Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 258: Cút ra đây

Chương 258: Cút ra đây




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Biết rõ đối phương sửa lại khí vận chính mình, lấy gặp trắc trở triệt tiêu tội nghiệt, phải làm đến như vậy, tu vi kia, sợ là con cóc Đạo Nhân cũng không thể chạm đến. Nhưng lúc này, loại người phật pháp cao thâm này không trừ ma lại ngược lại độ hóa chính mình mới là một cái nghi vấn mới. Tàn hồng sắp tan mất tại đỉnh núi, bầy chim líu ríu, quanh quẩn một chỗ bầu trời. Bên trong hà quang, trên mặt lão tăng chỉ là mỉm cười, sau nửa ngày mới mở miệng trả lời, nói một câu con cóc Đạo Nhân tê cả da đầu.

- Có nhớ rõ ngươi đứng trước toà mộ bia bên trong Kỳ Sơn kia sao? Nữ tử trong mộ kia, chính là nữ nhi lưu tại thế tục trước lúc bần tăng xuất gia...

Nghe nói như thế, u cục phía sau lưng con cóc Đạo Nhân đã sắp phồng lên nổ tung.

- Ngươi... Con gái của ngươi...

- Bần tăng lấy tu vi bản thân báo đáp, tổn hại trăm năm tu hành, trả lại ngươi một cơ hội.

- Kia hắn mẹ chi....

Con cóc Đạo Nhân cả người đều run lên lên, xoay người rời đi.

- Đơn giản nói bậy, ngươi hòa thượng này xác định vững chắc bị điên rồi, lại nói những lời ấy, lão phu số tuổi cỡ nào, còn muốn nhận con rể, sao không tìm người trẻ tuổi một chút!

Trong lời nói chửi rủa, phương hướng hắn đi qua, lại là địa phương trước đó cùng Lục Lương Sinh một chỗ nghỉ ngơi qua, cũng không biết vì cái gì liền đi trở về đến nơi đây. Nhìn xem chung quanh trống rỗng, chỉ có rừng hoang sàn sạt thổi lất phất vang động, mím môi một cái, lại tiếp tục đi hướng phía trước.

- Xem xem, trong lòng ngươi có lo lắng, liền đi ra tội nghiệt ngày xưa.

Chẳng biết lúc nào, lão tăng đi theo phía sau con cóc Đạo Nhân, chống Tích Trượng chậm chạp bước đi, con cóc quay đầu liếc hắn một cái.

- Kia hắn mẹ chi, chẳng lẽ chính là cha vợ lão phu?

Nghĩ đến cái ý niệm đáng sợ này, vù quay đầu trở lại.

- Độ lão phu tổn thất trăm năm tu vi, hừ..... Ngốc như đồ đệ không biết lượng sức của lão phu vậy.

Sau lưng, lão tăng khẽ cười nói.

- Độ người hay là độ yêu, đều là công đức vô lượng.

- Được, vừa lúc kinh thành có một đại yêu, liền chênh lệch một chút so với lão phu đỉnh phong lúc trước, ngươi đi độ nó thử xem!

- Vậy bần tăng càng phải đi xem một chút.

- Cẩn thận bị ăn đó, lão lừa trọc!

- Ha ha..... Ngã phật từ bi.

Thân hình ngắn nhỏ, lão tăng gầy còm một trước một sau ngươi tới ta đi nói chuyện, trên đường đi cũng rất là náo nhiệt.

Hà quang hạ xuống, đêm tối cuốn tới, không lâu, ban ngày liền dâng lên chân trời. Bên trong sáng sớm sắc trời màu xanh còn có tô vẽ sao trời. Mười lăm tháng tám hôm nay đến rồi. Cửa thành Thiên Trị cũng như thường ngày chậm rãi bị đẩy ra trong tay sĩ tốt, thương khách chờ đợi vào thành còn chưa đi qua, một thớt khoái mã từ cuối quan đạo chạy vội mà tới, trên thân là bào phục truy nã ti, lưng đeo bốn thanh trường đao, sĩ tốt có đang mông lung không dám ngăn, cho là có việc khẩn cấp gì phải làm, xua đuổi vài tiểu thương, để cho người kia xông ra cửa thành.

Cộc cộc.....

Móng ngựa bốc lên, lan tràn qua đường đi trải đá xanh, lúc này trên đường đã có bách tính lui tới, bên trong hơi nóng hôi hổi, đi qua mua lấy một phần thức ăn sớm một chút, chuẩn bị bắt đầu một công việc ngày mới. Nghe được tiếng vó ngựa gấp gáp mà tới, vội vàng lôi kéo bạn bè tránh đi một bên.

- Những người này, bản thân không muốn sống nữa, cũng không xem mệnh người khác làm mệnh!

- Vội như vậy, là có biên quan gì cấp báo sao? !

- Quỷ mới biết!

- Đừng nói nữa, tranh thủ thời gian tìm công việc làm, sớm đi trở về bồi người trong nhà mới là quan trọng.

Bên trong thanh âm đàm thoại, tên kỵ sĩ đi xa kia đã vượt qua tại cuối con đường, phương hướng chạy về phía bách quan phủ xá, tùy ý tìm một nhà phủ đệ, xuống ngựa đi qua gõ vang cửa viện. Đợi đến nháy mắt có người mở cửa, Tả Chính Dương trực tiếp đẩy cửa ra, lực đạo to lớn đẩy lão đầu ở sau cửa phòng lảo đảo hướng lui về phía sau lui lại.

- Ngươi làm gì? !

Nhưng mà, người mang đao ảnh tiến vào không để ý tới, trực tiếp đi hướng bên trong, có hộ viện tới ngăn cản, bị hắn đánh một tay tung bay, treo lên nhánh cây.

Bình ——

Đến hậu viện, Tả Chính Dương mặt không biểu tình một cước đem cửa phòng ngủ đá văng ra, chấn khung cửa sổ đều chấn động, xong, gọn gàng rút ra chuôi đao mảnh bên hông này. Trong bóng tối, có người nghiêng đầu xem ra, nghênh đón hắn là một vệt hàn mang.

Phốc!

Người trong phòng thình thịch ngã trên mặt đất, máu chảy một chỗ, phát ra hôi thối, Tả Chính Dương đưa đao đến gần, mũi đao chọc lấy vào thi thể một cái, cánh tay ra sức vẩy một cái!

Một đầu Ngô Công cao to treo ở giữa không trung. Lúc đầu thò ra dọa người hầu hộ viện sợ đến sắc mặt trắng bệch, cùng nhau lui lại tránh đi, nữ quyến chạy đến trong phủ thấy cảnh này, con mắt đảo một vòng, ngất đi.

- Yêu nghiệt!

Tả Chính Dương

- A!

Một đao đem đầu Ngô Công chết hẳn kia xé thành hai nửa, thu đao nhanh chân ra khỏi phủ, trên ngựa thẳng đến Hoàng Thành. Cửa Hoàng thành, sĩ tốt nhìn thấy hắn, còn cười chào hỏi.

- Tả Thiên Vệ, có thể bắt đến vị Thượng Thư đại nhân kia, đây chính là đại công.

Kỵ sĩ tới cũng không xuống ngựa, đi tới thấp giọng hỏi.

- Bách quan có thể vào triều? Hộ Quốc Pháp Trượng còn ở trong đó không?

- Ách.....

Bị đột nhiên hỏi như thế, sĩ tốt kia ngẩn người, kịp phản ứng.

- Thiên vệ ngươi cũng đừng đùa, vào lúc này chư văn đại nhân khẳng định ở trên cao bẩm báo, còn vị Hộ Quốc Pháp Trượng kia, vậy thì không biết, Thiên vệ tìm Pháp Trượng có chuyện quan trọng?

- Ừm.

Tả Chính Dương gật gật đầu, không có người chú ý tới tay hắn cầm dây cương đều đang mơ hồ run rẩy, tiếng nhẹ khẽ quát.

- Giá!

Sau đó xúc ngựa tiến lên, dọc theo cung đường chạy như điên, nhìn qua hình dáng cung điện phía trước đèn đuốc sáng trưng, Tả Chính Dương buông lỏng ra một tay, nắm đến chuôi đao bên hông. Trên quảng trường lãnh lãnh thanh thanh, hắn ghìm lại dây cương, ngựa dừng lại. Nhìn qua bảo điện hùng vĩ thềm đá kéo dài đi qua, thanh âm cuồng loạn vang vọng.

- Yêu ma quỷ quái các ngươi—— -

Keng một tiếng ngâm nga, rút bội đao ra.

- Cũng dám trộm ở đại điện của thiên tử, cút ra đây!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch