Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 219: Có người từ bắc đến

Chương 219: Có người từ bắc đến




Gió đêm thổi qua mái hiên, đêm khuya lạnh lẽo chen vào cửa sổ, để cho người Hoàng Đế đầy vết mồ hôi cảm thấy lạnh như băng. Đẩy ra khăn lụa một bên duỗi đến lau cái trán hắn, lấy lại bình tĩnh xong, mở ra lụa vàng dưới đệm chăn giường rồng, mang giày lên cứ như vậy ngồi tại mép giường, lại lâm vào trạng thái xuất thần, sững sờ nhìn xem đèn đuốc chập chờn bên trên đồng thiếc trụ ở một bên. Màn trướng khẽ vuốt mở, Trương Lệ Hoa khoác cho hắn một kiện áo choàng, khom gối ngồi bên cạnh, gần sát qua, ôn nhu xoa xoa tại thái dương của hắn.

- Bệ hạ, ngày gần đây có chút suy nghĩ mới có thể đêm nằm mộng, kỳ thật đều là sự tình căn bản không có.

Qua rất lâu, Trần Thúc Bảo mới trừng mắt nhìn mảnh vải, bàn tay đặt ở trên đầu gối cong thành nắm đấm.

- Không phải, trẫm có thể cảm giác được, Thúc Hoa Công mỗi đêm đều sẽ ở ngoài điện quanh quẩn một chỗ... Trẫm có chút... Có chút sợ.

Có thể nghe được Hoàng Đế nói lời này, cũng chỉ có quý phi Trương Lệ Hoa, nàng có thể cảm nhận được Hoàng Đế đang run nhè nhẹ.

- Bệ hạ, đây là hối hận sao?

Có thể phát giác được chính mình thất ngôn, Trần Thúc Bảo giơ tay lên hất tay ái phi ra, mạnh mẽ trấn định hai tay, đi đến bên trong ánh đèn hai bên đèn đuốc giao nhau.

- Trẫm hối hận cái gì?! Trẫm không hối hận!

Hắn nghiêng người sang, nhìn lại nữ tử trong trướng mỏng, giơ tay lên vung một cái.

- Lão gia hỏa kia một chút mặt mũi cũng không lưu cho trẫm, đương trường nhục mạ, còn phun trẫm một mặt nước miếng, nếu không trị tội hắn, ngàn vạn con dân trẫm chẳng phải nghĩ trẫm tính tình nhu nhược dễ khi dễ, không có uy nghiêm nhất quốc chi quân?!

Nói đến chỗ tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói tiếp.

- Còn có học sinh Lục Lương Sinh kia, tự cho là đúng, hắn cho rằng hắn là ai?! Bất quá ỷ vào một chút thông minh, vừa ngay trước mặt văn võ, trách khuyết điểm của trẫm, không biết rằng hắn chỉ có công danh trên người, còn chưa phải là quan... Trẫm trêu đùa hắn một câu, cuối cùng phất tay áo liền đi, ỷ vào pháp thuật, vậy mà nện bảo điện của trẫm, mặc kệ trên đại điện hay là Nam Trần này, trẫm lớn nhất, nói hắn hai câu, nhận lấy là được! Lẽ nào lại như vậy ——

- Lẽ nào lại như vậy!

Lúc hắn lại lặp lại một câu, Trương Lệ Hoa xinh đẹp duyên dáng ngồi ở mép giường cau mày lại.

- Nhưng bệ hạ, hôm đó vì cái gì đơn độc níu lấy Lục tiên..... Lục Lương Sinh không thả, nếu như cười một tiếng mà qua, thì sự tình cũng không phải là bộ dáng như vậy.

Bên kia, Hoàng Đế đầu tiên sửng sốt một chút, mặt lệch đi một bên, có vài tấm màn che lại trong lòng không thể giật xuống trước mặt nữ nhân trong lòng. Chợt, khoát tay áo.

- Ái phi, loại sự tình này... Ngươi không hiểu, bất quá những chuyện này ngươi cũng không cần quan tâm, hôm đó cũng là Pháp Trượng không ở trong cung nên hắn mới dám làm như thế, chờ qua một đoạn thời gian, Pháp Trượng xuất quan, trẫm bảo Pháp Trượng vào trong cung ở, cũng không tin Vương Thúc Hoa tên kia thật có quỷ hồn đến quấy phá, nếu Lục Lương Sinh thật dám đến, sẽ cùng nhau thu thập thầy trò bọn chúng!

Trong lời nói chỉ có một luồng phóng khoáng. Không lâu, cố gắng an ủi trong lòng, một lần nữa chìm vào giấc ngủ, trên không thành trì to lớn dần dần nổi lên màu ngân bạch, bình minh màu vàng phi tốc đẩy ra vùng ven đen tối, đem phố lớn ngõ nhỏ ngâm ở bên trong ánh sáng tinh khiết.

Đường đi phồn hoa dần dần có tiếng người huyên náo, thanh niên trai tráng giơ lên đòn gánh bắt đầu một ngày gồng gánh, nghe được bên đường mở ra lồng hấp, mua lấy một hai cái bánh thơm ngọt mềm, đi đến đường phố xuôi theo ngồi xuống, trà quán sau lưng, hỏa kế ngáp một cái gỡ cánh cửa xuống, nhìn thấy khách cũ tới cửa, hiện ra khuôn mặt tươi cười, lớn tiếng dò hỏi.

Trong thành luôn có người nhàn hạ vô sự, thích nhất ngồi tại trà quán nghe một phần quái đản dị chí Tam Sơn Ngũ Nhạc, trà quan không to không nhỏ ngồi đầy người. Nghe tiên sinh sau bàn dài bày ra sách vở, miệng lưỡi lưu loát, một mặt cùng người quen biết trò chuyện kiến thức gần đây. Một lão thư sinh tuổi chừng bốn mươi, thổi đi bọt trà, một ngụm mấp máy, thỏa mãn thở dài.

- Nhưng đáng tiếc Thúc Hoa Công uống không được nước trà nóng hôi hổi này.

- Aiz, đúng vậy, Thúc Hoa Công vì một hôn quân mà chết, không đáng giá.

Hỏa kế xách theo ấm trà nghe được hai người nói chuyện, cúi người xuống "Xuỵt" một tiếng.

- Không được nói tầm bậy.

Hai người ngẩn người, lập tức cám ơn hỏa kế kia, lúc này một người bàn bên đặt chén trà xuống, nhịn không được ngắt lời tiến đến.

- Hai vị huynh đài, lời này liền không đúng, Thúc Hoa Công gọi là giá trị, ai có cơ hội có thể phun nước bọt trên mặt bệ hạ chứ?

Người này vừa nói xong, trà khách chung quanh đều hướng bên này nhìn qua, đối với danh vọng Thúc Hoa Công, đại đa số người đều biết được, pháp trường hôm đó, cũng không ít người tụ tập, lập tức lao nhao nói lên những chuyện đã xãy ra.

- Lúc ấy ta ngay ở đó, thời điểm lấy ra miếng vải nhét miệng, lão nhân gia hô câu ;nho giả chúng ta há có thể sợ chết" đến bây giờ, ta đều cảm thấy huyết mạch phún trương, đây mới gọi là đại nho lo cho quốc lo cho dân!

- Đúng vậy đó, nhưng đáng tiếc lão nhân gia, Hoàng Đế cũng thật cam lòng giết!

.....

- Cũng không biết chôn ở chỗ nào, tốt xấu gì cũng để cho ta đi tế điện một phen, ai.

- Đúng rồi, ta nghe nói Thúc Hoa Công còn có một học sinh, chính là vị cống phẩm sĩ giận nện Kim Loan Điện kia, không biết bây giờ ở đâu?

- Khẳng định bỏ mạng ở Bắc Chu, không thì sớm đã bị bệ hạ bắt lấy.

- Vậy cũng không nhất định, thư sinh kia tinh thông pháp thuật, trong hoàng cung cũng có thể muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, nhất định pháp lực cao cường.

Lời này dẫn tới tất cả trà khách chung quanh đều một mảnh phụ họa.

- Không thấy, bố cáo truy nã kia đến bây giờ cũng còn dán sao?

Lúc này cũng có người nói.

- Ta có cái suy đoán lớn gan, chư vị, các ngươi nói học sinh Thúc Hoa Công tiến đến Bắc Chu, nói không chừng nghe được ân sư lâm nạn, khẩn cầu Bắc Chu phát binh tiến đánh Trần Triều chúng ta?

Tê ——

Hấp khí, trầm ngâm lay động lúc lên lúc xuống, lời này làm cho tất cả mọi người không có cách nào tiếp lời, sau nửa ngày, mới có thanh âm hậm hực mở miệng lên tiếng.

- Liền bệ hạ chúng ta đang có hình dáng hiện tại... Sợ là... Muốn....






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch