- Lương Sinh, gần đây ngươi đã đi đến nơi nào rồi? .
- Đúng rồi, bên ngoài nói ngươi đập phá cung điện Hoàng Đế có phải hay không?
- Mọi người nhỏ giọng một chút, đừng nói nữa, trước hết để cho Lương Sinh về nhà, tuyệt đối đừng nói với người khác là hắn đã trở về.
- Đúng vậy đúng vậy, tốt nhất là cả người Bắc Thôn cũng đừng nói.
- Ơ, ta chính là người Bắc Thôn đây.
Lục Lương Sinh nghe lời thôn nhân có quan hệ thân thích quan tâm, hắn đứng ở nơi đó hiếm thấy lộ ra mỉm cười, xa xa, liền nghe một tiếng
- Lương Sinh!
Cửa thôn, thân ảnh Lý Kim Hoa cùng Lục Lão Thạch chạy nhanh đến, sau lưng còn có tám đại hán cao to theo sát, cả thân bắp thịt, làn da căng cứng, tà dương chiếu vào tựa như kim loại cảm nhận.
- Mẫu thân.
Đám người tách ra nhường ra một con đường, Lục Lương Sinh nhìn xem phu nhân đi tới, tóc cũng trắng đi không ít, tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy nàng vào trong ngực.
- Lương Sinh để ngươi lo lắng.
Lý Kim Hoa đánh bả vai nhi tử một cái, xoa xoa nước đọng ở khóe mắt, kéo trượng phu đứng ở bên cạnh tới chỗ của nhi tử, nhìn lại thôn nhân vây chung quanh cười hì hì, chống nạnh quát bọn hắn.
- Đi đi, nên làm cái gì thì làm cái đó, có cái gì đáng xem đâu chứ.
Đám người lên tiếng cười ha ha, lập tức giải tán, có người nhìn thấy Đạo Nhân một bên, đưa tay đi ôm hắn, Đạo Nhân giật nảy mình, nháy mắt đẩy hắn ra.
- Ha!
Tám người đột nhiên vây Đạo Nhân vào giữa, bên trong hét to tiếng, hai tay bắp thịt phồng lên, nắm chặt nắm đấm, ken két vang lên, vạt áo trong rộng mở, cơ ngực nổi lên, hướng phía Tôn Nghênh Tiên từng trận run run.
Lục Phán chớp chớp cái cằm.
- Tiểu đạo sĩ, muốn động thủ không?
Khóe miệng Đạo Nhân co quắp quất, đỏ mặt...
Vội xuất sử thuật pháp lướt qua một bên, vội vàng chen ra, nắm lừa già chạy vội vào trong thôn. Cửa thôn, Lục Lương Sinh cùng phụ mẫu nói đùa vài câu, để bọn hắn về nhà trước, hắn phải đi vào trong Tê Hà Sơn một chuyến trước, Lý Kim Hoa cùng Lục Lão Thạch biết rõ nhi tử đã lớn, có chủ kiến nên không tiện hỏi nhiều.
- Vậy sớm trở về, ta và phụ thân ngươi về trước nấu thức ăn chờ ngươi.
- Vâng.
Lục Lương Sinh gật gật đầu, đợi phụ mẫu ly khai, lặng yên dùng pháp lực dẫn dắt quan tài, đi đến mặt đường đi thôn tây, dọc theo đường núi lúc trước gặp phải con cóc sư phụ đi lên sườn núi, dây đỏ đã từng bó trên tàng cây sớm đã mất đi màu sắc. Mặt trời chiều ngã về tây, mây phía tây đốt đỏ bừng, như một áo choàng đỏ rực tại chân núi. Lục Lương Sinh đem quan tài đặt ở phía dưới cây tùng già, ngồi lên một chỗ nham thạch, nhìn lại biển mây cuồn cuộn ở giữa thế núi kéo dài, khẽ vuốt cành lá cây tùng già gần đó, truyền đến sàn sạt nhẹ vang lên.
- Ân sư, phong cảnh nơi đây thế nào?
Không lâu, hắn đứng lên, dùng Thổ Chi thuật bên trong Ngũ Hành Đạo Pháp, nghịch hành mà thi triển, đem mặt đất lỏng ra mở một vết nứt, đặt quan tài xuống. Từ một khối nham thạch lớn chỉnh tề phác họa thành bia đá, rút ra Nguyệt Lung bên hông khắc xuống một nhóm chữ ‘Ân Sư Thúc Hoa Công Chi Mộ’, đứng trước mộ phần.
Nguyệt Lung cắm trên mặt đất hơi hơi lay động, Lục Lương Sinh dựa vào cây tùng già, ngồi bên cạnh mộ bia, cùng ân sư một chỗ nhìn về phía biển mây Tê Hà Sơn tuôn trào, nhẹ nhàng niệm lên thư văn lão nhân đã từng dạy bảo qua.
Hà quang như cát phất qua sơn thôn, rơi ra một vệt quang mang cuối cùng. Mấy con chim bay đi đến ngọn cây, chải vuốt lông vũ. Tiểu viện hàng rào quạnh quẽ náo nhiệt lên, chân dung Hồng Liên tự hành lướt tới vị trí cũ treo lên, Lục Tiểu Tiêm vui vẻ chạy tới, hai nữ lôi kéo tay chuyển thành vòng tròn. Trong tiểu viện, gà mái lông trắng khanh khách vòng chuyển, đầu đông nhìn đầu tây nhìn nhìn giống như đang tìm cái gì đó.
Con cóc Đạo Nhân rón rén đi ra tiểu cách gian, nháy mắt dán vào chân tường tránh thoát ánh mắt quét tới, vung ra chân màng chạy vào trong phòng Tiểu Tiêm, chốc lát, có chút hài lòng gánh chịu đôi màng, nhìn lại từng kiện đồ lót, nhịn không được mặc thử mấy món, hưng phấn chọn lấy một bộ vừa ý, vung lấy đầu lưỡi chạy ra cửa, vừa lúc lại đối đầu với gà mái đang trông vào đây.
- Kia hắn mẹ chi .
Vứt xuống y phục, chiến đấu hôn thiên hắc địa lại phải bắt đầu. Nhà bếp dâng lên khói bếp, Đạo Nhân nắm vuốt hai đạo Phù Chỉ bị phu nhân đang cầm cái nồi gọi chạy ra, lều lừa không xa, Lục Lão Thạch vuốt ve chòm râu, nhìn xem lừa mình mới mua không lâu cường tráng như ngựa, phủ phục tại góc nhỏ, nghi hoặc ngắm lừa già trọc lông đang nhai lấy cỏ khô. Sắc trời đen hết, Lục Lương Sinh từ trên núi trở về, nhìn xem một màn tiểu viện náo nhiệt. Sinh hoạt đã từng quen thuộc liền trở về.
Nắng sớm đẩy ra bóng tối, tràn qua đỉnh núi, chiếu xuống Lục gia thôn thành một mảnh kim sắc.
…
Ác ác.... Ác.... Ác ——
Gà trống ngẩng mào đỏ chói lên gáy vang, đánh vỡ sự yên tĩnh sáng sớm, bên trong hàng rào tiểu viện, Đạo Nhân cóc đứng ở trước song cửa uể oải duỗi cái lưng mệt mỏi, bắt đầu vặn vẹo thân hình tròn trịa.
Trong nội viện, gà mái già lông trắng chạy ra khỏi chuồng gà, vừa mổ vừa dùng móng đào trên mặt đất, thỉnh thoảng nhìn về phía con cóc đang vặn vẹo trên bệ cửa sổ.
Lý Kim Hoa ngáp một cái, đi vào phòng bếp, bếp nóng hôi hổi, nấu một nồi cơm canh, trên mặt hiện ra vẻ tươi cười, đi tới bàn lớn gần đó nhen nhóm nến hương, đẩy cửa phòng nhi tử ra.
- Rời giường!
La một tiếng về phía Lục Lương Sinh đang bọc lấy chăn mềm ngủ say, cắm nhang vào lưu hương phía dưới họa quyển, vỗ tay một cái.
- Hồng Liên, ngươi cũng ăn điểm tâm.
- Đã rõ, thẩm nhi.
Mỹ nhân trên bức họa chớp mắt một cái, dáng người thướt tha hiện ra cúi chào về phía phu nhân, Lý Kim Hoa tươi cười gật đầu liên tục, đối với con cóc trên song cửa cũng không cảm thấy kinh ngạc.
Nhi tử là người tu đạo, ngay cả quỷ cũng có thì ngay cả có con cóc kỳ quái cũng không tính là hiếm lạ, nghe người thế hệ trước trong thôn nói, người tu đạo chính là tu tiên, bên cạnh chỗ nào không có một hai con tùy tùng.
“Con cóc này đại khái chính là tiểu tùy tùng của Lương Sinh đi…”
Phu nhân nghĩ thế, đi đến song cửa, đột nhiên đưa tay cầm áo bông váy Đạo Nhân cóc đang vặn eo, nhìn hai mắt cóc đang phình lên.
- Cũng không có gì hiếm lạ, bất quá hẳn là ngươi nghe hiểu tiếng người.
Chợt, ném ra vườn rau.
- Con cóc, bắt sạch sẽ trùng trong đất đi!
Gà mái xoay cổ lao qua, bày ra chân gà ục ục chạy như bay đến, Đạo Nhân cóc nhìn phu nhân đang rời khỏi, khóe miệng không khỏi co giật, chống đỡ cái cằm, mặc cho gà mái mổ nhẹ trên lưng. Nhấc màng đẩy ra đầu mỏ đang chọc.
- Con mẹ hắn… lão phủ chẳng phải đang luyện cái eo thì...
Bình minh dâng lên, mở ra hai cánh cửa lớn, Lục Lương Sinh, Lục Tiểu Tiêm cùng nhau duỗi cái lưng mệt mỏi, đi đến vạc nước, Đạo Nhân trên nóc nhà ngáp một cái bay xuống, cầm lấy bát nước của mỗi người, cầm cành cây nhỏ dính một chút muối, bỏ vô miệng lắc lư qua lại mấy chục lần.