Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 240: Cầu còn không được cũng là duyên cớ

Chương 240: Cầu còn không được cũng là duyên cớ




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Trên giường Đạo Nhân cóc mở mắt ra, ngồi xuống, mê mang nháy mắt, sờ soạng khóe mắt.

- Lão phu thế nào khóc.....

Tranh thủ thời gian cầm màng chà xát đi nước mắt nước đọng để cho người ta nhìn thấy, chẳng phải chê cười lão phu!

Trong viện, Đạo Nhân cũng mê mang nhìn xung quanh, mình cũng không biết thế nào đi tới trong nội viện, giương ánh mắt nhìn lại nóc nhà, kinh hãi chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người...... Con bà nó chứ, bản đạo bị mộng du ư?

Trong hai gian phòng khác, Lý Kim Hoa hất lên một kiện y phục đi ra , nhìn thấy Đạo Nhân trong viện, hỏi:

- Nhà ai có người chết?

Lục Lão Thạch theo ở phía sau, từ khung cửa thò đầu ra:

- Theo lễ bao nhiêu cho hợp lý?

....

Trong phòng, Lục Lương Sinh tập trung ý chí, thanh nhạc trong bức tranh đối với hắn cũng không có bất kỳ ảnh hưởng gì, chỉ là lần đầu tiên dốc sức vẽ ra cái này, có chút cảm thấy kinh hãi.

- Kim Đan kỳ thi triển một chút pháp lực liền có uy lực như vậy?

Nếu như hành động, có thể thật sẽ chống lại được với Phạn âm lấy mạng của vị Pháp Trượng kia, đúng rồi, chỉ là tranh còn không được. Cần ở đây, Lục Lương Sinh cầm lấy họa quyển, thổi một ngụm ở phía trên mặt, mực nước trong nháy mắt khô xuống, tay hắn cầm chắc, mở miệng nói với phụ mẫu trong nội viện :

- Có việc đi ra ngoài đi một chút.

Sau đó trực tiếp lao ra hàng rào tiểu viện, một hơi đi đến rồi thôn tây Tê Hà Sơn. Hành lễ với mộ bia của ân sư, lách qua tám thanh pháp kiếm còn đang cộng minh, Lục Lương Sinh đi đến phía trước cây tùng già, đón thổi tới gió, tung ra ống tay áo, cầm họa quyển chắp tay khom người bái xuống .

- Xin ngươi cho mượn hai cây nhánh cây dùng một lát, ngày sau ổn thỏa cơ duyên sẽ hoàn trả.

Trong gió núi, cây tùng già nhẹ lay động cành lá, sàn sạt nhẹ vang lên, từng mảnh từng mảnh lá cây tung bay giống như bông tuyết vây quanh khom bốn phía người thư sinh đang chắp tay.

BA~.... BA~..... Liền một mạch hai tiếng giòn vang, hai cành tùng kéo lấy lá cây rơi xuống trước người thư sinh. Cây tùng già đã đứng ở chỗ sườn đồi Tê Hà Sơn này đã có trên trăm năm, thời điểm Lục Thái Công khi còn là tiểu hài tử, cây tùng già chính là đã có bộ dáng như vậy , huống chi chỗ này có linh khí giao hội, để cho lão thụ trên trăm năm có chút ý thức cũng trong dự liệu của Lục Lương Sinh.

- Vô cùng cảm kích!

Thi lễ một cái, Lục Lương Sinh nhặt lên cành tùng trên mặt đất, ngón tay đảo quanh lên trên cành cây, loại bỏ thân cành dư thừa, sau đó đặt trong lòng bàn tay, hai cành tùng bỗng dưng xoay tròn, từng tấc từng tấc vỏ cây thô ráp phía trên bong ra từng màng rất sạch sẽ, thư sinh lại vặn ra đầu tròn tại hai đầu nhánh cay, đặt vào trên dưới bức họa, tạo thành họa trục.

- Không sai biệt lắm, đáng tiếc không phải Pháp Bảo thần thông bản mệnh...

Lục Lương Sinh tung tung nó trong tay:

- Trước đối phó xong Ngô Công Tinh kia lại tính tiếp.

Kiện Pháp Bảo thứ nhất, Lục Lương Sinh vẫn tính hài lòng, tuy nói tạo ra nó để đối phó với Từ Hàng Phổ Độ, nhưng ở những thời điểm khác, tác dụng cũng vô cùng lớn, chỉ cần có thính giác liền tránh không được chịu ảnh hưởng.

- Không biết, có thể quá mức tổn âm đức hay không.

Loại chuyện này chỉ có sau này mới có thể biết được, giờ phút này, sắc trời đã sáng rõ, sơn thôn phía dưới dần dần có tiếng người, xa xa, gà gáy to rõ, quanh quẩn trong núi.

Ác... Ác ác nha.... Ác --

Ánh nắng xuyên phá biển mây, chiếu tới, vẩy ra một mảnh kim sắc, Lục Lương Sinh đem cái « Âm Phủ Tác Hồn Táng » này buộc lên, treo ở bên eo, lúc này mới đi đến tám thanh pháp kiếm còn đang cộng minh. Thân kiếm khác nhau, linh uẩn trên mỗi thanh kiếm đều có khác biệt, muốn dung nhập vào trong Nguyệt Lung Kiếm, đối với Lục Lương Sinh hiện tại mà nói có chút khó khăn.

Đi đến phía trước luyện chế pháp trận, ngồi xuống, một mặt vận chuyển Càn Khôn Chính Đạo, một mặt quan sát bảy thanh kiếm xung quanh Nguyệt Lung, ý thức tựa như đi dạo, tản bộ một vòng trên mỗi thanh kiếm, chủ nhân lúc trước luyện chế những pháp kiếm nguyên này đều giao phó linh uẩn khác biệt cho những pháp kiếm này, mong muốn hòa vào nhau, quả thật có chút..... BA~!

Lục Lương Sinh vừa nghĩ tới độ khó sẽ rất lớn, bên kia liền có một đầu pháp lực luyện trận tách ra, trong nháy mắt nhíu mày, pháp tuyến lưu ở đầu khác cũng đã gãy mất, tám kiếm lơ lửng có mũi kiếm hướng xuống lập tức mất đi sự chèo chống, đùng đùng vài tiếng rơi trên mặt đất.

- Công sức bảy ngày, xem ra lãng phí.

Thở dài, thư sinh đứng dậy đi qua nhặt lênNguyệt Lung, kiểm tra một hồi, cũng may thân kiếm và linh uẩn trong kiếm cũng không có chịu ảnh hưởng.

"Trở về lật sách nhìn xem còn có bỏ sót cái gì không. "

Pháp kiếm cũng không cần mang về, Lục Lương Sinh phất tay cắm từng chuôi trong chúng nó vào trên cự nham gần đó, thu thập một chút, dù sao cũng bỏ lỡ thời gian ăn điểm tâm, chậm rãi ung dung đi xuống núi, trở lại trong thôn, lúc này đã tụ tập không ít người. Ngày mùa đã qua, già trẻ lớn bé trong thôn tập trung cùng nhau, Lục Thái Công ngồi trên ghế, mê man phơi nắng, không xa còn có Lục Phán đang bưng chén, ngồi xổm trên mặt đất phù phù phù ăn mì sợi, gặm bánh nướng, nghe mọi người xung quanh nói chuyện phiếm.

- Sáng sớm hôm nay, các ngươi đã nghe chưa?

- Ai u, nghe được, cứ nghĩ là Lục Thái Công chết không đó chứ, chuẩn bị toàn thôn chuẩn bị tang lễ, kết quả không có gì cả.

- Vậy ai đàn tấu? Sáng sớm đã nghe thấy âm thanh này, quái xúi quẩy.

- Ai ai, Lương Sinh đến đây, hỏi một chút hắn có thể sẽ biết rõ.

Tất cả mọi người từ già đi lọm khọm, đại hán cao lớn vạm vỡ, phụ nữ trẻ em trong thôn nhìn thấy thư sinh từ ngoài trở về, từng người chào hỏi hắn, cả Lục Phán ngồi xổm ở không xa ăn mì cũng đi theo tới.

Phải biết Lục gia thôn những năm nay trải qua khoảng thời gian rất tốt, tất cả đều do vị đọc sách lang này mang đến, thậm chí ngay cả Kim Loan Điện của Hoàng Đế đều nện qua, quả thật là năng lực nghịch thiên.

- Lương Sinh đi Tê Hà Sơn à.

- Phụ nhân ngươi không biết nói chuyện đừng nói, sư phụ Lương Sinh chúng ta ở trên núi tu hành, vậy khẳng định phải đi.

- Đúng rồi, Lương Sinh, âm thanh sáng nay kia là xảy ra chuyện gì, nghe qua thật khiến cho người ta sợ hãi, chuyện làm sao thế, ngươi nói một chút cho mọi người rõ ràng xem nào?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch