Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 236: Vào cung

Chương 236: Vào cung




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Giá!

Cộc cộc cộc.

Móng ngựa bốc lên, vài con khoái mã chạy vội qua đường phố, một đường lao ra Kiến Xuân Môn theo phía đông thành ra khỏi thành, kỵ sĩ cầm đầu vung vẩy trường tiên rống to.

- Tránh ra! Tránh ra!

Hí hí hí hí.... Hí.

Thớt ngựa lao nhanh mà đến, bách tính, thương khách chờ đợi kiểm tra vào thành ném đi đồ vật trong tay nhao nhao chạy qua một bên né tránh, tiếng vó ngựa ầm ầm đi qua, chật vật từ dưới đất bò dậy, nhìn qua vài con khoái mã xông ra cửa thành kia thấp giọng chửi rủa.

- Chạy nhanh như vậy, chạy đi đầu thai sao.

- Kém chút liền đụng vào ta, may mắn ta tránh nhanh!

- Đám sai dịch này không sợ đâm chết người sao.

Sắc trời tối xuống, trong quan đạo kéo dài vòng hơn mười dặm, khoái mã lao vụt chạy tới con đường trong rừng gần đó, một mảnh chim kinh hãi bay lên, mấy người xuyên qua rừng hoang, xa xa trông thấy một tòa pháp đàn hình tròn đứng sừng sững ở vùng quê.

- Xuy!

Thớt ngựa cầm đầu lao lên, một người sắc mặt xanh trắng gầy gò hơi hơi nhấc lên thiết thủ sáo lân mịn, để cho người dưới trướng theo ở phía sau cùng nhau xuống ngựa.

- Không được ồn ào, tránh quấy rầy Pháp Trượng tu hành!

Xuống lưng ngựa, Thanh Bạch Kiểm ngắm nhìn bốn phía, cỏ dại rậm rạp, có sương mù lan tràn, ánh sáng mặt trời chiếu ở trên thân cảm giác không thấy bao nhiêu nhiệt độ.

- Thật là kì quái, trời rất nóng, nơi này thế nào lạnh như vậy.

Đi qua nham thạch trắng có khắc chữ lớn màu đỏ Từ Hàng Phổ Độ, Thanh Bạch Kiểm gõ vang cửa lớn sơn đỏ, tường viện pháp đàn thật dài rơi xuống tuyết trắng, bởi vì năm trước mới hoàn thành, phía trên còn không có chút nào nhiễm tro bụi. Ngay tại lúc nhìn lại bốn phía, chi một tiếng, cửa lớn đột nhiên từ đi mở ra một cái khe, Thanh Bạch Kiểm để cho người dưới trướng đuổi theo, cẩn thận đi vào.

- Pháp Trượng!

Tiến vào bên trong là hình tròn như một cái vò, chung quanh tòa nhà một đoạn một đoạn thềm đá kéo lên, bên trên mỗi cái vị trí, đều có một chiếc đèn chong lóe lên.

- Thống lĩnh, cái này thật quỷ dị.

Một người sau lưng Thanh Bạch Kiểm trong lòng run sợ mở miệng, Thanh Bạch Kiểm tiến lên hơi hơi xoay người sang, đè thấp tiếng nói.

- Nơi đây là pháp đàn, ngươi cho rằng là miếu quan bình thường? Đừng nói lung tung, cẩn thận chọc giận Pháp Trượng.

- Vâng.

Người kia vội vàng đáp ứng,

Trên đường đi qua đến nơi, cửa ra vào phía trước đột nhiên một đạo hắc ảnh hiện lên, một nữ tử lụa đen kéo cao búi tóc, cầm trong tay pháp trượng mặt không biểu tình đi ra. Hướng năm người chắp tay.

- Thiện tai thiện tai, năm vị thân có sát khí, không thể đi vào gặp Pháp Trượng.

Thanh Bạch Kiểm thấy là thị nữ bên cạnh Pháp Trượng, trong lòng thở dài một hơi, vội vàng chắp tay nói.

- Chúng ta phụng hoàng mệnh mà đến, bệ hạ muốn mời Pháp Trượng vào hoàng cung ở.

Thị nữ cúi đầu không có động tác, sau nửa ngày mới nói nhỏ tiếng.

- Đợi một chút.

Dựng thẳng pháp ấn chuyển thân đi vào bên trong, tiếng gió rít gào, chu vi xung quanh một mảnh đen kịt, chỉ có các ngọn đèn lồng đỏ chót treo ở phụ cận. Bên trong phạm vi đèn đuốc đỏ hồng chập chờn, một màn trướng sa mỏng phủ động, mơ hồ có thể gặp một đạo thân hình gầy yếu ngồi xếp bằng, có thể nghe được tiếng bước chân, tầm mắt đóng lại hơi mở, môi nhẹ nhấp.

- Bên ngoài xảy ra chuyện gì?

Thị nữ tới, thụ ấn chắp tay.

- Bệ hạ phái người đến mời Pháp Trượng vào hoàng cung ở.

Bên trong màn trướng, Từ Hàng Phổ Độ không có trả lời, tầm mắt hơi khép một lần nữa nhắm lại, đan đỉnh Huyền khí của hắn còn kém một bước cuối cùng. Bóng tối bốn phía, truyền ra một trận động tĩnh sột sột soạt soạt, một đạo nhân ảnh đi vào phạm vi đèn lồng, trầm mặc giơ pháp kiệu đầu hạc hoa sen, hình thành một hàng dài. Năm người bên ngoài kính cẩn đứng thẳng, lúc nhìn thấy đội ngũ từ bên trong đi ra, vội vàng cúi thấp mặt, không dám nhìn thẳng, đợi đến khi pháp kiệu dừng ở trước mặt, mới nghe một đạo giọng nữ thanh lãnh truyền đến.

- Bệ hạ thánh minh, chính là phúc của vạn dân, các ngươi thân ở phụ cận cũng phải biết mình nhận được phúc đức lớn.

Trên mặt Thanh Bạch Kiểm nổi lên vẻ vui mừng, chắp tay khom người, bốn người phía sau cũng liền học bộ dáng, liên miên mở miệng.

- Cám ơn Pháp Trượng chúc phúc.

Bên trong màn trướng, Từ Hàng Phổ Độ thụ ấn gật đầu, pháp kiệu lần thứ hai lên đường, kim sát, chuông nhạc, chiêng gỗ gõ ra phật âm, trực tiếp ra cửa lớn đi xa, lưu tại năm người ở bên đang chúc mừng lẫn nhau.

- Lần này tốt rồi, được Pháp Trượng coi trọng, chúng ta tất sẽ thăng chức!

- Đi một chút, đi về trước giao nộp cho bệ hạ.

- Buổi tối nên đi ra ngoài vui chơi đùa giỡn một chút.

- Ha ha, đây là nên, nguyện theo chân thống lĩnh! .

Thanh Bạch Kiểm một tay để sau lưng, híp mắt nghe bốn thủ hạ chúc mừng, khóe miệng hơi hơi hiện ra một vệt cười, đang muốn để bọn hắn ly khai trở về, bước chân đột nhiên dừng lại, lỗ tai run run.

Tê.

Côn trùng kêu vang mơ hồ truyền đến, bốn người phía trước đi ra mấy bước quay đầu, trên mặt còn mang theo ý cười.

- Thống lĩnh, ngươi thế nào không đi?

Một giây sau, bùn đất rời rạc phá vỡ, mấy đạo hắc ảnh vù một tiếng chui từ dưới đất lên, trong tầm mắt Thanh Bạch Kiểm, hắc ảnh như kìm giác hút đóng mở, trong nháy mắt cắn cái cổ bốn người, bốn người cả chút lời nói cũng cũng không nói kịp, liền bị kéo vào trong đất. Nhìn xem huyết tương thấm ra bùn đất tràn ra phía ngoài, Thanh Bạch Kiểm bạch bạch bạch lui ra sau mấy bước, sau đầu, tiếng xé gió truyền đến, hắn -A- gầm thét một tiếng, quyền sáo xiết chặt, chuyển thân đánh ra một quyền.

Bình!

Nắm đấm đánh vào giáp xác cứng rắn, tia lửa đều vang ra ngoài, Thanh Bạch Kiểm lúc này mới thấy rõ đối phương, một con trùng rất dài, thân eo thô to vung vẩy xúc tu, một kích không có đắc thủ, vặn vẹo thân thể dài thường thượt của mình nhấc lên một đạo gió tanh, chớp mắt chui xuống dưới đất.

- Yêu ma quỷ quái gì!

Dù là võ nghệ cao cường, Thanh Bạch Kiểm vẫn bị dọa cho phát sợ, vừa nghĩ ở đây chính là pháp đàn, việc này khẳng định có quan hệ cùng Pháp Trượng, cho dù lúc trước Pháp Trượng đã khen mình, nhưng lúc này xem ra đối phương muốn giết hắn.

- Không tốt, Pháp Trượng muốn vào trong cung .

Ý niệm chợt lóe lên, Thanh Bạch Kiểm mở rộng bước chân chạy tới cửa lớn, vừa đi ra hai bước, thình thịch một tiếng, mặt đất sụt đỗ, cổ chân lập tức truyền đến cảm giác đau nhức kịch liệt, giác hút như cái kìm cắn lấy nơi đó, khẽ kéo xuống dưới, nửa người hắn đều lún xuống dưới.

- Yêu Quái!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch