Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 247: Tê Hà Sơn Hung Tàn (1)

Chương 247: Tê Hà Sơn Hung Tàn (1)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Hí hí hí hí.... Hí. Chiến mã kinh té ngã ra hai bên, kỵ sĩ phía trên trái phải ngã xuống đất, tử hắc Cà Sa thị nữ không xa dựa vào bản năng và khoảng cách còn xa chạy như bay hướng về một đỉnh núi gần đó.

Oanh!

Thình thịch…

Liền một mạch hai tiếng nổ mạnh, hỏa quang ngập trời nhấc lên, Mẫn Nguyệt Nhu cùng hai thị vệ trên mặt đất hoảng sợ đứng lên nhìn xem trên vách núi đá cuối đường, vách núi lõm xuống, đá vụn bay loạn nhấp nhô bốn phía.

Ngay khi bụi mù tràn ngập tiêu tán, thân núi lõm xuống lộ ra một hình người, trong đó vậy mà xuất hiện Ngô Công to lớn chiều dài như một người trưởng thành.

- Cái này… Cái này…

Ba người Mẫn Nguyệt Nhu bất tri bất giác tập hợp cùng một chỗ, trợn mắt hốc mồm nhìn qua vách núi, một thanh trường kiếm có hỏa khí quấn quanh cắm vào nơi đó, ong ong ong run rẩy ngâm khẽ, xung quanh nham thạch còn đang trượt xuống.

- Đây là tiên kiếm..

- Thì ra thư sinh từng ở cùng một phủ với chúng ta là thần tiên a…

Hai chân hai thị vệ đều đang run lẩy bẩy, một phần là bởi vì kinh sợ, dù sao kiếm kia là bay qua hai người hắn, một nguyên nhân khác là bởi vì mình đã từng cùng tiên nhân ở qua một đoạn thời gian, còn cùng bắt chuyện qua với đối phương…

- Chư vị không sao đâu chứ?

Lời nói thản nhiên vang lên bên tai ba người, Mẫn Nguyệt Nhu vô ý thức xoay người nhìn lại, phía trước cửa thôn, một bộ thư sinh thanh sam bạch bào đứng ở nơi đó, nhẹ nhàng nâng tay. Nguyệt Lung Kiếm lúc đầu cắm ở trong vách núi lõm xuống ông minh mãnh liệt, rút ra khỏi thi thể Ngô Công, vù bay ngược trở về.

Nữ tử chỉ cảm thấy phong thanh từ sau bay tới, tóc đen trên đầu tung bay, tiên kiếm xẹt qua tầm mắt của nàng, bay qua ánh sáng đồng hồng của tà dương, trực tiếp rơi vào bên trong tay thư sinh. Qua nửa ngày, nàng mới hồi phục tinh thần, lắc đầu, vuốt vuốt tóc lộn xộn trên đầu, gọi hai thị vệ bên kia một trước một sau đi qua. Trong lúc đi tới, bình phục tâm tình, nhìn xem thư sinh gặp qua vài lần, hít một hơi thật sâu, nhất thời lại không biết nên mở miệng thế nào. Ngược lại là thị vệ sau lưng theo tới xem nhanh thời cơ, vội vàng chắp tay.

- Chúng ta gặp qua Lục công tử…

Lục Lương Sinh chắp tay cằm Nguyệt Lung ở sau lưng, cười quay đầu đi vào trong thôn, âm thanh trong trẻo:

- Ba vị cùng một chỗ vào đi.

- Ách.. Được.

Mẫn Nguyệt Nhu sửng sốt một chút, vẻ mặt hốt hoảng lên tiếng, theo ở phía sau đi vào trong thôn, quê nhà bốn phía nghe được động tĩnh, người lúc này đã sớm đứng đầy trong thôn, nhìn xem ba người xì xào bàn tán.

- Ba người này là ai vậy?

- Xem ra hình như biết Lương Sinh.

-... Hẳn là biết, không phải vừa rồi đang kêu tên Lương Sinh sao?

- Ai đúng, vừa rồi xảy ra chuyện gì?

- Ai biết, nhanh đi phía trước nhìn xem, bên kia…

Thấy Lương Sinh mang theo ba người đi xa, một đám thôn dân hàng xóm láng giềng hiếu kì chen chúc đi ra ngoài, chạy tới vách núi cuối cùng đường đất, như ong vỡ tổ vây quanh ở nơi đó, nhìn xem phía trên hố sâu, hình người tro tàn, còn có Ngô Công bị đốt đen trên mặt đất, kinh hô kêu to.

- Ôi mẹ ta ơi…

- Ngô Công lớn như thế, chỉ sợ đã Tinh Quái.

- Không phải sao, ta lúc ở bờ ruộng đã thấy hai nữ nhân hung ác cầm đao, nói không chừng chính là một trong số đó, may mắn lúc ấy ta gan lớn, chăm chú nhìn thêm.

- Chậc chậc..

- Lương Sinh ở trong thôn chúng ta, chỉ sợ không có Yêu Quái nào dám tới, nhìn xem, con này đã bị đốt không còn hình dáng.

- Ai ai, đúng đó, Ngô Công lớn như thế, lại là Tinh Quái, lấy ra ngâm rượu, khẳng định không tệ…

- Ngươi không sợ à?

- Sợ cái rắm, đều đã chết, còn không cho ta ồn ào hai câu, mọi người hợp lực nhấc trở về lột xác, chia cho từng nhà!

- Đúng đúng đúng, ai đến tiếp ta một tay nào.

Đối lập bên ngoài đang náo nhiệt, trong tiểu viện sau hàng rào, Mẫn Nguyệt Nhu tiến đến có chút đứng ngồi không yên, chẳng biết tại sao tiến vào trong viện tử này, khí trời rõ ràng nóng bức lại bốc lên ý lạnh, có lúc thỉnh thoảng cảm giác phía sau song cửa có ánh mắt đang nhìn mình.

- Không cần lo lắng, nơi này cực kỳ an toàn.

Lục Lương Sinh tự nhiên biết được xảy ra chuyện gì, nhìn qua nói với Đạo Nhân đang đứng ở một bên nhìn chằm chằm nữ tử.

- Lão Tôn, ngươi trước nói chuyện cùng bọn họ. Đang muốn chuyển người đi vào buồng trong, nữ tử trong viện né tránh Đạo Nhân đang xích lại gần, vội vàng kêu lên:

- Lục Lương Sinh, ngươi chờ một chút, hết thảy có ba con Yêu Quái, vừa rồi ngươi chỉ loại trừ một con!

Cửa ra vào, thư sinh nghiêng mặt nhìn qua, sửng sốt một chút, sau đó cười nói.

- Ha ha nơi này còn có thứ hung tàn hơn so với Yêu Quái, yên tâm, chạy không được.

‘So với Yêu Quái còn muốn hung tàn hơn?’

Mí mắt Mẫn Nguyệt Nhu giựt một cái, trong dư quang, một con cóc y phục tả tơi, cái mông cháy đen chắp tay, cứ như vậy đi qua bên chân nàng, giống như biết rõ có người đang nhìn hắn. Đạo Nhân cóc khẽ nâng mắt cóc liếc lên một chút.

- Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua con cóc à?

Nói xong nhảy lên thềm đá đi vào trong phòng đối diện đang cửa mở.

Khe cửa khép hờ, Đạo Nhân cóc lay động tiến lên, nhìn đồ đệ đang mở ngăn tủ bên kia, bò đi giường.

- Mệt chết vi sư...

Thấy thư sinh không có phản ứng, lên giường nằm sấp, nghiêng đầu trông đi qua:

- Lương Sinh, ngươi làm cái gì thế?

Bên kia, Lục Lương Sinh đang tìm kiếm một phần thuốc trị thương ở chân tủ, đều là trước kia mua đến, dùng qua mấy lần liền không có cơ hội dùng nữa, nghe được lời sư phụ nói, cười trả lời một câu.

- Cho ba người ngoài kia dùng.

Vách tường, trong bức tranh, Hồng Liên nhô đầu ra, theo khe hở khép mờ nhìn thoáng qua, trong miệng hừ một tiếng, lướt tới trên giường, cầm lấy khăn lụa, nhẹ nhàng cho xoa trên lưng con cóc sư phụ. Đạo Nhân cóc vung màng ngăn nữ quỷ lại, ngồi dậy, cảm nhận được nóng bỏng, đau đến khóe miệng giật một cái, vội vàng đổi lại một tư thế, một tay chống đỡ gương mặt, nằm nghiêng xuống, nhìn xem đồ đệ.

- Bọn hắn? Vi sư bị đốt còn đau đây, cũng không quan tâm ta...

Nói xong, dược trị bỏng được đưa tới, Lục Lương Sinh ngồi vào một bên, cười đổ dược thủy ra từ trong bình sứ nhỏ, dùng lụa ngâm vào, nhẹ nhàng thoa lên phía sau lưng con cóc, cười gật đầu:

- Tự nhiên cũng sẽ bó thuốc cho sư phụ.

Nhìn đồ đệ trước mặt, cảm thụ vết thương đang thiêu đốt truyền đến một trận ý lạnh lan khắp toàn thân, không khỏi hừ hừ hai tiếng, thư giãn tứ chi nằm xuống, bốn màng đều thẳng băng ra.

- Dễ chịu!

Cái này làm cho Hồng Liên ở một bên che miệng cười khẽ một trận, đưa tay cầm dược trị bỏng từ tay Lục Lương Sinh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch