Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 271: Chia Làm Ba

Chương 271: Chia Làm Ba




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nói xong, nhảy xuống rết đầu đỏ, ánh mắt đảo qua xung quanh, binh lính ban đầu còn định tiến lên giờ nắm chặt một cây trường thương cùng nhau lui về phía sau. Mũi kiếm vung khẽ, Lục Lương Sinh nhẹ giọng nói một câu.

- Các ngươi lui xa một chút nữa đi.

Nói xong, thư sinh chuyển thân nhìn về phía Từ Hành Phổ Độ phủ phục trên mặt đất không nhúc nhích. Hắn muốn cứu dân chúng trong thành, cũng chỉ có thể dùng kiếm chém nó, lúc này nguy cơ dân chúng trong thành đã được giải trừ, vậy cũng không còn bận tâm gì nữa.

- « Sơn Hải Đồ Kinh 》nói, sông biển chi lưu, kỳ hành hóa rồng, nhất định là nghiệt, phá thể xông tới cửu thiên, một ngày vô hình, bốn ngày mới ngưng gân cốt, mười ngày trường huyết nhục, mười lăm ngày che Lân Giáp, hơn tháng sau sừng rồng sẽ sinh...

Đôi môi thư sinh nhẹ đóng run run, thấp giọng chầm chậm đọc lên, thi thể đang nằm bỗng nhiên hơi lay động, một vòng một đoạn giáp xác "Ken két" phát ra tiếng giòn vang vỡ ra liên tiếp, từ phần đuôi kéo ra một đường màu đỏ.

Binh lính bốn phía kinh hoảng toàn bộ rút về phía sau, hoạt quan thị nữ trong cung lôi kéo quý phi cùng Thái Tử đi về phía đại điện, mẹ con hai người, thậm chí xung quanh tất cả mọi người thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại. Phía sau thân thể uốn lượn, vết nứt dọc theo từng sợi kim sắc quang khí, chiếu sáng đại điện quảng trường, bay ra khỏi thể xác rết trong chốc lát thi thể dần dần hóa thành tàn lửa loang lổ phiêu tán trong gió, lưu lại thân dài yêu khí cũng chầm chậm tan rã.

- Ha ha...

Kim sắc quang mang bay lên dây dưa hòa hợp với quang trụ, trong tiếng cười thanh lãnh, uốn lượn du động giữa không trung, mơ hồ nhưng nhìn thấy hình rồng.

-... Ha ha ha... Lục Lương Sinh, bản Pháp Trượng cám ơn ngươi ban thưởng cơ duyên!

Bên kia, ánh mắt Lục Lương Sinh lạnh nhạt nhìn kim quang hình rồng phóng tới bầu trời đêm, tỏa ra quang mang uốn lượn du động, trong tay chẳng biết từ lúc nào nhiều hơn một cây bút lông.

- Có đúng không... Pháp Trượng không cần khách khí.

Tháo ra lớp bảo vệ đầu bút ra, ống tay áo huy sái, bút lông trong không khí vẽ ra một đầu dây mực, ngòi bút liên tục điểm, viết ra ba chữ to: Dây thừng trói rồng!

Vung lên về phía bầu trời.

- Đi!

Trong không khí trống rỗng sáng lên một đầu pháp quang, vù một tiếng đằng không bay lên, trong gió càng kéo càng dài, đuổi theo về phía Từ Hàng Phổ Độ, trong nháy mắt cuốn lấy phần đuôi đối phương, bút lông thư sinh xoay chuyển, dây mực kia lập tức siết mà một cái, gắt gao trói chặt kim quang.

- Hóa rồng? ! Không dễ dàng như vậy, xuống đây cho ta!!

Đưa tay bắt lấy dây mực, kéo xuống dưới một cái.

- Gào hống ——

Trên không hoàng thành, hình rồng uốn lượn du động bị kéo chặt ở trong màn đêm, không thể tránh thoát, phá xác hóa rồng, tu vi trước đó của Từ Hàng Phổ Độ đã mất, tụ tập Long Linh tu vi, ít nhất phải tạo ra hình thể nên lúc này chính là lúc hắn yếu đuối nhất.

- Mau nhìn trên trời!

- Ôi mẹ ơi.....

- Rồng! Rồng! Vậy khẳng định là rồng! !

- Ai, hình như đằng sau có thứ gì đó lôi kéo nó!!

Trên đường dài, dân chúng trong thành thấp thỏm lo âu lúc này cảm xúc đột nhiên chuyển biến, nhìn long hình kim sắc du động trong bóng đêm, đương nhiên trong phạm vi kim quang cũng thấy một vệt đen trói nó lại.

- Lục Lương Sinh!

Âm thanh Từ Hàng Phổ Độ tức đến nổ phổi vang vọng bầu trời đêm, trong lòng hận không thể trở lại yêu thân, xé nát tên thư sinh kia cho siêu độ tới Tây Thiên. Nhưng ngay khi nó gào thét, một âm thanh khác, uy nghiêm hùng hồn vù vù từ bắc xa xa truyền đến.

- Ha ha ha! ! ! Lục Lương Sinh, để bản tôn đến giúp ngươi một tay.

Hả?!

Từ Hàng Phổ Độ vặn vẹo kim quang, ánh mắt lệch đi về phía tiếng người phát ra, một luồng pháp lực to lớn từ trong bóng đêm phía bắc xuất hiện, tu vi như liệt hỏa, còn chưa tới nhưng đã để nó cảm thấy một luồng thiêu đốt nhói nhói.

- Tên yêu này, bản tôn lấy nó đi! !

Một thân ảnh xông ra khỏi màn trời đen tối, bả vai, đỉnh đầu lượn quanh ra năm đoàn hỏa cầu cháy hừng hực, người kia vừa nhấc tay áo có văn hoa đỏ hồng, mấy hắc ảnh từ ống tay áo hắn xông ra, kéo lên thanh âm xích sắt "Ào ào ào", trong nháy mắt ôm lấy Từ Hàng Phổ Độ.

Kỳ Hỏa Giáo?!

Lục Lương Sinh nhìn thấy năm đoàn hỏa diễm trên vai người kia, ngón tay vung mở thay đổi chỉ quyết, đem dây mực dài buộc vào cột đá, dưới chân lập tức đạp một cái, nhảy lên giữa không trung, Nguyệt Lung Kiếm sáng lên pháp quang, vung mạnh chém tới. Cùng lúc đó. Trên không tường thành, bạch y Thành Hoàng, bốn Ti Chủ phán quan cũng nhìn sang, Thành Hoàng nhíu mày cau chặt.

- Tà Ma Yêu Đạo!

Vung lên Giả Tiết trong tay, bốn tên phán quan đánh ra pháp khí trong tay, sổ trong tay bạch y Thành Hoàng cũng vứt ra ngoài, lật xem một tờ, chữ viết thần quang lấp lánh trùm tới Từ Hàng Phổ Độ.

Bành bành bành.

Trong chốc lát, pháp khí, Nguyệt Lung gần như đồng thời cùng người kia chạm vào nhau, khuấy động pháp lực như nắng gắt chiếu sáng bầu trời đêm, phía dưới Hoàng Thành từng tòa kiến trúc đều vì dư âm mà lắc lư chấn run.

Áo bào, áo giáp trên thân binh lính, thị vệ, cung nữ, hoạn quan đều truyền đến âm thanh xé rách, vang lên tiếng thét chói tai chạy tới điện lớn ẩn núp, Trần tĩnh xuyên thấu qua cửa sổ nhìn lại trên không bầu trời, sắc mặt mẹ con Trương Lệ Hoa tái nhợt, như lâm thiên uy phạt lôi, thân thể nhịn không được run run.

Oanh!

Oanh!...

Pháp quang vòng quanh hình long kim sắc nhiều lần hiện ra, treo ở trên bầu trời đêm, vị Thánh Hỏa Minh Tôn trong miệng Lục Lương Sinh, vũ động ống tay áo, một chưởng tiếp một chưởng đánh tan pháp quang đang đánh tới, huy động xích sắt trong tay áo -Bình- ngăn lại Nguyệt Lung Kiếm chém tới.

Ha ha ha... Ha ha ha ha ——

Thân hình hắn hùng tráng cao lớn, dùng xích sắt đẩy ra một kiếm của Lục Lương Sinh, tiếng cười cao dần.

- Lục Lương Sinh, ngươi làm hỏng căn cơ Hoài Nghĩa Châu của ta, tổn hại linh vật của ta, đại yêu chi hồn này, bản tôn nhận!!

Pháp lực thôi động, cười to, lời nói tràn trề hùng hồn, chấn Lục Lương Sinh hãi hùng khiếp vía, thậm chí âm thanh cả thành đều bị âm thanh này ép xuống.

- Đừng hòng!

Kim quang pháp sách của Thành Hoàng càng tăng lên. Thân hình Lục Lương Sinh hạ xuống, đứng trên bục đá Hoàng Thành, tay khẽ vẫy, kéo dây mực vào trong tay, cắn nát ngón trỏ lộ ra một điểm đỏ thắm, móc ra dây mực. Ba bên gần như đồng thời lôi kéo!

- Các ngươi! !

Gào hống ~~~

Từ Hàng Phổ Độ gào thét nhìn lại ánh trăng mây bay, gào thét ngày càng thê lương, Long Ngâm trời cao. Giữa thiên địa, kim quang ầm vang nổ tung, một phần trở thành rồi ba phần. Một phần quang mang bị thu vào trong tay áo Thánh Hỏa Minh Tôn, một phần bị hút vào Thành Hoàng pháp sách. Phần cuối cùng, theo dây mực, uốn lượn du động, chớp mắt chui vào trong Nguyệt Lung.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch