- Đi thôi, đi thôi, mẫu thân sẽ mời hoàng thúc công Trần Phụ ngươi thay trông chừng cục diện kinh thành, ai…Nếu như phụ hoàng ngươi có thể đối đãi nhiệt tình với thần tử như vậy thì…Quên đi, không nói nữa, dù sao khi xuất hành mang theo nhiều thị vệ một chút, đi sớm về sớm.
Thiếu niên Hoàng Đế hất tay áo trái phải có hình rồng ra, khom người về phía mẫu thân đối diện, hành lễ.
- Mẫu thân bảo trọng!
- Tĩnh nhi cũng thế.
Căn dặn một phen xong, lúc này mới cùng cung nữ hoạn quan rời khỏi, thay Hoàng Đế thu xếp chuẩn bị xuất hành, Trầm Tĩnh một lần nữa trở lại long án, thả lỏng người vuốt ve Song Ngư ngọc bôi bị cắt thành hai nửa trên bàn.
- Lục tiên sinh...
Hôm sau, sắc trời vẫn còn chưa sáng rõ, cửa hông hoàng thành lặng yên mở ra, một nhóm gồm mấy chục nhân mã ầm ầm đi qua cửa, đường đi, ngoại thành Nam Môn sớm nhận được truyền lệnh mở cửa thành thả đội ngũ này ra khỏi thành.
- Giá!
- Giá!
Trong từng tiếng hò hét, mười mấy thị vệ mặc thường phục che chở cho thiếu niên ở giữa phi nhanh về phía trước, bọn họ đều là người có võ nghệ cực kì xuất chúng trong cung,
đối với đường xá nhận biết, từ chỗ nào đầu đường đi Hà Cốc Quận, Phú Thủy Huyện, xuất phát phía trước cũng đã sớm chuẩn bị. Chỉ là suy nghĩ đến Hoàng Đế còn nhỏ, thân thể không chịu được giày vò, thủ lĩnh đội thị vệ mỗi lần đi được năm mươi dặm lại để đội ngũ dừng lại nghỉ ngơi, liên tục hai lần, Trần Tĩnh cắn răng kiên trì tám mươi dặm lại chỉnh đốn.
- Thời gian cấp bách, trẫm không thể lãng phí thời gian ở trên đường.
Dựa theo lời nói này, một nhóm hơn mười người tốc độ không hề chậm, cả buổi sáng đi đường, giữa trưa dừng lại nghỉ ngơi một chút, buổi chiều lại tiếp tục cho tới màn đêm buông xuống mới tá túc ở trong một miếu quan gần đó, lộ trình hơn mười ngày ban đầu chỉ cần bảy ngày đã chạy tới giao giới Phú Thủy Huyện, cách thành trì bất quá chỉ bốn năm dặm.
Lúc xế chiều, Trần Tĩnh tiến vào huyện nha, thay đổi một thân trang phục, gặp sai dịch, đi qua phố dài rộn ràng, khoái mã giơ roi chạy về phía Tê Hà Sơn. Ra phạm vi huyện thành, đập vào tầm mắt là thế núi uốn lượn nhấp nhô nổi lên màu sắc vàng rực, trên đường chính tiểu thương rậm rạp, xe ngựa, xe lừa lui tới giữa hai bên đồng ruộng, đã đến mùa thu hoạch, nhiều đám cây lúa hoa màu từ trong tay nông dân bay trên đất, hài đồng chân trần nắm vuốt bùn, cười hì hì chơi đùa trên bờ ruộng.
Thế ngoại đào viên nghiễm nhiên không chút nào chịu ảnh hưởng của chiến tranh sắp tới. Dọc theo con đường nơi này thẳng tắp đi xuống có một dòng sông nhỏ, vài ngọn núi nhô lên phía sau, đồng ruộng Lục gia thôn nhờ có linh khí trong nước rót vào, hoa màu trưởng thành sớm hơn, đã sớm thu hoạch xong chuyển sang giai đoạn nông nhàn, một bang đại lão gia, không phải ở trong ruộng lật bùn đất chính là đi theo tám người Lục Phán lên núi đánh săn thịt rừng, ân, có thịt dơi là không ăn.
Phu nhân phần lớn trong nhà may vá y phục, coi chừng hài tử, có khi cũng biết hướng về phía lão đầu mắt mù bày quầy hàng bên kia, gọi vọng qua.
- Vương Bán Hạt, ngươi tính xem hôm nay bọn hắn khi nào xuống để lão nương nấu cơm.
Phu nhân tráng kiện cắn đứt dây xỏ trong kim châm, quay qua nói với tiểu tức phụ đang gọi kia.
- Mới đi được bao lâu đã nhớ nam nhân? Thổi đèn cả tối ngươi còn chưa thấy đủ sao.
Tiểu tức phụ kia bị nói đỏ mặt, Vương Bán Hạt bày quầy bán hàng chỉ cười mỉm ngồi ở đằng kia, hắn vẫn thích ngồi ở chỗ này nghe nữ nhân lớn nhỏ trong thôn nói chút lời thô tục.
"Lại qua một ngày, liền muốn hành bái sư, ba người thiếu niên kia thật có phúc lớn, đến lúc đó lão phu cũng lên đi, đốt hương đi bái..... Trước tiên đem hương hỏa đường duyên kết rồi lại nói..."
Sau lưng của hắn, một đầu đường đất đi vào, trong tiểu viện sau hàng rào, Lục Lão Thạch dẫn đầu lừa cường trán kia ra, mắt nhìn chuồng lừa trống rỗng, con lừa kia của nhi tử không biết đã chạy đi tới chỗ nào, chỉ còn mỗi dây cương treo ở trên cọc gỗ.
- Lương Sinh à, ngươi không sợ lừa già chạy mất sao, chạy loạn khắp núi cẩn thận bị sói trong núi ăn thịt.
Trong phòng bên kia không có người đáp lại, Lý Kim Hoa ngồi dưới mái hiên đang buộc tóc trái đào cho Minh Nguyệt, ngửa mặt lên nhìn trượng phu.
- Lương Sinh cùng Đạo Nhân, còn có cả hòa thượng mập kia đi tới trên núi phía tây, không ở trong nhà, nhanh chóng mài đậu đi, đi sớm về sơm, đừng cầm lừa lượn lờ lung tung.
Lục Lão Thạch nhìn tiểu nhân nhi trắng nõn nà trong ngực lão thê, thở dài…Nếu Lục gia ta cũng có một đứa bé như thế thì thật tốt.
Nắm lừa đi ra tiểu viện, trong phòng sau lưng, két két một tiếng vang nhỏ, Vũ Văn Thác liếc mắt về phía phu nhân cùng Minh Nguyệt, sờ vào khuôn mặt sưng vù, đau đến nhe răng hấp khí.
"Liền nuôi quỷ..... Liền sùng yêu vật làm sư phụ, Lục tiên sinh này chỗ nào giống cao nhân, thừa dịp bọn hắn không ở đây phải bỏ trốn đi. "
Trước đó suy nghĩ như vậy không phải không có, đáng tiếc bi hòa thượng mập nhanh chóng nhìn ra, muốn đi cũng không được, lúc này cơ hội vừa tới, nhìn thấy phu nhân bên kia chuyên tâm chải đầu cho hài tử, thoải mái mở cửa phòng đi ra.
Thấp giọng nói một câu:
- Ta vào thôn đi dạo, hít thở không khí.
Bên kia, Lý Kim Hoa cũng không ngăn hắn, bất quá vẫn căn dặn một phen.
- Đừng chạy lên núi, trong núi có nhiều dã thú.
- Đã biết.
Vũ Văn Thác gật gật đầu đáp ứng, đi ra cửa viện, nắm đấm xiết chặt buông ra, chân nhanh chóng tăng tốc lên lách qua nhiều người trên đập, nhảy qua cột rào, giống như tránh thoát khỏi lồng giam, nhanh chóng chạy vào rừng, chuẩn bị đi tới đường đất dọc theo đường thẳng vào thành.
"Còn nói cái gì cao nhân chứ, ngay cả một chút tâm tư này của ta cũng không nhìn ra…Về phương bắc trước, không biết Hoàng tộc Bắc Chu còn có mấy người’
Mang theo chút tâm tư này gạt ra bụi cỏ, thiếu niên dừng tay lại, chân cũng dừng theo, khuôn mặt sửng sốt. Phía trước, một đầu lừa già đang gặm bụi cây, run run một đôi tai dài nhìn qua.
Vồ.....
Trên đầu lừa một thân nhìn ngắn nhỏ cầm tẩu thuốc nhỏ phun ra một ngụm hơi khói, chậm rãi chuyển mặt cóc qua.
- Đã đắc tội với lão phu mà còn muốn đi?
Đạo Nhân cóc khép mở miệng cóc, nở nụ cười đến mức rách tới má.