Lục Lương Sinh gật gật đầu, lúc này mới nhìn lại Khuất Nguyên Phượng đứng ở cuối cùng nhất.
- Vi sư nơi này có một bộ « Phong Lâm Hỏa Sơn » chi pháp, có thể dùng để mở binh bày trận, xem như thành toàn mộng Tướng Quân của ngươi, khi nhàn hạ cũng có thể rèn luyện nhiều thân pháp, tăng cường thể phách.
- Nguyên Phượng, tạ ơn sư phụ!
Đáy mắt Khuất Nguyên Phượng lấp lóe vẻ hưng phấn, hắn vốn không có hứng thú đối với pháp thuật đi tới đi lui như thần tiên, lần này có pháp môn thích hợp bản thân, lúc này quỳ trên mặt đất dập đầu ba cái. Trong ba người thiếu niên, hai đều đã nhận phương pháp tu hành của mỗi người, duy chỉ có Vũ Văn Thác không có bị gọi tên, nhìn thấy Lục Lương Sinh đi đến nhà tranh bên kia, nhịn không được đi ra nửa bước, mở miệng hỏi:
- Sư phụ... Của Thác đâu?
- Tự nhiên cũng có, bất quá tạm thời không thể dạy ngươi.
Lục Lương Sinh giản đơn trả lời một tiếng, đi vào trong nhà lấy ra sách vở, dâng lên mấy tấm băng ghế đá tại phía trước tiểu viện, ngoại trừ Vương Bán Hạt, hắn để ba người thiếu niên ngồi xuống.
- Sau này, trước khi dạy các ngươi pháp môn cũng sẽ truyền thụ học thức trong mấy bản sách này.
Nhìn thấy tên quyển sách trong tay sư phụ, đối lập với Khuất Nguyên Phượng và Vũ Văn Thác, Lý Tùy An từ nhỏ lớn lên trong khách sạn, nhận không ra mấy chữ, chỉ cảm thấy một trận tê cả da đầu.
- Sư phụ..... Có thể không học hay không...
- Không được, những sách này không chỉ có thụ nghiệp giải thích nghi hoặc, cũng để cho tương lai các ngươi không đi lệch, tất nhiên phải học.
Lục Lương Sinh đưa từng trang giấy đã được cắt xén kỹ càng đến trước mặt bọn hắn, gõ một cái lên đầu thiếu niên đang khổ não vì đọc sách.
- Vi sư năm đó cũng như vậy, lấy thiên tư thông minh của ngươi, nếu muốn học, không khó lắm, việc học như tu đạo, phải học được việc điều tiết tính tình mới được, huống chi đọc hiểu sách vở, cả thiên hạ này còn có pháp môn bí tịch gì xem không hiểu nữa?
Gió núi nhu hòa lay động trang sách, thời điểm truyền đạo học nghề, thiên địa chuyển hàn (lạnh), bên ngoài thì là trống trận dày đặc.
- Người siêng năng cần mẫn còn có đức có nghĩa… thế nhân lấy chuyên cần...
Biển mây sườn đồi, thanh niên một thân mộc mạc áo bào lam nhạt đón lấy ánh nắng, một tay nắm quyển sách, quăn xoắn viết viết hai chữ "Cảnh Ngôn", gió thổi tới, cây tùng già nhẹ lay động, lá tùng khô vàng rơi xuống bả vai thư sinh.
-.... Người cần kiệm nhàn nhạt với lợi ích, mà thế nhân giả cần kiệm tỏ vẻ ta đây. Quân tử sống phải ra dáng, không thể làm điều sai trái sau lưng người.
Đầu ngón tay Lục Lương Sinh bắn tới lá tùng trên bả vai, trong dư quang, thiếu niên ngồi phía sau thư án, chống đỡ cái cằm, đầu mổ mổ xuống một chút, quyển sách trong tay gõ nhẹ một cái lên trên đầu Lý Tùy An.
- Tỉnh lại!
Thiếu niên lập tức bừng tỉnh, nhìn thấy sư phụ một mặt nghiêm túc nhìn mình, hai bên, Vũ Văn Thác hừ liếc đến, Khuất Nguyên Phượng nín cười xiết chặt cán bút, đang viết câu nói Cảnh Ngôn vừa nghe xong lên trên trang giấy.
- Sư phụ..... Đêm qua ngủ không ngon, ta mới có hơi ngủ gật.
Đối diện, Lục Lương Sinh lắc đầu, nắm cuốn sách chắp sau lưng, đi đến nhà tranh.
- Giảo biện, phạt ngươi sao chép đệ thất ngôn « Chí Đức », mười lăm lần, khi trời tối giao cho vi sư.
Lý Tùy An lắc lắc bả vai, sắc mặt xụ xuống, cúi đầu nhẹ nhàng -A- một tiếng, thấy hắn như thế, Vũ Văn Thác cùng Khuất Nguyên Phượng muốn cười lại không dám cười, mặt đều nghẹn đỏ bừng.
- Buổi sáng hôm nay học đến đây thôi.
Lục Lương Sinh thay đổi vẻ sư phụ trang nghiêm trước đó, trên mặt trở nên nhu hòa.
- Hôm nay trong thôn còn có rượu mừng muốn uống, không lưu thêm các ngươi, nhanh xuống núi đổi thân y phục.
- Rõ!
Ba thiếu niên đứng dậy kính cẩn chắp tay, thu thập giấy mực bút nghiên trên bàn, đeo bọc nhỏ nhanh chóng rời khỏi, quay đầu gặp sư phụ tiến vào cửa phòng, tung tăng hoan hô vung bước chân, bọc nhỏ trong tay điên cuồng lay động, chạy như bay xuống dưới chân núi.
Sau lưng nhà tranh, cành lá rậm rạp nhẹ nhàng phủ động trong gió, trong song cửa nửa mở, Hồng Liên phủ lấy mặt nạ, hai tay chống dưới cằm, có chút xuất thần nhìn qua hàng rào tiểu viện.
Lục Lương Sinh gõ nhẹ trên đầu nàng:
- Hồi thần.
- Công tử!!!
Nữ quỷ bị kinh ngạc giống như bị đánh gãy rồi cái gì, chân trên mặt đất khẽ giậm, nhìn lại công tử trước mặt, có chút xấu hổ chui vào trong tranh.
- Ách, cái này lại thế nào?
Lục Lương Sinh để sách xuống, nhìn xem họa quyển có chút không hiểu, trên giường mềm bên kia, Đạo Nhân cóc nằm sấp nửa mở mí mắt, uể oải lật người, lộ ra cái bụng mềm mềm.
- Vi sư làm sao biết.
Nói đến đây, bỗng nhiên ngồi xuống, màng đầu gãi gãi trên bụng:
- Bất quá, vi sư năm đó cũng từng có thê tử.
Lục Lương Sinh sửng sốt một chút, lập tức hứng thú.
- Vậy sư phụ như thế nào cưới được sư nương? Ngày thường lại ở chung như thế nào?
Con cóc chậc chậc lưỡi, vuốt ve cái cằm ngắn, mắt cóc híp lại, ngồi thẳng thân thể, thần sắc trở nên nghiêm túc.
- Không quá phức tạp, vi sư hỏi nàng có nguyện ý gả cho lão phu, nàng không nói lời nào, không nói lời nào liền chấp nhận, sau đó liền bái đường thành thân... Còn ở chung, hừ hừ, phần lớn là lão phu ở ngoài nói chuyện, nàng ở trong yên tĩnh nghe.
- Sau đó thì sao?
- Sau đó? Sau đó thì chết mất, không phải thế thì lão phu đâu có ở chỗ này dưỡng lão?!
Đạo Nhân cóc lại nằm xuống, nhếch chân gác lên một chân khác, lay động lắc một hồi:
- Nam nữ tình ái, hỏi một yêu tu như lão phu, ai...
Lục Lương Sinh vỗ trán, quả nhiên, loại chuyện này hỏi sư phụ làm gì, thu thập thỏa đáng trong phòng, đổi lại một thân áo choàng màu sắc hơi thâm, quay đầu nhìn lại giường.
- Sư phụ, xuống núi vào trong thôn ăn cưới.
- Không đi, đến lúc đó mang một ít trở về cho vi sư, nhớ rõ kẹp nhiều thịt kho, loại mập dính kia!
Dặn dò đồ muốn ăn, Đạo Nhân cóc ngáp một cái liền chui vào trong chăn, bên kia, Lục Lương Sinh nghĩ sư phụ đang bị thời tiết cuối thu bắt đầu mùa đông ảnh hưởng, cũng không thèm để ý, nhẹ gật đầu đi ra ngoài xuống núi.