Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 233: Huyễn trận

Chương 233: Huyễn trận




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Bất quá trong lòng Vương Bát Hạt có chút nghi hoặc, đi về phía nam cũng không nghe nói qua có người làm loạn, sao quân đội lại tới đấy?

- Nhanh lên nhanh lên, để cho đội phía sau đuổi theo, phía trước chính là Tê Hà Sơn.

- Giết toàn bộ chó đen lấy máu, đề phòng yên nhân Lục Lương Sinh đánh lén.

- Trong quá trình tăng tốc, chiếu cố tốt Vương cao nhân!

Lục Lương Sinh?!

Nụ cười trên mặt Vương Bán Hạt cứng đờ, trong đám người không ngừng có âm thanh vang lên, hắn nghe vô cùng rõ ràng, thân thể lập tức đều run rẩy, một binh lính bên cạnh hắn nhỏ giọng hỏi:

- Cao nhân, ngươi muốn đi tiểu?

- Không, lão phu không muốn... Không muốn.

Liên tục khoát tay, do dự một chút, dùng chiêu hỏi quẻ Quang Khí Chi Thuật gà mờ của mình diễn toán vọng khí về bốn phía, tiếng gió hai bên núi dường như ghé vào lỗ tai hắn mà gào thét, mơ hồ có thể nghe được tiếng linh khí lưu động.

Sắc mặt hắn lập tức biến dổi, xiết chặt cổ tay binh lính bên cạnh.

- Nhanh đi thông báo với Tướng quân nhà ngươi, đừng đi về phía trước, linh khí trong núi tương xung, phía trước khẳng định có kỳ quặc!

Binh lính kia không dám thất lễ, buông tay ra chạy như bay về phía trước…

Ánh nắng chan hòa chiếu vào tiểu viện trong sơn thôn, Lục Lương Sinh mở mắt ra, đi ra khỏi cửa liếc mắt cùng với Đạo Nhân đang rửa mặt bên vạc nước.

- Đã tới.

Hắn nhẹ nói.

Lục Tiểu Tiêm đang bưng cơm sáng ra ngẩn người, trong sân không còn thân ảnh huynh trưởng cùng đạo sĩ…

Lúc này phía trước đội ngũ, Khổng Phạm hạ mệnh lệnh phong tỏa con đường, kỵ binh bên cạnh chạy vội tới, chuẩn bị xua đuổi tiểu thương, thôn dân để thông đường tới Lục gia thôn, chiến mã xông ra mấy bước.

Hí hí hí hí.... Hí.

Hí dài, ngưng chân lại, mặc cho kỵ sĩ phía trên quất thúc giục thế nào cũng không chịu tiến lên phía trước.

- Giá! Đi mau!

- Đồ súc sinh chết tiệt, chậm trễ quân vụ, lão tử làm thịt ngươi!

Nhìn thấy mười mấy tên kỵ binh ở nguyên một chỗ mà vung roi chửi rủa, Khổng Phạm cau mày, thúc ngựa đi lên.

- Các ngươi xảy ra chuyện gì?

Trong nháy mắt mở ra móng ngựa, tọa kỵ dưới thân đột nhiên kinh hoảng đong đưa đầu ngựa, nâng giương chân trước lên, Khổng Phạm thật vất vả mới trấn an nó, bỗng nhiên nghe thấy từng đàn kinh điểu từ hai bên rừng núi bay ra ngoài đen nghịt, xoay vòng vòng dưới chân núi không dám hạ xuống.

Vồ ——

Sau một khắc cây rũ xuống hai bên đường mãnh liệt lay động, một trận gió lớn thổi tới, đá trên mặt đất cuồn cuộn, bùn đất bay nhẹ đầy trời, đoàn quân đang tiến trên đường lập tức che miệng mũi, binh sĩ khiêng cờ ôm chặt cột cờ ngồi xổm trên mặt đất.

Oanh!

Oanh!

Oanh!

Từng nhịp trống gõ vang, Khổng Phạm cùng đoàn binh sĩ đi trên mặt tro bụi, híp mắt nhìn lại, đập vào đáy mắt là vô số chữ “Bạch” nổi trên cờ xí đen cuốn lên trong gió. Vô số thân ảnh lập trận pháp chỉnh tề, nương theo hai chân đồng đều bước đến, chấn động tới bụi đất. Đứng đầu phía trước, một thành viên tướng lĩnh rút kiếm ra giơ lên cao, âm thanh gào thét.

- Chuẩn bị !!!

Sau lưng, trận liệt dày đặc như rừng trường chỉnh tề như một, đánh áp xuống, sát ý phô thiên cái địa cuốn tới. Một màn tinh khí lang yên khiến cho con ngươi Khổng Phạm đều phải co rụt lại.

- Quân đội từ nơi nào đến?

Nhưng đối diện không cho hắn cơ hội bày trận, thân ảnh trên chiến xa giơ cao mũi kiếm, giữa không trung giận chém xuống.

- Tiến công!

Khổng Phạm quay đầu rống to.

- Ngăn địch!!

Trên bầu trời, mưa tên đen nghịt che cả bầu trời, ném bắn mà đến, hàng ngàn hàng vạn mũi tên bắn vào đội ngũ Trần Triều uốn lượn, truyền đến vô số tiếng vang lốp ba lốp bốp, cũng có tiếng kêu thê lương thảm thiết, ôm bộ vị trúng tên ngã xuống.

Vương Bán Hạt kinh hoảng trong đội ngũ hỗn tạp, bị chen lấn lảo đảo, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống, đưa tay sờ khắp nói.

- Chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì?

Giờ khắc này không có binh sĩ trả lời hắn, tất cả đều nhanh chóng tiến lên phòng ngự, hoặc kinh hoảng đi loạn tìm không thấy vị trí của mình, từ phương xa một đội quân không biết từ đâu băng băng mà tới, tiếng bước chân trong nháy mắt giống như thủy triều nổ vang trên mặt đất, như bài sơn hải đảo lao đến.

Sau đó quân đội hai phe đập đến cùng một chỗ. Không lâu sau đó, hố hãm to lớn xuất hiện trên đất, Khổng Phạm mê man bị kéo lấy rơi vào trong hố, xung quanh còn có rất nhiều binh lính bị bắt, hắn sợ hãi nhìn từng thân ảnh binh sĩ chưa bao giờ nhìn thấy qua đang đứng ở bờ hố. Sau đó, bắt đầu xẻng đất ném xuống hố.

Cùng lúc đó ở chân núi phía bắc, một chi quân trèo đèo lội suối dừng bước lịa, hơn vạn người đứng ở bên vách núi, từ xa nhìn vào trong núi, từng gương mặt đều lộ ra vẻ sợ hãi, binh khí trong tay cũng không cầm nổi, loảng xoảng loảng xoảng rơi dưới chân.

Tầm mắt xuyên qua rừng cây, giữa biển mây cuồn cuộn, một thân thể khổng lồ lướt qua trong mây, những cái vảy to lớn lít nha lít nhít ánh nắng chiếu vào thành từng mảnh phản quang xanh đen.

- Đây là… yêu ma quỷ quái gì?

Trần Bật Chi nuốt nước miếng, trong tầm mắt, biển mây cô phong, thỉnh thoảng có nham thạch vỡ vụn rơi xuống, thân thể dài khổng lồ uốn lượn nhúc nhích, kéo dài lên trên, một đầu người to lớn khó có thể tưởng tượng được liền với phần cổ rắn, xung quanh đầu còn có rất nhiều sừng nhọn, lưỡi rắn đẩy ra đẩy vào, như giống đóng mở miệng phát ra tiếng xì xào.

Quân đội vạn người rung động nơm nớp lui lại, chốc lát, xoay người chạy, ngay cả binh khí cũng không cần, điên loạn chạy thoát khỏi vùng núi lớn, xa xa, một nhánh quân cũng đồng dạng chạy như điên đến gặp mặt nhau. Chính là Nhâm Chung mang theo năm ngàn người đảm nhiệm đi về phía tây.

- Tại sao ngươi lại trở lại?

- Bên chỗ ta xuất hiện một đầu chim rực lửa, từ đỉnh núi cũng có thể nướng chín người… Trần tướng quân, còn ngươi thì sao?

- Bên này cũng thế, trên núi bên kia có mấy đầu cự xà cũng đều là mặt người, lân phiến trên thân đều to như một tòa phòng ốc, nào dám đi qua!

- Binh mã đường hai ta đều không thuận lợi, có lẽ phía Khổng tướng quân tốt hơn một phần.

- Đúng đúng, dù sao có cao nhân dẫn đường hẳn có thể thuận lợi đi qua.

Hai người hợp lại mang theo binh mã dưới trướng theo đường cũ trở về, tới chỗ Khổng tướng quân nói lúc trước, cờ chiến, binh khí rơi đầy đất, chiến mã bỏ không vẫy đuôi trên mặt đất liếm đầu chủ nhân mình. Trên vùng quê giữa hai bên núi, tất cả mọi người đều vùi vào trong đất, đầu lộ ra khàn giọng kêu khóc, Khổng Phạm nhìn nhị tướng đều chật vật trở về, mặt nghẹn xanh. Ngựa liên tục liếm tới liếm lui trên mặt hắn, yên lặng chốc lát, dùng sức lực cuối cùng thốt ra bốn chữ.

- Thu binh! Trở về —— -






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch