Mẫn Nguyệt Nhu thấy Đạo Nhân một bộ bộ dáng thế ngoại cao nhân, mặc dù không dám xác định có phải hạng người đạo pháp cao thâm hay không, nhưng cũng không kém vị Lục công tử trước mặt này bao nhiêu... Nghĩ nghĩ, lông mày nhỏ nhắn hơi ngoặt, cúi đầu hướng hắn cúi chào một lễ.
- Mẫn Nguyệt Nhu, trước tiên ở nơi này cám ơn đạo trưởng.
Nhìn thấy lông mày nữ tử trang điểm nhỏ nhắn, vào lúc cúi người tóc đen trượt xuống như thác nước, Đạo Nhân nuốt ngụm nước miếng, ý thức mình có chút thất thố, vội vàng khoát tay, ưỡn ngực nhìn lại nơi khác.
- Không cần đa lễ, đây là sự tình chính nghĩa, là việc người bên trong tu đạo chúng ta nên đi làm!
Dù là Lục Lương Sinh ổn trọng, trên mặt cũng không khỏi sửng sốt một chút, con cóc Đạo Nhân ở trên vách đá nhu nhu miệng, "Phi" một ngụm.
- Khụ khụ...
Tôn Nghênh Tiên ho khan hai tiếng, liếc mắt thư sinh cùng con cóc một chút, hướng nữ tử cùng một đám thị vệ phất tay.
- Việc này không nên chậm trễ, chúng ta bây giờ liền lên đường xuất phát.
- Cám ơn đạo trưởng!
Mẫn Nguyệt Nhu chắp tay bái tạ, mang theo thị vệ xuống núi chuẩn bị, Lục Lương Sinh đi đến một bên Đạo Nhân, mắt nhìn, nhẹ giọng hỏi.
- Không muốn Tĩnh Thu rồi?
- Tĩnh Thu?
Tôn Nghênh Tiên nghiêng mặt mơ hồ nhìn xem thư sinh.
- Tĩnh Thu là ai? Không biết.
Xong, đuổi theo đoàn người, thỉnh thoảng nhảy nhót hai lần, chân còn khẽ chạm tại giữa không trung, tâm tình vui vẻ chạy chậm xuống núi. Lục Lương Sinh cười cười, ống tay áo huy sái, hai tấm băng ghế đá tiêu tán hóa thành trần ai, quan sát Nguyệt Lung Kiếm một trận, đạo linh uẩn thứ nhất thành xong, hôm nay đạo thứ hai đến đạo thứ tư cũng thành, dần dần tiến dần mới có thể bảo đảm thành công, hơn nữa bây giờ đoạn thời gian này, Lục đại tiên sinh hắn Kim Đan cảnh cũng từng bước vững chắc, cũng không vội mà hai ba mươi tuổi liền đạt tới Tiên Nhân cảnh giới...
- Thế gian này nào có nhiều tiện nghi có thể chiếm như vậy, huống chi còn không có xem đủ phồn hoa trong nhân thế.
Nhìn qua linh khí xen lẫn kiếm trận, Lục Lương Sinh nghĩ tới đây cảm thán một chút, chuyển thân đi đến vách đá, đem sư phụ từ dưới đất nhặt lên để tới trên vai.
- Sư phụ, chúng ta cũng đi đưa tiễn đi.
Theo kiếm sắp thành, tâm tình con cóc sư phụ tựa hồ có chút cổ quái, rũ cụp mí mắt, chỉ là ừ nhẹ một tiếng.... Tin tức Đạo Nhân phải đi, đánh vỡ yên lặng tiểu viện trong hàng rào, trước khi hắn đi, Lý Kim Hoa vội vàng nấu một nồi lớn in dấu một chút bánh bột ngô trên đường ăn. Trong viện lão thụ ở bên trong ánh nắng nhẹ lay động cành lá, ở giữa lá rụng bay xuống, Tôn Nghênh Tiên thu thập bọc hành lý ra tới, kỳ thật cũng không có gì để cầm, liền đeo một bao quần áo, cười hì hì hướng Lục Lão Thạch cùng Lục Tiểu Tiêm tiễn biệt liên miên chắp tay.
- Cao hứng như một tân lang vậy.
Lục Tiểu Tiêm có chút không vừa mắt nhìn biểu tình kia của hắn, nhưng vẫn từ phía sau lưng lấy ra một đôi giày vải may tốt ném qua.
- Cho ngươi, lần trước đáp ứng ngươi, chỉ có một đôi, cặp còn lại kia xem tâm tình bản cô nương rồi tính sao.
- Hắc hắc, vậy làm sao cho tốt.
Đạo Nhân cũng không khách khí, trực tiếp cởi cặp giày đã cũ rách của mình ra, đem giày mới mặc lên, liền hướng Lục Lão Thạch, còn có lừa già trong lều lừa chắp tay chào từ biệt. Xong, mới ra sân nhỏ, cáo từ cùng tám người Lục Phán, một đống thôn dân đi theo chạy đến tiễn đưa đứng tại cửa thôn một chỗ nói cười lên.
- Ngươi trên đường cần phải chiếu cố tốt bản thân.
- Trở về, rồi cùng chúng ta đối luyện, ta chờ ngươi!
- Đêm qua ta còn nghĩ ra một cái tư thế... Chiêu thức mới!
- Ai Aiz... Vị nào trong các ngươi phát thiện tâm, tiễn ta về nhà Phú Thủy Huyện đi...
Không lâu, Lục Lương Sinh từ trên núi xuống tới, hắn gọi Tôn Nghênh Tiên lại, đưa một cái bao trong tay tới.
- Bên trong có chút đan dược, còn có một bản đạo pháp, cùng pháp môn ngươi có chút liên hệ, trên đường luyện nhiều một chút, đừng như xe bị tuột xích.
- Biết rõ biết rõ!
Đạo Nhân đưa hai tay nhận lấy, ngoài miệng nói không kiên nhẫn, đi một nửa, vẫn chuyển thân chắp tay hướng thư sinh bái xuống, xong, lặng lẽ cười lấy phất phất tay.
- Đi đây!
Sau đó cùng bảy người Mẫn Nguyệt Nhu ly khai, ân...
Hắn cưỡi không được ngựa, tế ra độn thuật, theo ở phía sau, một cái chớp mắt liền đi con đường dưới chân núi phương xa. Nhìn thấy một đoàn người tiêu thất trong tầm mắt, đám người trong thôn tốp năm tốp ba kết bạn tản đi, trong đám người ly tán, một lão đầu tóc rối mặt dơ bẩn đứng lấy mộc côn đứng ở nơi đó.
- Aiz Aiz... Vị nào trong các ngươi phát ra thiện tâm, tiễn ta về nhà Phú Thủy Huyện đi...
Nhưng mà, không có người để ý đến hắn.
Lục Lương Sinh lúc đầu cũng phải ly khai dừng lại, ánh mắt rơi vào trên thân lão đầu.
- Vương Bán Tiên?
Phảng phất như nghe được có người rốt cục nhận ra mình, Vương Bán Hạt khẽ vuốt cằm, ngẩng mặt lên đến, một sợi râu dê trong gió phủ động, côn tử một phẩy một đâm hướng thanh âm tới gần, trong lời nói trả lời.
- Chính là lão hủ.
Chậm rãi mấy bước, bỗng nhiên dừng lại, trên mặt Vương Bán Hạt khẽ giật mình....
- Đây là tu vi đạo pháp?!
Bên kia, Lục Lương Sinh tự nhiên nhận biết người này, lần đầu tiên theo phụ thân đi Phú Thủy Huyện mua lừa già và bút đã từng gặp gỡ qua, ở trong phủ Trần viên ngoại cũng đã gặp một lần, mặc dù không có bắt chuyện, cũng nhớ rõ bộ dáng.
- Lão tiên sinh xảy ra chuyện gì ở đây...
Thư sinh nói còn còn chưa nói xong, lão đầu đối diện ném mộc côn sang một bên, bỗng nhiên quỳ xuống.
- Sư phụ ở trên cao, đệ tử Vương Thừa Ân, chuyên tới để cầu duyên!
…
Ong mật bay lên hàng rào trên tường hút mật hoa, cây cối trong viện vào giữa trưa trong ánh nắng nhẹ lay động nhánh cây, chiếu vào vạc nước quầng sáng lay động ở giữa, đối diện nhà bếp truyền ra âm thanh đàm thoại.
- Tại Phú Thủy Huyện này lão hủ cũng có chút danh vọng, lang quân lớn nhỏ trong thành đều biết tên ta, bên đường năm đó ta kêu lên tên ngươi là đúng rồi, chuyện Trần gia bốn năm trước, lão hủ cũng ở chỗ đó, đây chính là Trần viên ngoại tự mình mời lão hủ trừ quỷ…
Nhà bếp nửa mở, một ngọn đèn dầu đặt ở một góc bếp, Lục Lão Thạch là người nói không trôi chảy, nghe được lão đầu ở một bên nói đến năm đó mang Lương Sinh mua bút, chỉ là cười cười, đem bó củi đưa vào miệng lò. Phu nhân đang xào rau ở một bên bếp lò hồ nghi liếc qua.
- Vậy ngươi tới nhà của ta làm gì?
Ngăn cánh cửa hai bước dưới tường, Vương Bán Hạt tựa vào vách tường vuốt râu khẽ vuốt cằm, một đôi mắt nhìn lại xà nhà bị hun đen, ha ha cười khẽ hai tiếng.
- Lão hủ cũng tập được xem nhân khí, nhìn tinh tượng chi thuật, biết được ta và lệnh lang có một trận duyên phận.
Lời này còn chưa lên tiếng đã khiến Lý Kim Hoa đang cầm cái nồi nhíu mày, cả Lục Lão Thạch đều hơi hé miệng, bó củi trong tay cũng quên bỏ vào miệng lò.
Đây là đang muốn thu Lương Sinh nhà ta làm đồ đệ?
Két két
Cửa phòng mở ra, thư sinh một bộ thanh bào bạch y đi đến, bên kia vách tường nói:
- Duyên phận.
Nghe được hai chữ này, Vương Bán Hạt vội vàng đứng thẳng tắp, sau đó, chắp tay cúi đầu.
- Thừa Ân, bái kiến sư phụ.
Ách
Cái muôi trong tay Lý Kim Hoa vang một tiếng rơi vào trong nồi, bên kia, Lục Lương Sinh phóng tới bếp, ngoắc ngón tay lấy cái muôi từ trong nồi ra, phóng tới trong tay mẫu thân, vừa nói, vừa đi ra nhà bếp.
- Ta còn chưa nói thu ngươi làm đồ, hơn nữa tuổi ngươi như vậy, bái sư có chút không thích hợp đi.
- Sư phụ, lời này liền không đúng, lão ta mới năm mươi lăm, nhìn trông có vẻ già mà thôi.
Vương Bán Hạt líu lo không ngừng đi ra theo, lần theo âm thanh đi qua dưới mái hiên, đứng ở cửa ra phòng của thư sinh, mặt mo cười nếp nhăn đều chồng chất rất cao.
- Huống chi, chuyện tu đạo, người thành đạt là tiền bối, không liên quan tới tuổi tác.
Lão nhân này nói thật nhiều, da mặt còn rất dày, Lục Lương Sinh cũng không làm gì được hắn, nhưng cũng trò chuyện một trận, thừa dịp nhàn hạ, lật ra sách vở ngày xưa phủi sạch tro bụi, bỏ từng cái vào giá sách, qua mấy ngày nữa phải đi xa nhà, đến lúc đó không biết phải mất bao nhiêu năm.
- Sư phụ, ngươi đã biết, năm đó ở Phú Thủy Huyện, ta gọi lại lệnh tôn, thật ra đã phát hiện sư phụ lúc ấy hồng khí cuộn trên đỉnh đầu, rất có tiên khí.
Mơ hồ trong tầm mắt, mơ hồ nhìn thấy cái bóng thư sinh trong phòng bận rộn, sờ cánh cửa tường chậm rãi tiến lên.
- Sư phụ thật chăm chỉ, có cần ta giúp không? Thật ra ta cũng không biết, nhưng Quan Khí Chi Thuật vẫn hiểu một phần, nếu không hôm đó sao có thể gọi lệnh tôn lại, còn không phải bởi vì sư phụ có hồng khí quanh người.
Một câu nói đảo ý nói tiếp, đầu ngón tay đột nhiên chạm đến bức tranh treo lơ lửng trên tường, đột nhiên -Ôi- một tiếng, Lục Lương Sinh nghiêng mặt nhìn qua xem một chút, bắt gặp móng tay Hồng Liên duỗi dài ra đâm hắn.
Không khỏi nở nụ cười, tiếp tục vùi đầu thu dọn.
- Hồng Liên đừng làm rộn, hắn thấy không rõ đường, cùng lắm cũng chỉ có thể ở chỗ này bảo dưỡng tuổi thọ.
- Hừ, tên nửa mù này năm đó bị thiếp thân dọa đến sợ run cả người, nhát như chuột.
Hồng Liên thu hồi móng tay vào trong tranh, sau đó cả người bay ra, nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất, cỗ âm lãnh chi khí kia lập tức khiến cho Vương Bán Hạt run lên một cái, cảm giác quen thuộc lập tức trở lại trên thân.
- Ai ai!
Rời khỏi hai bước, thiếu chút ngã ra khỏi cánh cửa, nơm nớp lo sợ nhìn qua phòng, mơ hồ nhìn thấy một vệt bóng hình xinh đẹp bay tới bay lui trước mặt.
Ực.
Nhịn không được nuốt nước miếng một cái, nhỏ giọng mở miệng hỏi:
- Sư phụ, quỷ trong phòng ngươi, có phải là từ Trần nguyên ngoại gia?
- Ngươi cứ nói đi, lão đầu? !
Hồng Liên giống như đang trêu đùa hắn, xa xa thổi đi một hơi, thôi râu tóc hoa râm đều áp vào mặt.
- Cái kia người sư phụ kia.
Vương Bán Hạt dùng sức nuốt nước miếng, chắp tay thi lễ:
- Vị này chính là sư mẫu?
Hồng Liên ban đầu còn muốn trêu cợt sửng sốt một chút, nhếch miệng lên thản nhiên hiện ra một vệt cười, dư quang nghiêng mắt nhìn thư sinh bên kia, khẽ hát trở lại trong tranh, nhẹ nhàng ngồi lên xích đu. Cảm nhận được quỷ khí tiêu tán, Vương Bán Hạt nhẹ nhàng thở dài ra một hơi. Trên giường, Đạo Nhân cóc đang nhắm một mắt, mở ra mắt cóc, nở nụ cười:
- Lương Sinh, lão nhân này thật có ý tứ.
- A sư phụ, trong phòng ngươi còn có người?
Lúc này Vương Bán Hạt không dám lỗ mãng chỉ dám đứng ở ngoài cửa nhỏ giọng hỏi một câu, Lục Lương Sinh đang thu dọn giá sách đi đến phòng tứ bảo, tùy ý trả lời một câu.
- Đó là sư phụ ta.
- Đó chính là sư công.
Vương Bán Hạt vội vàng chắp lên tay hướng trong khom người thở dài.
- Sư công chớ trách, đồ tôn Thừa Ân không biết sư công ở trong, giờ làm lễ ra mắt cho lão nhân gia người
Lão đầu chậm rãi đi tới, cũng không biết Đạo Nhân cóc ở nơi đó, mơ hồ hình như trên giường cái bóng ngồi xuống, cứ như vậy quỳ xuống dập đầu hành lễ, dẫn tới Hồng Liên trong bức tranh cười đến độ con mắt ngoặt thành trăng lưỡi liềm, trong phòng một mảnh náo nhiệt.
Ăn cơm trưa xong, ánh nắng hơi nghiêng rất nóng, Lục Lão Thạch vội vàng dẫn đầu lừa cường tráng ra ngoài, mắc dây cho nó với xe lừa đi ra ngoài kéo chút củi, Lý Kim Hoa không yên lòng trượng phu tay chân vụng về, lau qua nước đọng trên tay vội vàng đi theo, Lục Tiểu Tiêm cũng vác lấy bọc nhỏ đi tới tư thục học đường. Trong viện, Vương Bán Hạt ngồi trên băng ghế đá, mộc côn đặt ở bên cạnh, nghe ve kêu.
- Sư công, nhất định là già vẫn tráng kiện, tiên tư đạo cốt ?
Một bên băng ghế đá, là thân hình ngắn nhỏ của Đạo Nhân cóc đang mang áo ngắn nhỏ .
- Ha ha lão phu xác thực như thế, tưởng tượng năm đó lão phu đằng vân giá vũ, qua núi sông to lớn, vô luận tu đạo tu yêu tu quỷ, nhìn thấy lão phu, đều phải phủ phục dưới đất.
- A, sư công nói như vậy, trong đầu Thừa Ân đã có hình tượng, quả thực là uy phong lẫm liệt, Thừa Ân cũng không khỏi nhớ tới những người vây quán cầu quẻ trong Phú Thủy Huyện, thật là thịnh cảnh…
Tri tri
Tri
Gió hè ấm áp, tiếng ve kêu phiền lòng, hai lão đầu kẻ tung người hứng, ánh nắng chiếu xuống, trong tiểu viện, Lục Lương Sinh cầm lấy quyển sách rất lâu chưa đọc qua, bên trong quang mang, tinh tế phẩm chú giải của ân sư năm đó. Ngẫu nhiên, đưa tay lấy ly trà xanh cạnh Hồng Liên, nhấp trên một ngụm.