Lục Lương Sinh đứng dậy, chắp tay đi đến vách đá, nhìn ánh tà dương trong biển mây.
-..... Ta nếu đứng lên lấy đạo pháp quấy thế gian vương quyền thay đổi, nói không chừng mọi chuyện sẽ trở nên càng hỏng bét.
Pháp Tịnh thụ ấn hướng nơi không người chắp tay:.
- Ngã phật từ bi, Lục đạo hữu xem thấu triệt.
- Loại chuyện này, bản đạo nhức đầu, không nói không nói.
Tôn Nghênh Tiên sợ nhất thứ phức tạp lằng nhằng như vậy, liên tục khoát tay, bưng chén rượu lung lay một cái.
- Vẫn là nói một chút, chuyện ba tiểu gia hỏa kia ngày mai bái sư đi.
- Có cái phải nói.
Lục Lương Sinh quay lại, đem chậm rãi một hơi uống cạn ly rượu.
- Cứ thuận theo nước chảy thành sông là được.
Hai tay áo phủ động, bưng lấy chén rượu cùng hai người khẽ chạm.
- Cạn!
Sắc trời dần dần hạ xuống, trong tiểu viện sau hàng rào, thiếu niên y phục rách rưới nằm thẳng tắp ở trên giường, hai mắt chết lặng nhìn chằm chằm vào nóc phòng. Lý Tùy An vắt khô khăn mặt đi tới, lau sạch khuôn mặt nhem nhuốc của Vũ Văn Thác, vui cười vài câu, lấy tay chạm vào tóc bị điện giật đến rối tung.
- Khi ở khách sạn ta đã từng gặp qua sư công, ngươi sao có thể đi đá hắn đây, bây giờ thì tốt rồi, tự gây tai họa mà còn muốn chạy, cứ tu đạo thật tốt không được sao?
Một phen quở trách, Lý Tùy An đứng dậy chuẩn bị ra ngoài giặt lại khăn mặt, quay đầu đè thấp tiếng nói.
- Theo kinh nghiệm nhiều năm làm phục vụ của ta để xem, sư công thuộc loại nhỏ nhen hay để ý, sau này ngươi phải coi chừng!
Trên giường, đợi Lý Tùy An ra ngoài, Vũ Văn Thác trừng mắt nhìn nhảy từ trên gường xuống, đầu ngón tay vén rèm lên, nhìn chuồng lừa ở xa thấy con lừa già kia đang nằm tại ăn rãnh, con cóc kia đang cùng một gà mái già đánh khó bỏ khó phân, chuyển thân bò lên giường, nhẹ nhàng đẩy ra một cánh cửa sổ khác, lộn ra ngoài!
Bóng đêm chìm xuống, ở chân núi phía xa hiện ra một hình dáng âm trầm. Trong tiếng bước chân sàn sạt, thiếu niên chật vật đi từng bước qua bờ ruộng, rốt cục cũng lên được đường đất.
"Lúc này không ai sẽ ngờ được, sau khi ta bị bắt trở lại, liền theo sát trộm đi!"
Gió đêm phác trên mặt, trên khuôn mặt đen nhánh của Vũ Văn Thác nhịn không được bật cười, một giây sau, có "A" vang nổ tung trên con đường phía trước. Đó là mấy người hét to mới có thể đủ.
- Ta...
Thiếu niên dừng bước lại, bên kia, có cây đuốc sáng ngời lên, phạm vi ngọn lửa chập chờn, tám đại hán thân hình khoẻ mạnh, xếp thành một hàng, cơ ngực cởi trần từng trận run run.
- Người thiếu niên, ngươi chạy không thoát đâu.
Đáy mắt Vũ Văn Thác, tám người như chiến xa đẩy tới!
- A a ——
Tiếng thét trong đêm tối vang dội rõ ràng, đến mức một đoàn người ở cửa thôn nghe được thanh âm phức tạp kêu thảm không lâu, tám tráng hán giơ lên một thiếu niên, từ bọn hắn một bên đi qua. Đám người cùng nhau rùng mình một cái.
…
A a a..... Ác a gào ——
Gà trống rướn cổ lên cao vút gáy vang, ngày mùa thu nắng sớm từ đỉnh núi phía đông đẩy ra đen tối, chiếu xuống sơn thôn, sau hàng rào tiểu viện, lá khố vàng phủ kín cả viện. Lục Lương Sinh từ trong nhà ra, đi đến bên giếng nước rửa mặt, trong viện Lý Tùy An, Khuất Nguyên Phượng cầm cái chổi khom mình hành lễ, nói một tiếng.
- Sư phụ.
Lễ bái sư còn chưa thành, bất quá thu đồ là chuyện đã định, bọn chúng hô như vậy cũng không tính đường đột, hai người phía sau, tới gần cửa viện, Vũ Văn Thác mặt mũi bầm dập, tóc rối bời xoã tung, nhìn thấy Lục tiên sinh bên cạnh giếng súc miệng, há to miệng vẫn không thể nói ra, cúi đầu xuống tiếp tục quét lá rụng.
Rũ mắt xuống, con cóc mang áo ngắn, vác lấy đôi màng ngáp một cái, từ từ chậm rãi ung dung đi qua trước mặt hắn, mắt cóc xẹt qua khóe mắt lạnh lùng liếc đến, sau đó, cứ như vậy đi đến vườn rau. Vũ Văn Thác đứng im tại chỗ, nhịn không được run một cái, lúc này mới lên tiếng kêu lên.
- Sư phụ!
Bên giếng nước, Lục Lương Sinh đang phơi khăn mặt cười gật gật đầu, xem như đáp ứng rồi, mấy ngày nay quan sát, đối với ba người thiếu niên đã hiểu rõ phần nào. Vũ Văn Thác có thân phận Hoàng tộc Bắc Chu, tính tình cao ngạo, tăng thêm Thần Khí chuyển thế, Tiên Thiên liền có linh khí, so với hài tử bình thường ở nhân gia chắc chắn khác biệt, muốn lấy lý phục người, căn bản không làm được, hài tử như vậy không chỉ thông minh mà ý thức của bản thân lại vô cùng cường liệt, cho nên đầu tiên vẫn dùng những phương pháp khác ép xuống một chút khí diễm. Nếu sau này dạy bảo căn bản nghe không vào thì nhờ sư phụ tới thu thập, dù sao về khoản này sư phụ cũng rất nhiệt tình. Ân, vẹn toàn đôi bên.
Đối với Lý Tùy An, trước đó Lục Lương Sinh đã ở khách sạn nhà hắn tại Hoài Nghĩa Châu, cũng có tiếp xúc từ trước, từ nhỏ tạp vụ cho khách sạn, gặp qua nhiều loại người, tính cách cơ linh quả quyết, không dễ dàng ăn thiệt thòi, trong mấy ngày nay, dành thời gian khảo nghiệm đã từng dạy cho đối phương Ngự Kiếm Thuật, không chỉ điểm nhiều thế mà hắn vẫn có thể để cho kiếm gỗ giống như cá chép trên mặt đất bật lên mấy cái.
Thiên tư có thể gọi là thượng thừa, từ ven đường Hoài Nghĩa Châu tìm tới Tê Hà Sơn, có thể thấy được thông minh, chịu khổ, can đảm đều có cả, hiếm thấy hay là thành tâm tới bái sư. Điểm này, Lục Lương Sinh đánh giá rất cao.
Đối với thiếu niên cuối cùng, nghe Pháp Tịnh hòa thượng nói, trước kia nhà cũng thuộc thư hương môn đệ, biết chữ có lễ phép, cho nên mới có cái tên nho nhã như Khuất Nguyên Phượng, gia trung đại nhân đoán chừng cũng kỳ vọng thiếu niên nhưng phượng minh trạm bảng, bước lên triều đình. Bất quá, gia trung mười mấy nhân khẩu trong một lần đại hạn lâm nạn, hắn vì thế cũng được hòa thượng thu lưu, một đường cùng Vũ Văn Thác làm bạn, tính cách thành thật, cũng có dũng khí đảm đương, thông qua mấy ngày quan sát, đáng tiếc thiên tư tu đạo vẫn kém hơn một đoạn so với hai thiếu niên trước, làm việc cũng đâu ra đấy, nhiều thứ không hiểu cũng tự thông. Tương lai trên con đường tu đạo muốn có thành tựu lớn sợ cũng có chút khó khăn.