Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 313: Sách Doạ Tâm Hồn Người

Chương 313: Sách Doạ Tâm Hồn Người




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nói xong, móc ra mấy khối bánh gạo cứng từ trong túi vải vàng, đưa cho hai mẹ con, xoa xoa đôi bàn tay đứng ở một bên, cười thầm:

- Các ngươi đây là muốn đi đâu?

Nếm qua thịt rắn, Trần Tĩnh cũng thong thả ăn bánh, có người ngoài nên bảo trì lễ phép chắp tay.

- Bây giờ kinh thành đã bị phá, ta cùng mẫu thân không còn chỗ ở, muốn đi Tê Hà Sơn, tìm Lục tiên sinh chỉ điểm sau này nên đi đâu.

- Nhưng đoạn đường tới đó thật sự quá xa, khắp nơi đều là Tùy binh, không cẩn thận chỉ sợ sẽ bị bắt.

Đạo Nhân đi tới lui hai bước, dư quang liếc qua trên người Trương Lệ Hoa, không đợi hai mẹ con nói chuyện, đập vang trước ngực.

- Ấy ấy, bản đạo lúc đầu ra đây để cảm ngộ cảnh giới, tăng cao tu vi...

- Vậy không làm phiền đạo trưởng.

Trần Tĩnh mở miệng chắp tay khom người, lôi kéo mẫu thân ở một bên rời đi. Bên kia, Tôn Nghênh Tiên đang mở rộng miệng chưa nói hết lời trợn mắt, bận bịu đuổi theo, đi ở một bên, trên mặt xấu xí hiện lên nụ cười.

- Không quấy rầy, không quấy rầy, dù sao bản đạo cũng cảm ngộ đủ rồi, vừa muốn trở về nhìn xem lão Lục.

Đạo Nhân so sánh với Lục Lương Sinh thì có một ưu điểm, hắn biết phù lục một đạo, đạo thuật này cũng không phải có pháp lực thì mới dùng được, chỉ cần tế bái tổ sư gia đạo thống, đưa một tấm phù lục ẩn chúa Thần Hành Thuật là người ngoài cũng có thể sử dụng.

Móc ra hai tấm Thần Hành Phù nắm vuốt chỉ quyết nói lẩm bẩm, chốc lát, dán trên đùi Trương Lệ Hoa, Trần Tĩnh, bước chân vừa ra, nhoáng lên chính là chạy ra xa hai, ba trượng. Quả thực để hai mẹ con tự mình cảm nhận được đạo pháp huyền bí.

Xuống tới chân núi, ba người chọn quan đạo đi hướng Hà Cốc Quận, còn chưa ra khỏi Phục Lân Châu đã chạm mặt một nhánh quân binh Đại Tùy số lượng lớn tiền hô hậu ủng theo một thiếu niên đang cưỡi trên khoái mã, xung quanh ngoại trừ vài đại tướng ra, còn có một thân ảnh mặc đạo phục, cách xa xa đã để Tôn Nghênh Tiên cảm nhận được nguy hiểm. Đợi đối phương đi xa, Đạo Nhân mới nhô đầu ra khỏi một bụi cỏ nhìn đội quân đang rời khỏi hứ một tiếng, phun cây cỏ ra, nhìn quanh trái phải hai mẹ con.

- Ấy ấy, không phải bản đạo sợ người kia, là bọn hắn quá nhiều người, vạn nhất bị phát hiện, bản đạo chiếu cố không được các ngươi.

Không lâu sau, đợi đối phương đi xa, ba người chọn một đường nhỏ, tăng thêm tốc độ đi hướng Tê Hà Sơn, hương trấn thôn trại ven đường nhanh chóng rơi lại phía sau, tránh đi huyện thành ồn ào, thế núi kéo dài điểm ra lốm đốm lấm tấm xanh nhạt, hai ngày hành trình, rốt cục đến Tê Hà Sơn.

- Phía trước có một chỗ ngoặt chính là Lục gia thôn, bản đạo trước đi qua.

Tạm thời để đôi mẫu tử ở đây, Đạo Nhân tăng nhanh cước trình, còn thi triển khinh công, bước vài cái đã đi vào giữa từng mảnh đồng ruộng, giẫm lên bờ ruộng, lại bay vút lên như đại bàng giương cánh đi vào trong thôn.

- Lương Sinh?!

- Lục đại tiên sinh! !

Xông vào tiểu viện sau hàng rào, phu thê Lý Kim Hoa không ở trong viện, đẩy ra cửa phòng thư sinh ở. Trên bàn, Đạo Nhân cóc cũng bị Tôn Nghênh Tiên đột nhiên xông vào trong phòng làm giật nảy mình, phản xạ có điều kiện giơ thìa gỗ lên, một chân đều giơ lên.

- Lão con cóc, ngươi ở đây à, lão Lục đâu?

Tôn Nghênh Tiên thò vào đầu phòng nhìn nhìn, phát hiện không có người lúc này mới tiến đến, bên kia trên bàn sách, Đạo Nhân cóc buông chân xuống, trợn trắng mắt, tiếp tục quấy nồi nước đang đun.

- Ở trên núi dạy đồ đệ, ngươi không phải ra ngoài ngộ đạo rồi sao?

- Hừ, bản đạo thông minh cỡ nào.

Đạo Nhân ngồi xuống mép giường, thuận thế nhìn lên nóc nhà cười to:

- Kim Đan cảnh chỉ thường thôi, bất cứ lúc nào đều có thể...

Đạo Nhân cóc liếc mắt nhìn hắn:

- Lương Sinh đã là Kim Đan hậu kỳ.

Nụ cười trên Đạo Nhân cứng đờ, ngồi xuống, chỉ vào bóng lưng con cóc

- Ấy ấy, ngươi nói như vậy liền không có ý nghĩa, bản đạo luôn có tâm tư xem nhẹ hết thảy, hơn nữa còn chưa xem đạo thư trong tay đây!

Hắn vỗ vỗ túi vải, lấy ra quyển sách trên trong, mở ra vải phong, bốn chữ « Ngũ Hành Đạo Pháp » đập vào mắt.

- Tê... Ngũ Hành Đạo Pháp, sách này rất quen thuộc, lão con cóc, ngươi có kiến thức rộng rãi, có nghe qua...

Không xa, thân hình con cóc đang múc canh nếm một ngụm khẽ run, nghiêng mặt cóc mí mắt híp lại tỏa ra lãnh mang.

- Không có nghe qua...

Lời còn chưa nói xong, đột nhiên có tiếng rít vang lên, Tôn Nghênh Tiên ngửa mặt lên, một đạo hắc ảnh trong nháy mắt đắp lên trán hắn.

BA~!

Thìa gỗ dán lên đầu Đạo Nhân, thân hình lay động hai cái, -Bình- một tiếng nằm ngửa trên giường.

Đạo Nhân cóc buông xuống cóc màng, thở ra một hơi. "Lương Sinh thế nào đưa sách này cho hắn..... "

Mắt cóc đảo qua xung quanh, nhìn thấy một bản thư sách Lương Sinh đã chép lạ, khóe miệng câu lên, ngoặt ra một đạo độ cong. Không lâu, Tôn Nghênh Tiên bị đánh mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn thấy Đạo Nhân cóc bên kia bưng chén nhỏ tinh xảo từng ngụm từng ngụm thưởng thức nước canh.

Hắn vuốt vuốt cái trán ngồi xuống.

- Lão con cóc, vừa rồi bản đạo gặp một ác mộng, hình như bị người đánh, ách....

- Cái trán của sao mà đau nhức, đúng, vừa rồi bản đạo nói đến chỗ nào rồi...

- Sách!

Đạo Nhân cóc nhìn ngoài cửa sổ, uống muỗng canh nồng, một mặt mây trôi nước chảy.

- Đúng, bản đạo còn không có nhìn qua sách thư sinh cho học được pháp thuật phía trên, đuổi kịp Lương Sinh không còn.... Xa..... Đâu. Ngay khi nói ra chữ ‘Đâu’, Đạo Nhân trừng lớn hốc mắt, cầm quyển sách trong tay giống như khoai lang bỏng tay, ném đến ném đi vài cái, sau đó ném đến cuối giường, tê cả da đầu đứng lên.

- Quả nhiên là đang nằm mơ! !

Quyển sách bị ném đến cuối giường yên tĩnh nằm ở tại đó, vải phong trượt xuống lộ ra mấy chữ « ba năm đồng kiểm tra » ......

Ánh nắng hơi nghiêng, vẩy ra một mảnh đồng hồng, trên tòa viện giữa sườn đồi. Thu lại thập pháp môn chú giải cho ba thiếu niên, duỗi ra cái lưng mệt mỏi, trước bàn đá không xa, Lục Lương Sinh phất tay để bọn hắn xuống núi trở về ăn cơm.

- Sáng sớm ngày mai còn có khóa học, nhớ sớm đi tới.

- Vâng, sư phụ!

Vũ Văn Thác, Lý Tùy An, Khuất Nguyên Phượng cùng nhau chắp tay cáo từ, thấy ba đứa mặt ủ mày chau rời khỏi, Lục Lương Sinh cười đứng dậy, thu hồi chú giải, lúc trở lại trong phòng, bức họa trên vách tường, tiếng nói của Hồng Liên bỗng nhiên vang lên.

- Công tử...

Một bóng hình xinh đẹp váy đỏ tay dài nhu hòa rơi vào sau lưng thư sinh, hạ thấp người, thi lễ.

- Thiếp thân có chuyện muốn nói cùng công tử.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch