một vệt hàn quang, bay thẳng chân trời, thư sinh ngồi xếp bằng, thân ảnh truy tại phía sau thân kiếm, phóng lên tận trời, một tay nắm chặt chuôi kiếm, thân kiếm ngao du di chuyển hoa văn, lộ ra nửa vòng trăng lạnh.

- Ngự khí thành xông đỉnh mây, Thiên Kiếm xông Lăng Tiêu.

Nửa vòng trăng lạnh hiện lên pháp quang lam nhạt....

Doanh Thạch Sơn, bốn phía đều là vách núi cheo leo, người bình thường khó mà leo lên nơi này, đứng tại trên núi khác, xa xa có thể gặp đỉnh núi mơ hồ có hình dáng miếu quan. Bóng đêm hạ xuống, ở giữa vách đá, rừng hoang dần dần nổi lên nồng vụ, trong lầu các bốn góc, kim văn đạo bào, một tu sĩ đi lại mang theo bốn tên thủ hạ đi ra, cảm nhận được trong sương mù tràn ngập ẩn ẩn lộ ra pháp lực lưu chuyển, trong tay leng keng vài tiếng, một cái chuông nhỏ dao động lộ ra trong tay áo.

- Ha ha..... Quả nhiên tới, chút tài mọn!

Trung niên tu sĩ kim văn đạo bào, nhẹ lay động tay, tiếng chuông đinh đinh đang đang vang lên không ngừng, sương mù cuồn cuộn mà đến giống như bị thứ gì ngăn trở, đột nhiên đình chỉ, nhưng chốc lát lại tiếp tục cuồn cuộn, vượt qua tường viện, bất quá tốc độ trở nên chậm rất nhiều. Sau lưng trung niên tu sĩ kia, thanh âm bốn người hơi nghi hoặc một chút.

- Ngăn không được?

- Cái này sao có thể, Bỉnh Chương huynh chính là Kim Đan... Chẳng lẽ tu vi người tới cao thâm?

- Có cần thông tri Minh Tôn hay không?

- Chỉ sợ, không còn kịp rồi!

Tu sĩ kim văn đạo bào tên là Tề Bỉnh Chương, tu hành hơn hai mươi năm, lúc đầu Trúc Cơ khó mà tiến thêm một bước, xong bái Kỳ Hỏa Giáo, tu vi có đề thăng. Nhưng tu vi không so được tu sĩ thiên phú cao hơn người bên trong giáo nhưng hắn làm người thận trọng, tu đạo một đường rất có kinh nghiệm, mới được lưu lại trông chừng trụ sở nơi này. Nhìn qua sương mù tràn ngập bốn phía, Tề Bỉnh Chương nheo mắt lại, trong miệng gạt ra một tiếng cười lạnh.

- Tu vi cao thâm gì, chỉ sợ là lo lắng thực lực bản thân không đủ, mượn nhờ linh khí trong núi mà thôi! Nơi này một mình ta là đủ, bốn người ngươi đi trông coi bảo khố cho tốt.

- Rõ!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch