Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 349: Vi Sư Có Một Ý Tưởng

Chương 349: Vi Sư Có Một Ý Tưởng




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Bên kia, trên thân con lừa già đang gặm cỏ, giá sách truyền ra mấy tiếng ho khan, riêng gian cửa nhỏ đẩy ra một tiếng két két, thân hình ngắn nhỏ kéo lấy tẩu thuốc, buông xuống dây thừng, kít kít, ngã trên mặt đất, chậm rãi đứng lên, mắt cóc nghiêm túc.

Ba người ngậm miệng im tiếng, nhìn lại nơi khác.

Nơi xa, một người một yêu đang ôm nhau tách ra.

- Không cần gọi lão yêu, gọi Lục Lương Sinh, hoặc cũng có thể là Lương Sinh.

Đầu ngón tay Lục Lương Sinh phun ra pháp lực, đem búi tóc tán loạn của nữ tử chà xát trên ngực chải vuốt lại, vỗ vỗ bả vai nàng, kéo ra một chút khoảng cách, nếu tiếp tục như vậy nữa chỉ sợ có chút nói không rõ trước mặt đồ đệ.

Ánh mắt nhìn về Tả Chính Dương bên kia, cười chắp tay lên.

Tả Thiên Vệ, đã lâu không gặp.

“Hí ~.”

Hít một hơi thật mạnh, Tả Chính Dương lấy lại tinh thần, nhặt đao gãy trên mặt đất lên, ánh mắt có chút mơ hồ nhưng vẫn chắp tay đi thi lễ.

- Lục công tử.

Ánh mắt lại đảo qua một người một yêu, nhất thời cũng không biết mở miệng nói thế nào nữa.

Lục Lương Sinh cười nói.

- Đều vô sự rồi, mong rằng Thiên Vệ đừng nên trách.

Lập tức nhìn lại Thụ Yêu bên cạnh, hỏi năm thư sinh hơn nửa tháng trước đến đây có còn sống.

Thụ Yêu xách theo váy, con mắt nhìn chằm chằm thư sinh nháy nháy, nghiêng đầu hơi nghi hoặc một chút.

- Năm thư sinh?

- Thư sinh là cái gì? A, tựa như là có năm người, hẳn là thư sinh rồi, môi đỏ mở ra một góc khẽ cười một tiếng.

- Đang ở phía dưới động giếng nước, ăn được, ngủ ngon, còn có sợi rễ đại thụ gần đó giữ ấm cho bọn hắn.

Lục Lương Sinh đi thong thả tới chùa miếu, Thụ Yêu cất bước liên tục nhẹ nhàng nhảy nhót ở một bên, váy lượn vòng vẩy nở hình dạng hoa đóa, ngón tay kim sắc vung lên, để đàn tiểu Tinh Quái bên kia tản đi.

Tóc đen nhẹ nhàng chuyển qua bả vai, nàng tới hỏi:.

- Đúng rồi, lão yêu, hai Hồ Yêu kia đâu?.

- Trời sắp tối rồi, đi vào rồi hẳn nói chuyện.

Cũng nói câu tương tự với đám người phía sau, một người một yêu liền đi đến chùa miếu, Yến Xích Hà cõng hộp gỗ đi tới, nhìn một nửa thân đao trong tay Tả Chính Dương, rồi mở miệng hỏi một tiếng.

- Vô sự chứ?

- Vô sự.

Tả Chính Dương lắc đầu, từ bên kia thu tầm mắt lại, lại nhìn đến đại hán râu quai nón bên cạnh:

- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Lục Lương Sinh tới Tả mỗ có thể hiểu được, nhưng Hắc Sơn lão yêu thế nào hắn cũng tới đây?.

- Cái này nói rất dài dòng... Yến mỗ cũng sẽ nói ngắn gọn.

Trên đường về, Yến Xích Hà nói chung từ trong miệng Lục Lương Sinh biết được một chút nguyên do, đến thế nào biến thành Hắc Sơn lão yêu, đoán chừng lúc ấy căn dặn Thụ Yêu, đối phương thần hồn không rõ, nghe lầm rồi mới náo một màn hí kịch như thế.

- Đánh nửa ngày, đều là người quen.

Tả Chính Dương nhìn đoạn đao bị cắt thành hai trong tay, thở dài, lại nhìn bóng lưng một người một yêu đang đi đến chùa miếu phía trước, làm một thủ thế mời, mời lấy Yến Xích Hà cùng đi Lan Nhược Tự.

- Hai vị sư huynh, chúng ta cũng đi vào đi.

Ba thanh niên nhìn nhau, được thủ thế mời liền cùng nhau đi theo đến cửa miếu, mắt cóc Đạo Nhân đang nghiêm túc nhìn bốn phía.

- Sao lại không hỏi lão phu?

Lưỡi to đỏ tươi liếm lên đỉnh đầu một cái, con lừa già xoẹt hướng hắn hí lên, vung lấy đuôi trọc khoan khoái chạy chậm đi theo.

- Nhiều nước bọt như vậy.....

Con cóc nhìn xem màng trên con cóc sền sệt mang theo tia nước miếng, hai má đều phồng to, hùng hùng hổ hổ vài tiếng, cọ xát giữa mấy bụi cỏ ở trên mặt đất, thấy xung quanh trống rỗng đều đã đi đến trong miếu hết, phương xa truyền đến tiếng sói tru kéo dài, lập tức vẩy mở chân màng, kéo lấy tẩu thuốc chạy như bay.

- Chờ lão phu một chút!.

Bò lên trên thềm đá, “BA~” một tiếng liền ngã trên mặt đất.

- Chờ lão phu!

Hai chân đạp lung tung vài cái giữa không trung mới lật lại được.

...

Ánh mặt trời chậm lại, đêm tối bao phủ chân núi, trên cô nhai phương xa, hắc ảnh sói ngửa đầu lên bầu trời trăng sáng.

“Oa ô –“

Tiếng sói tru kéo dài ở phương xa truyền đến trong bóng đêm, con quạ bay nhào rơi xuống trên tấm bia đá "Lan Nhược Tự", chớp động con mắt nhìn lại cửa miếu đang phát ra ánh lửa mờ nhạt.

Hai đống lửa đun cái nồi sôi trào bốc lên bọt khí, Đạo Nhân cóc mang tạp dề, đứng ở trên mấy khối gạch đá, cầm thìa gỗ quấy nồi đun nước, năm thư sinh xanh xao vàng vọt gầy như que củi, xụi lơ ngồi dựa vào bên cạnh một chồng lửa khác, hữu khí vô lực nhìn xem cái nồi bày trên đống lửa bên kia, nghe được mùi gạo, nhịn không được mà nuốt nước miếng.

- Đời này, thứ ta ngửi được thơm nhất chính là nghe mùi này rồi.

- ... Con cóc kia, nếu như rơi vào thì có phải thêm thức ăn hay không?.

- Xuỵt, giờ phút này chúng ta là đang chịu ân người ta, không thể... nói lung tung, con cóc ăn không được, ít nhất phải lột da...

Mã Lưu vừa nói xong, giữa không trung bỗng nhiên có cái gì đó bay tới, một tiếng “BA~” phát ra, một cái thìa gỗ trực tiếp dán lên trên mặt hắn, nghiêng đầu một cái, thình thịch té xỉu xuống đất.

Ba người còn lại, tính cả Ninh Thái Thần bên cạnh lập tức giật mình tỉnh táo lại, bận bịu nâng cây gậy trúc lên bằng hai tay, liền chắp tay lại thở dài.

Bên kia, Đạo Nhân cóc đang quấy nồi đun nước hừ lạnh một tiếng, từ trong túi tạp dề đổ chút gia vị, nhảy xuống gạch đá, kít kít kít kít đi tới, đem thìa gỗ từ trong tay Mã Lưu lấy lại, xoa xoa trên tạp dề, nhếch miệng cóc ngẩng mặt lên đảo qua bốn người như núi nhỏ trước mặt.

- Đổi lại tính tình lão phu năm đó, một ngụm nuốt hết các ngươi, tuy nhiên các ngươi yên tâm, hiện tại lão phu ăn chay.

- Đúng đúng!.

- Là chúng ta đói đến choáng váng hồ ngôn loạn ngữ.

- Làm cơm là tốt rồi, có cái lấp dạ dày, chúng ta đều thích ăn...

Thấy bốn thư sinh chắp tay xin lỗi, Đạo Nhân cóc lúc này mới vác lấy thìa gỗ xoay người lại, Tả Chính Dương cùng Yến Xích Hà ở góc tường uống rượu, nhìn lại con cóc đang đi ra, lại nhìn qua một người một yêu còn đang nói chuyện bên kia, không khỏi cảm thấy đầu có chút đau nhức.

Đạo Nhân cóc một lần nữa bò lên trên gạch đá quấy nồi đun nước, bên cạnh không xa, Lục Lương Sinh bẻ gãy một cành khô quăng vào trong lửa, ánh mắt nhìn lại bốn phía trong miếu căn dặn ba đồ đệ vài tiếng, ánh mắt nhìn lại Thụ Yêu Mỗ Mỗ đang mang khăn che mặt trước mặt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch