Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 268: Con Cóc Đã Từng Đỉnh Phong

Chương 268: Con Cóc Đã Từng Đỉnh Phong




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Từ Hàng Phổ Độ, ngươi nhận biết lão phu ——

Âm thanh vang vọng khắp thiên địa, chấn động bát phương, từng kiến trúc trong thành hơi lay động, trong thành, dân chúng đứng ở dưới đường phố ngửa mặt nhìn, ngay cả gà chó trong nhà, dã thú dưới chân núi cũng không dám phát ra một tiếng vang. Hoàn toàn tĩnh mịch, chỉ có tiếng lay động két két từ những kiến trúc truyền đến, tro bụi rì rào rơi xuống.

- Đây là núi sao?

- Là Yêu Quái đấy....

- So với thứ lúc trước còn lớn hơn..... Chạy mau a!

- Ôi, mẹ của ta ơi! !

- Mọi người mau trở về trong phòng!

- Yêu Quái tới rồi!

Chen chúc trên đường dài, không biết ai kêu một tiếng, có người xoay người chạy, những người kinh hoảng khác gần đó cũng chạy theo tán loạn, âm thanh hỗn loạn bỗng nhiên vang lên, xa xa, cả tòa kinh thành từng thân ảnh đứng ở trên đường phố lần lượt kinh tán chạy về trong phòng, hài đồng bị lãng quên oa oa cất tiếng kêu khóc, lẻ loi trơ trọi đứng giữa đám người nhốn nháo, không lâu, phụ mẫu lạc con quay lại chạy đến ôm hắn lên lúc này mới chạy về trong phòng nhà mình. Cũng có người gan lớn lưu lại trên đường, ngừng chân quan sát bóng đen khổng lồ to như ngọn núi, thoáng chốc như hoa mắt, tay nâng lên chỉ đi qua, kinh hoảng quát to lên.

- Chuyển động!

- Mau nhìn đi, thứ đó đang chuyển động!

Có người đang bỏ chạy dừng lại quay đầu nhìn về phía bầu trời ở xa, ánh trăng lúc đầu bị che khuất, mơ hồ lộ ra một chút ngân sương thanh lãnh. Sau đó... Là oanh một tiếng chân bước xuống đại địa tạo ra tiếng vang. Ngoài mười dặm phía đông, màng cóc giẫm nát mặt đất, tóe lên miếng đất như là cự nham đánh vào đại thụ, thân cây bật gốc kèm theo đất cát cùng nhau đập ngã. Thân trùng to lớn của Từ Hàng Phổ Độ dùng một xúc tu trong nháy mắt bị giữ thẳng băng, trong khe hở hơi lộ ra ánh trăng là rất nhiều cục u lớn nhỏ, lít nha lít nhít sắp xếp, phồng lên.

- Tê ~~ -

Khẽ kêu dài một tiếng, một cái điểm đỏ chót to lớn đang lao đến gần, uốn lượn linh hoạt như rắn, nhìn kĩ lại mới thấy đây là một đầu trường ảnh chui ra từ trong động sâu như không đáy, thò ra phạm vi chiếu sáng của ánh trăng, một cái lưỡi dài đỏ tươi đang quấn lấy thân thể con rết.

Oanh!

Màng cóc đè xuống hãm sâu, nâng lên, mở ra hạ xuống, kích thích một vòng kình phong, âm thanh uy nghiêm như chuông quanh quẩn giữa thiên địa.

- Một Rết Tinh nho nhỏ còn dám chạy trước mặt lão phu!

Lưỡi dài kéo căng, vẫy một cái lọt vào trong miệng cóc, Từ Hàng Phổ Độ lúc đầu chạy ra hơn mười trượng treo lấy trăm chân bay đạp, cách xa tầm một trượng, thư sinh cùng Đạo Nhân đều nhìn qua, mấy cái chân "Ken két" loạn động kẹp vang vài cái, toàn bộ thân hình bị kéo ngược trở lại.

- Đây là lão cóc kia sao!

Đạo Nhân nhìn qua thân ảnh to lớn đến nổi chỉ có thể nhìn thấy đùi, nuốt một ngụm nước miếng. Một bên, Lục Lương Sinh dùng pháp thuật bình phục thương thế không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu, trong ánh mắt là hình ảnh Rết Tinh khổng lồ đang bị kéo trở về, thân thể thon dài bị cắm dưới mặt đất, hình thành hai khe rãnh sâu chạy dài.

- Tê tê —— -

Từ Hàng Phổ Độ vặn vẹo điên cuồng kêu to. Trăm cái chân lít nha lít nhít đào động nhưng vẫn không thể ngăn lại lực kéo về từ phía sau, trong tiếng tê minh thanh, đột nhiên xoay chuyển thân trước, tiếng ma sát vỏ cứng, đầu đỏ xoay chuyển táp tới đầu lưỡi dài quấn lấy bên kia.

Bạch!

Đầu lưỡi đỏ choét bỗng nhiên thu hồi, màng cóc lộ ra đen tối, ôm đầu Từ Hàng Phổ Độ, dùng sức nhấn xuống một cái, tiếng vang thình thịch, đầu rết hung hăng dập trên đất, lún thành hố to, đất đá văng ra.

Nơi xa Lục Lương Sinh đứng dậy tế ra họa trục « Âm Phủ Tác Hồn Táng », ngăn tại phía trước, gợn sóng pháp lực lan tràn, đẩy nham thạch, đất đá cứng rắn đi nơi khác.

- Còn tưởng rằng, sư phụ chỉ ăn nói khoác lác...

Đáy mắt phản chiếu hình tượng, ánh trăng chỉ có thể soi sáng ra nửa thân thể kinh khủng, Thái Sơn áp đỉnh cưỡi lên thân thể dài của Từ Hàng Phổ Độ, một màng đè đầu rết, một màng xẹt qua ánh trăng, hung hăng đập xuống.

- Dám đánh đồ đệ lão phu!

Thình thịch!

Màng cóc hung hăng đập đầu rết, khí kình cuồn cuộn kích xạ, rừng cây xung quanh văng ra thành hình tròn.

- Dám đánh đồ đệ lão phu!

Màng cóc nâng nên, trong âm thanh vang vọng, vừa hung ác hạ xuống.

Thình thịch!

Toàn bộ thân dài, trăm chân, xúc tu của Từ Hàng Phổ Độ đều bị nện thẳng băng.

- Dám đánh đồ đệ lão phu.

- Sao ngươi dám đánh đồ đệ của lão phu!!

- Ngươi chính là đang xem thường lão phu!

Từng tiếng Đạo Nhân cóc nói ra, màng cóc khổng lồ cũng kéo theo phong lôi nâng lên hạ xuống, nâng lên, hạ xuống theo từng nhịp..... Thình thịch!

Thình thịch!

Thình thịch thình thịch ——

Đầu đỏ giáp xác của rết vỡ toang xuất hiện vết rạn chằng chịt như mạng nhện, chất lỏng màu vàng nhạt đều rịn ra một chút, dính vào trên màng cóc dẫn ra sợi tơ sền sệt. Từ Hàng Phổ Độ trước đó còn có thể hí lên vài tiếng, hiện tại ngay cả tiếng kêu cũng không còn.

Một hồi lâu, màng cóc nên xuống rốt cục cũng dừng lại, Đạo Nhân cóc tiện tay tách ra từng cái chân, truyền ra "Choảng" giòn vang.

- Tê ——-

Từ Hàng Phổ Độ ngóc lên đầu đỏ, thống khổ hí dài. Một cái chân cứ thế mà bị bẻ gãy bỏ vào miệng cóc, như đang nhai cây mía, ken két nhấm nuốt hút hết chất lỏng bên trong, thịt mềm, phi một ngụm, phun ra xác nát.

- Bản sự không bằng cái rắm, hương vị cũng không tệ lắm.

"Choảng "

Lại một chân trùng bị lột xuống bỏ vào trong miệng, Phổ Độ Từ Hàn bị đặt dưới thân cóc bị đau nhức kịch liệt kích thích tỉnh táo lại.

Tê ~~

"Hóa rồng..... Hóa rồng..."

Ánh mắt sâu đục nhìn lại hình dáng thành trì đèn đuốc sáng trưng phương xa, trong tiếng tê minh, đầu đột nhiên hướng vào đất trốn đi, ngự sử thuật độn thổ pháp, trăm chân đào động, nhanh chóng chui vào lòng đất.

- Con Rết Tinh kia muốn bỏ chạy!

- Con cóc cự yêu này thì tính sao?

Vài Thành Hoàng Ti Chủ phán quan lơ lửng bầu trời đêm muốn đuổi theo, bị một bên bạch y Thành Hoàng đưa tay ngăn cản, ánh mắt đảo qua một đại yêu khác.

- Chúng ta là Âm thần, bảo hộ bách tính mới là chức vị quan trọng nhất, đi bảo vệ thành trì, để tránh dân chúng trong thành bị liên lụy!

- Rõ!

Thần quang thoáng hiện, lôi ra kim sắc diễm quang trong nháy mắt bay đi Thiên Trị kinh thành, đất đai phía dưới, một mảnh hỗn độn, Đạo Nhân cóc như sơn nhạc đứng sừng sững, mắt cóc quét tới dưới một tàng cây, nhìn tiểu đồ đệ, khẽ vuốt cằm.

- Lương Sinh, hảo hảo nhìn xem, một thời vi sư đỉnh phong là như thế nào!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch