Không lâu, càng ngày càng nhiều người đi ra cửa phòng tiểu viện, đi tới trên đường, trợn mắt hốc mồm nhìn qua hồng sắc quang trụ kết nối thiên địa.
- Thần tiên hiển linh!
- Có phải là Yêu Quái tới hay không?
- Ôi, có thể hù chết người...
Huyện nha, Huyện Lệnh từ trên giường bị sai dịch dưới trướng đánh thức, nhìn thấy hồng quang rải đầy đình viện, nhanh chóng khoác lên y phục chạy ra, lập tức để cho người đi trong thành tìm hiểu. Một đạo thanh âm uy nghiêm dường như từ bên trong hồng quang truyền ra.
- Ác nhân bên trong Doanh Thạch Sơn quấy phá, cướp tù phụ nữ trẻ em...
Huyện Lệnh xiết chặt ống tay áo, ôi một tiếng tại bên trong mảnh quang mang này quỳ xuống, bách tính trong thành đi ra ngoài, thân ảnh nhát gan phía sau song cửa nghe được đạo pháp âm uy nghiêm, từng người từng người quỳ xuống đất....
- Đầu đảng tội ác nơi đây đã trừ, phụ nữ trẻ em chính là do quan phủ nhân gian ngươi cần quản hạt, mau tới đưa các nàng mang đi an trí!
Sát na pháp âm hạ xuống, hồng quang từ trong từng đạo từng đạo ánh mắt kinh ngạc phi tốc lùi về trong núi.... Pháp quang màu đỏ lùi về họa quyển bình phục lại.
- Làm ra loại sự tình hiển thánh này... Thế nào cảm giác có chút thoải mái.
Con cóc Đạo Nhân thu hồi họa quyển, đặt phía sau lưng, chép miệng dư vị loại cảm thụ bị người sùng bái vừa rồi kia một cái.
- Lão phu trước đó làm sao lại không có phát hiện điểm ấy...
Sau lưng, Lục Lương Sinh lay động đứng dậy, nhìn xem phương hướng kia mà xuất thần, đem vật liệu trong mộc lâu ném ra tường viện quẳng vào vách núi, hắn thấp giọng nói.
- Sư phụ... Chúng ta cũng nên đi.
- Ừm, đi thôi đi thôi, nhưng đáng tiếc đồ vật của vi sư cũng không ở đây.
Con cóc thở dài một tiếng, được Lục Lương Sinh nhặt lên bỏ vào bên trong phòng riêng giá sách, lại đem giá sách sắp đặt đến lưng lừa, nhìn lại đôi lắc linh trên mặt đất kia, do dự một chút, vẫn là nhặt lên, thay đổi chuông đồng rỉ sét, thắt ở cái cổ lừa già, nhẹ nhàng vỗ vỗ tại đầu lừa.
- Dù sao cũng không dùng được, thưởng cho ngươi xem như khen thưởng một chân kia.
Hừ gào hừ gào.
Lừa già nhếch đầu lên, cong cong lòng bàn tay chủ nhân, giống như biểu đạt cảm xúc vui vẻ.
- Đi thôi.
Lục Lương Sinh suy yếu ngồi vào trên lưng nó, cả người cơ hồ nằm nhoài phía trên, trên tay tùy ý kéo dây cương một cái, lừa già vung đuôi trọc, chậm rãi ung dung đi qua cánh cửa, đi đến trên đường núi, nghe không khí trong núi, chân nhẹ nhàng vẩy mở, chạy chậm. Giá sách két két lay động. Đôi màng con cóc Đạo Nhân chống đỡ gian phòng, hướng ra ngoài rống to.
- Ngươi lừa già này, chậm một chút!
Bên trong tiếng linh đinh đinh đang đang lay động, Lục Lương Sinh ngồi thẳng lên, hơi hơi nghiêng đầu liếc mắt nhìn hai phía, pháp thuật sương mù tràn ngập lúc này đã tiêu tán, nhờ ánh sáng của trăng, phát hiện thiếu mất một người.
- Sư phụ, Hồng Liên không có đi cùng?
Hắn suy yếu mở miệng hỏi, liền cố gắng nghiêng thân thể, nhìn lại cánh cửa phía sau xa dần. Cửa nhỏ gian phòng đẩy ra, con cóc Đạo Nhân một bên vội vàng một sợi dây nhỏ, một bên thò đầu ra nhìn xung quanh.
- Đây không phải là nàng sao!
Lục Lương Sinh quay đầu, ở giữa bóng đêm phía sau, Hồng Tụ phất phới, đúng là Nhiếp Hồng Liên đang lao ra, trên mặt nàng dào dạt vui mừng, trên vai còn giống như mang theo vật gì đồng thời trở về.....
- Hồng Liên khiêng thứ gì, cao hứng như vậy?
Ghìm lại dây cương, thư sinh để cho lừa già dừng lại , chờ Hồng Liên tới, một hộp gỗ đen rơi trên mặt đất, nơi đóng kín dán Hoàng Phù, phương pháp có chút tương tự cùng những vò gốm kia. Bất quá, hộp gỗ đen lại truyền đến ba động của pháp lực, đều bị tấm Phù Chỉ kia ngăn cản.
- Chẳng lẽ là Pháp Bảo của Minh Tôn kia?
Lục Lương Sinh xuống lừa, đi qua chạm đến cái hộp gỗ đen, ngón tay lập tức thu hồi lại, mày nhíu lại chặt.
- Tê... Tu vi thật cao.
Hồng Liên giữa không trung qua lại phiêu đãng, gật đầu.
- Thiếp thân chính là thấy nó mơ hồ lộ ra pháp lực rất mạnh, mới mang ra, nói không chừng có thể để công tử dùng đến.
Bên kia gian phòng giá sách, cửa nhỏ đẩy ra, con cóc Đạo Nhân kéo lấy dây thừng hạ xuống, vác lấy đôi màng lay động đi tới.
- Để cho vi sư nhìn xem.
Cóc màng trực tiếp bắt lấy Hoàng Phù, tê một tiếng, kéo xuống, ném đi một bên. Hộp gỗ đen thình thịch tự hành bắn ra ngoài, bên trong tối như mực nằm một cái nhánh cây, phần dưới lít nha lít nhít mọc đầy rễ cây nhỏ bé.
- Sư phụ nhìn ra là cái gì rồi?
Con cóc Đạo Nhân không kịp trả lời lời đồ đệ, đôi màng đem cái nhánh cây kia bưng lấy, cẩn thận chu đáo, nheo lại mắt cóc.
- Linh căn ngàn năm tu vi.....
Xong, bỗng nhiên ngã trên mặt đất, lăn ra nửa trượng, Lục Lương Sinh, Nhiếp Hồng Liên hơi kinh ngạc trông qua.
- Sư phụ ngươi đây là...
Một giây sau, một tiếng "Ôi..... " giọng nữ vang lên, đánh gãy lời thư sinh nói, bên kia, một nữ tử thân váy lụa đen, búi tóc buộc cao, cắm vào một đôi bảo trâm, che lấy cái trán, bị ngã thất điên bát đảo. Thanh âm con cóc Đạo Nhân uy nghiêm, cóc màng mở ra vung lên.
- Lương Sinh, đem nàng trói lại!
Trong rừng hoang gió núi chập chờn, tiếng sàn sạt nhẹ nhàng vang lên. Trong sắc trời thanh minh, hỏa hoạn trên lầu đã được dập tắt, tàn khói lượn lờ xoáy quanh trong gió lướt tới ngoài núi, từng cây đuốc tụ tập dưới chân núi, tiếng người huyên náo kêu la:
- Chính là chỗ này!
- Nhìn xem, phía trên vẫn còn khói bay ra!
- Thần tiên nói, chắc chắn ở nơi này không thể sai, đây là nơi dã ngoại hoang vu, không ai tu quanh miếu ở chỗ này, nhất định là người tà yêu!
- Mau lên, thang dây phía trước dựng tốt vào, đi lên xem một chút!
Ngọn lửa lay động từng đợt, Huyện lệnh chỉ huy đằng trước thân mang quan phục, nhận được lời hiển thánh từ thần tiên, tập kết nhân thủ đuổi tới trong núi này, đã là hừng đông rạng sáng, nếu không phải trong đêm núi đỉnh có lửa lớn thiêu đốt thì chưa chắc đã tìm được tới nơi này.
- Đừng nhiều chuyện nữa, đi tới cứu người!
Huyện Lệnh phất tay phái mấy chục nha dịch đi qua, trên vách đá, sơn dân giỏi leo núi thắt chặt dây ở phía trên thân cây rồi cúi mặt ra hiệu “có thể lên”.
- Lên!
Nha dịch leo lên vác, cắn răng trèo lên phía trên, tiếp ứng đồng liêu phía dưới, không lâu sau đó, người tập kết cũng đã gần đủ, dung mãnh lao tới cánh cửa.
Cộc cộc cộc…
Tiếng bước chân chạy vội vàng bước qua sàn nhà phí công nham, vừa tiến vào trong đã nhìn thấy vườn hoa đình nghỉ mát bị mái hiên đè xuống liền kinh ngạc đến ngây người, nếu không phải chỗ kia còn phả ra khói xanh đốt cháy lầu thành gỗ đen khét lẹt, ngược lại nơi này chính là thế ngoại đào nguyên độc nhất vô nhị.