Tựa như xúc động cái gì, vầng sáng thanh linh mịt mờ đột nhiên xuất hiện từ trong không khí, khi hai yêu xông đi vào, cảm nhận được linh khí bỗng nhiên ba động, lúc phanh chân lại, một đạo linh khí tạo thành bức tường ánh sáng kéo dài tới đi.
Yêu phong dây dưa, Hồng Bạch nhị yêu hóa thành hình người, thoáng như bị thợ săn bố trí cạm bẫy bắt được, ánh mắt có chút kinh hoảng nhìn lại xung quanh, thanh linh khí thẳng tắp lan tràn đi càng xa đến đỉnh núi khác, mơ hồ hình thành hình dáng hình tam giác.
- Xảy ra chuyện gì?!
- Là pháp trận!
Ngay trong lời nói kinh nghi của nhị yêu, giống như cảm nhận được bên này có yêu khí, một tiếng nói non nớt truyền đến.
- Các ngươi là tiểu yêu nơi nào đến, dám đến Tê Hà Sơn!
Ánh mắt hai cáo quay lại, chỉ thấy phía trước không xa, một đồng tử năm sáu tuổi, mặc một bộ y phục xanh nhạt đứng ở nơi đó, trong tay còn cầm tiểu Hồ Lô lay động lên xuống. Trong mơ hồ, hai cáo từ trên thân tiểu nhân này cảm giác được một luồng yêu khí. "Nhất định là đồng tử của Hắc Sơn lão yêu."
Hồng Hồ yêu liếc tỷ tỷ một cái, vội vàng giống nhân loại nữ tử, đi đầu hướng đối phương cúi chào một lễ.
- Thiếp thân cùng tỷ tỷ mạo muội đến đây, có nhiều quấy rầy, bất quá được Mỗ Mỗ nhà ta nhờ, đến tìm Hắc Sơn lão yêu.
- Hắc Sơn lão yêu?
Tiểu đồng tử nghiêng đầu nghĩ nghĩ, tựa hồ bên cạnh tiên sinh không có một yêu như thế nha, ngoại trừ con cóc sư công, chỉ còn lại gà mái sắp thành tinh, à, còn có mẫu thân của mình canh giữ ở tiểu tuyền sơn liền không có Yêu Quái khác, lại khỏi nói đến xưng hô khó nghe này.
Lập tức, tay nhỏ vẩy vẩy.
- Không có không có, Tê Hà Sơn nơi đây không có Hắc Sơn lão yêu các ngươi nói, nếu các ngươi không đi, ta sẽ đánh các ngươi đó!
Hồng Bạch nhị hồ liếc nhau, trong lòng cũng có chút nóng nảy.
- Yêu đồng tử, ngươi suy nghĩ lại một chút, vạn nhất người lớn trong nhà ngươi không có nói cho ngươi thì sao, không bằng thông báo một chút.
- Cái gì mà yêu đồng tử, ta gọi Minh Nguyệt, chính là Đạo Đồng của tiên sinh nhà ta!!
Minh Nguyệt tuy nữa yêu, thế nhưng không thích người khác gọi hắn như vậy, nâng lên ngón tay nhỏ, khuôn mặt nhỏ non nớt thanh tú hiện lên nộ ý.
- Đi mau, nếu ngươi không đi, ta thật sẽ nổi giận!
Bên kia, hai tỷ muội đi cũng không được, ở lại cũng không xong, làm chân chạy vặt cũng làm không xong, trở về tất nhiên sẽ bị Mỗ Mỗ trách phạt.
- Tỷ tỷ, dứt khoát trước tiên đem chế phục tiểu đồng tử này, lại đi tìm Hắc Sơn lão yêu.
Nghe được muội muội nhẹ giọng nói, nháy mắt khi Bạch Hồ Yêu lặng yên cong chi sau lên, híp mắt lại, Minh Nguyệt bên kia giơ lên tiểu Hồ Lô trong tay, trong đó giống như có cục đá, đỉnh đầu "Ầm ầm" rung động. Miệng nhỏ mở ra, giật ra cuống họng hô to.
- Lừa thúc thúc, có người khi dễ ta!
Hai yêu đối diện lập tức sửng sốt một chút, khoảnh khắc sau liền nghe hừ a gào a một trận lừa hí từ đằng xa truyền đến, vùng núi dưới chân đều hơi chấn run.
Oanh!
Đùng đùng ——
Hai đạo điện quang xanh trắng xuyên qua khe hở của cây cối, trong nháy mắt từ bầu trời hạ xuống, trực tiếp che phủ cả người Hồng Bạch nhị hồ không kịp tránh né, điện quang văng khắp nơi, mơ hồ nhìn thấy hư ảnh của xương cốt đều hiện ra.
Bụi cỏ rậm rạp sột sột soạt soạt một trận vang động, lừa già nhai lấy cỏ xanh chậm rãi ung dung đi tới, mắt nhìn thân ảnh nằm bốc khói trên mặt đất, lỗ mũi phun ra hai đạo khí thô, hướng tiểu đồng tử hừ gọi vài tiếng, vung lấy đuôi trọc, trên thân lần thứ hai nổi lên hồ quang điện. Phóng tới hai yêu trên mặt đất.
Hà quang đồng hồng xuyên qua cành lá, bỏ ra quầng sáng, gió núi thổi qua bên này, cũng mang đến một tiếng la to khác.
- Đừng động thủ!
Lúc này, âm thanh của một nữ tử bỗng nhiên vang lên, gió thổi qua bên này, một con Hồ Ly chạy vội tới, trong chớp mắt hóa thành phụ nhân xinh đẹp.
- Mẫu thân.
Minh Nguyệt nhu thuận kêu một tiếng, lại lặng lẽ đem tiểu Hồ Lô giấu đi sau lưng.
- Mẫu thân, làm sao tới bên này.
Phu nhân tới, sờ sờ đỉnh đầu nhi tử, không nói gì, con mắt nhìn lại hai con Hắc Hồ Ly da lông đều bị đốt cháy khét lẹt trên mặt đất.
- Hai vị tỷ tỷ, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ.
Khói xanh còn từ lông tóc bốc lên, Tinh Quái sợ nhất Thiên Lôi, yêu lực Hồng Bạch nhị hồ lúc này bị thiểm điện kích hỗn loạn, ngay cả Chướng Nhãn Pháp cũng không thể thi triển.
Bảo trì bộ dáng Hồ Ly, gian nan từ trên mặt đất bò lên.
- Nguyên lai là Yên Chi, ha ha.....
- Xem ra ngươi có ánh mắt, đi theo Hắc Sơn lão yêu, tu vi tinh tiến, chuyện quan trọng như thủ đại môn đều giao cho ngươi.
Hồng Hồ không có chua chát như Bạch Hồ, ngữ khí hơi yếu:
- Muội muội, chúng ta phụng lệnh Thụ Yêu Mỗ Mỗ tới gặp Hắc Sơn lão yêu, làm phiền ngươi thông báo một tiếng.
- Nơi này không có Hắc Sơn lão...
Bên kia, Yên Chi nói được nửa câu dừng lại, ánh mắt nhìn ngoài núi, sơn thôn bên trong trời chiều, hơi hơi nhíu mày, vạn nhất đây là tên giả Lục tiên sinh ở bên ngoài dùng thì sao?
- Không phải thì vì cái gì mà tỷ muội này chạy đến Tê Hà Sơn?
Nghĩ xong, nàng hướng nhi tử gật gật đầu ra hiệu Minh Nguyệt mở ra pháp trận, mang nàng hai người đi gặp Lục tiên sinh, dù sao nơi này ngoại trừ Lục tiên sinh, còn có Tôn đạo trưởng, sư phụ cóc, ba đồ đệ của Lục tiên sinh, hai hồ yêu tỷ muội cũng lật không nổi sóng gió gì.
- Tiên sinh đang bế quan....
- Cũng không biết có thể gặp các nàng hay không.
Minh Nguyệt có chút bất đắc dĩ phất tay, chuông đồng trên cổ tay vang lên tiếng vang thanh thúy, khí thanh linh bốn phía lúc này mới tiêu tán, Yên Chi ôm chầm nhi tử, cười nói:
- Đã tới, cũng nên thông báo cho Lục tiên sinh, đây là chức trách các ngươi.