Người sống trên núi bế tắc tin tức, cơ bản đều dựa tiểu thương vào ngoài nam lai bắc vãng mang đến ngoài tin tức, nghe được một chút việc đều có thể ở từ trong miệng thay đổi đến bốn, năm lần, không chê phiền mà nói mà kể.
Nửa tháng trước liền nghe nói sắp đánh trận, lúc này hán tử kia vừa mở miệng, người cả bàn đều bưng chén vây tới, thúc giục hắn mau nói.
- Đừng ngừng lại, có phải Vương chưởng quỹ nói cho ngươi nghe hay không? Hắn nói còn có chút đáng tin cậy.
Hán tử kia nhìn thấy Lục Lương Sinh cũng trông lại, trên mặt cười hì hì nhìn quanh mọi người, hưng phấn nắm chắc đũa, nói tiếp.
- Không phải có Triều nào đó đánh qua đây sao, nghe nói Giang Hà đều đã bị phá, quân đội lên bờ đóng quân, xem điệu bộ, nói không chừng tháng giêng tới sẽ phá được kinh thành Trần triều.
Một hán tử khác uống rượu cùng hắn, nhấc vò rượu lên rót đầy cho hắn.
- Đâu mà phá kinh thành dễ dàng như vậy, ta nghe người ta nói, tường thành kinh thành nhưng cao hơn của Phú Thủy Huyện chúng ta, ít nhất cao mười mấy trượng, người thế nào leo lên?!
- Nghe người ta chém gió, nào có tường thành cao như vậy.
- Mà thôi, đó không phải chuyện của chúng ta, hư thì hư thôi, chỉ cần không thiếu áo ăn, đừng như thời gian nghèo khổ trước kia, quản ai tới làm Hoàng Đế làm gì.
- Đúng đấy, đúng đấy, hôm nay là ngày đại hỉ của Nhị Ngưu, nói chuyện này để làm gì, đến, tiếp tục uống rượu!
Trong thôn lâu rồi mới có gả cưới, một đám người thừa dịp bầu không khí náo nhiệt, ăn uống như lang như hổ, rót rượu lẫn nhau. Giữa trưa ánh nắng hơi nghiêng, Lục Lương Sinh ăn một lúc lấu, cảm giác không xê xích gì nhiều, chào hỏi mẫu thân một tiếng, thuận đường căn dặn ba thiếu niên bên kia khách khí một chút, sau đó rời khỏi hội trường, trong tay còn bưng một bát ngô cơm, phía trên xối nước canh táo đỏ, hơn mười mảnh thịt béo, thịt dê vào thịt cá đắp lên, chỉ xem một chút, liền khiến người thèm ăn nhỏ dãi.
Trở lại Tê Hà Sơn, trong nhà tranh lại không có thân ảnh Đạo Nhân cóc, đổi thành ngày xưa sớm đã an vị ở cuối giường chờ hắn bưng cơm canh tới.
- Kì quái.
Lục Lương Sinh để đồ ăn để trên bàn.
- Hồng Liên, ngươi nhìn thấy sư phụ ta đi đâu không?
Dây khô trên vách tường, họa quyển treo lơ lửng phiêu xuất một bóng người xinh đẹp, rơi xuống mặt đất đi tới.
- Con cóc sư phụ cõng Hồ Lô, thần thần bí bí ra cửa, hỏi hắn, hắn liền không nói.
- A........ Có thể chờ sốt ruột nên đi ra ngoài tản bộ.
Lục Lương Sinh nhìn lại cơm nóng hôi hổi trên bàn, thở dài, đẩy nó qua một bên, chờ sư phụ trở về lại sẽ hâm nóng cho hắn, lấy sách vở tiếp tục lật xem, chỉnh lý, muốn chuẩn bị tài liệu dạy cho ba thiếu niên.
"Làm gương sáng cho người khác..... Thật không dễ dàng."
Đến mức chiến sự nghe được trong bữa tiệc rất nhanh đã bị hắn ném ra sau đầu khi tập trung vào trong biển chữ.
Ngoài song cửa nửa mở, ánh nắng xán lạn, cánh rừng khô vàng dưới chân núi lắc lư, ánh sáng trong rừng pha tạp kéo dài đi tới, một chỗ phía sau cự thạch, có một động quật đang phát sáng ánh lửa, Đạo Nhân cóc được nhắc đến bóp nát từng mai từng mai đan dược, bỏ vào bốn góc pháp trận vẽ ra trên mặt đất. Sau đó, ngồi xếp bằng ở một bên, đôi màng đè ép đầu gối, con mắt chăm chú nhìn chằm chằm Hắc Văn Hồ Lô ở giữa trận, hấp thu bột phấn đan dược, lúc này mới đứng dậy phun ra một ngụm trọc khí, xoa xoa vết mồ hôi trên mặt.
- Vào lúc này, chắc Lương Sinh đã trở lại, nhanh đi về...
- Còn có thịt kho thơm ngào ngạt của lão phu!
Hút trượt!
Nuốt nước miếng một cái, đặt Hồ Lô lần nữa lên lưng, chuyển thân đi đến cự thạch, cóc màng hời hợt vung lên. Cự thạch đứnh thẳng ở nơi đó vẫn không nhúc nhích. Đạo Nhân cóc giơ màng nhìn nhìn, cảm nhận được một tia pháp lực cũng trong cơ thể đã không còn tồn tại, lập tức vỗ ót một cái.
-... Lão phu chỉ quan tâm tu phục Hồ Lô, quên lưu pháp lực mở cửa... Con mẹ nó chứ!!
Cóc màng rủ xuống, chấp lại phía sau lưng, thần sắc nghiêm túc nhìn chằm chằm cự thạch, chậm rãi ngẩng mặt cóc, con mắt to như hạt đậu híp lại.
"Xem ra, lão phu chỉ có thể dùng biện pháp khác, mặc dù có chút mất mặt... "
Mắt cóc híp lại đột nhiên trợn to, hai đầu chân ngắn uốn lượn kéo căng, sau một khắc, bỗng nhiên đạp một cái, đánh tới cự thạch.
- Có ai không, lão phu bị nhốt rồi!!
Cóc màng dùng sức đập cửa đá, giật ra giọng quát to lên.
- Lương Sinh —— -
- Nghe được tiếng của vi sư không? ! Vi sư ở trong này! !
Trong động quật, tiếng kêu gào thét bị ngăn cách, ngoài cửa cự thạch khó có chút tiếng vang truyền ra, luồng gió mát thổi qua, ánh nắng xán lạn dần dần hiện ra màu sắc đồng hồng, một bên nhà tranh trên sườn đồi phía xa, hà quang chiếu vào song cửa, rơi vào trên trang giấy tràn đầy chữ viết. Lục Lương Sinh gác bút lại, duỗi cái lưng mệt mỏi, nhìn thấy hà quang, sửng sốt một chút, nhìn lại đồ ăn bên cạnh bàn đã lạnh, nhíu mày đứng lên.
- Sư phụ xảy ra chuyện gì?!
Vươn ống tay áo, niết ra chỉ quyết, lại không cảm giác được một tia yêu khí. "Bị ngăn cách. "
Lúc này, Hồng Liên cũng từ trong tranh đi ra, nhìn thấy bộ dáng Lục Lương Sinh nhíu mày, cùng đồ ăn lạnh thấu bên cạnh bàn, tự nhiên nhận ra không ổn.
- Có phải con cóc sư phụ xảy ra chuyện gì hay không?
- Không biết, trước tìm kiếm trong núi!
Lục Lương Sinh cũng không nhiều lời, mở cửa, thân hình trực tiếp hóa thành một đạo tàn ảnh trong hà quang, chạy vào trong núi, Hồng Liên cũng biết mình nên làm cái gì, lấy ra mặt nạ mặc lên, nhanh chóng đi dưới chân núi, vạn nhất con cóc sư phụ đang ở cùng bọn người thẩm thẩm.
Ngay khi tách ra, Lục Lương Sinh đi hướng lên núi dựa theo pháp trận bố trí trong núi cảm giác bốn phía, chỉ có thoáng một sợi yêu khí có thể là do sư phụ lưu lại. Lần theo cỗ yêu khí thản nhiên này, đi tới phía trước hang đá lúc trước sư đồ lần đầu gặp nhau, yêu khí chính là bị tách ra ở chỗ này. Sư phụ chạy vào trong?
Lục Lương Sinh đi qua, loáng thoáng nghe được tiếng la như muỗi xuyên thấu qua khe đá truyền tới.
-..... Lương Sinh... Vi sư sắp chết đói.
- Có ai đi qua nơi này không... Mau kéo mở Thạch Đầu ra dùm...
- Lão phu còn không có ăn thịt kho... Còn không có uống rượu... Ộp...
Ánh đèn hơi vàng tĩnh mịch thiêu đốt, Hắc Văn Hồ Lô bị ném qua một bên, Đạo Nhân cóc vươn hai chân ra, lóe lên cái bụng hữu khí vô lực ngồi dựa vào cửa đá, hô hào một tiếng nhỏ hơn một tiếng, tiếng nói đều có chút khàn.