Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 355: Họa Bì Yêu (1)

Chương 355: Họa Bì Yêu (1)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ánh lửa chiếu đỏ khuôn mặt thanh tú, yên lặng trong chốc lát, Lục Lương Sinh cho thêm một cành khô vào trong đống lửa, khóe miệng hiện ra vệt cười.

- Cũng không hoàn toàn.

Lời nói ngừng lại ở chỗ này, không hề tiếp tục, có thể chính như sư phụ nói, hắn thật là một người tốt có hơi ngốc nghếch, bây giờ còn có một chút đức tính ấy, ba năm trước đây, hắn đem thọ nguyên phân cho sư phụ, thọ mệnh tính ra thì nhiều lắm chỉ còn có ba, bốn mươi năm, phía sau còn có thể tinh tiến tu vi bằng thêm thọ mệnh hay không cũng chưa biết chừng, nếu có thể nhanh chóng làm xong mọi chuyện, thời gian còn lại cũng có thể chuyên tâm tu đạo, du lãm danh sơn đại xuyên, sau đó, chờ Hồng Liên tu thành Pháp Thân...

Trong lúc yên tĩnh, hắn lật qua « Sơn Hải Đồ Chí » để giết thời gian, tương lai cũng có thể đến để thăm quan những nơi đã được ghi lại trong sách này, nói không chừng còn có thể đụng phải hung thú, Thần Thú được nhắc đến trong sách.

Sáng sớm ngày thứ hai, Lan Nhược Tự náo nhiệt hẳng lên.

- Có thể không đi hay không? Lục Lương Sinh, ngươi làm gì đấy..... Ai ai, đừng có dùng dây thừng!

Trải qua một trận, âm thanh Đạo Nhân im bặt, chỉ còn lại tiếng A... A... nghẹn ngào phát ra trong miệng hắn, toàn thân bị trói lại quẳng trên mặt đất. Con lừa già cách đó không xa rốt cục cũng có thể đến chỗ khác, hưng phấn chở giá sách vung lấy chân nhảy nhót qua lại, Đạo Nhân cóc thu thập gia vị để phụ bên trên Hồ Lô cho con lừa già để nó yên tĩnh, sau đó mới theo dây thừng bò lên trên gian riêng, trói chắc bên hông.

Nam tử xách đao đứt đứng ở phía trước, mắt nhìn Đạo Nhân bị trói trên mặt đất, hướng Lục Lương Sinh phía trước gật đầu.

- Liền theo như những gì thương nghị trước đó, Tả mỗ trước tiên mang năm vị thư sinh này đi xuống tiểu trấn dưới chân núi an trí điều dưỡng thân thể, sau đó sẽ lập tức chạy tới!

- Làm phiền huynh.

Trong năm thư sinh, Vương Phong, Mã Lưu, Trương Thích, Triệu Thảng đều có chút thể diện, không thể không để ý tới, thời điểm an trí tại Ninh Hiệp trấn dưới chân núi cũng sẽ dùng hết năng lực. Lục Lương Sinh hướng Tả Chính Dương chắp tay thi lễ, Yến Xích Hà bên cạnh có chút thoải mái đi đến một bên.

- Yến mỗ thì không nhiều, độc lai độc vãng đã quen, Tử Linh sơn là sao? Mười một tháng sau, liền chờ ở nơi đó!

Nói xong, người tung một bước đi tới rừng hoang, mũi chân lướt qua cành lá, ngọn cây lắc lư, thân hình biến mất trong nắng sớm.

Lục Lương Sinh để Thụ Yêu váy đen hóa thành Linh Căn Mộc như lần đầu tiên gặp trước đó, người sau nghiêng đầu nghĩ nghĩ, vẫy váy áo một cái, cuốn lên một đạo khói đen. Trong chốc lát, khói đen tiêu tán, đứng ở chỗ đó là một công tử văn nhã, tướng mạo ngược lại có chút tương tự như Lục Lương Sinh.

- Ta nói Linh Căn Mộc..... Còn có thể biến trở lại không?

Nhìn thấy dung mạo tám chín phần giống mình, hơi có chút quỷ dị, Thụ Yêu bên kia mở con mắt ra, váy lượn vòng, một giây sau, tay áo hoa văn phượng hoàng vung vãi xoay tròn, váy lê trên đất, một bộ hạnh y sa mỏng làm lộ làn da trắng, vòng eo nhỏ nhắn chuyển động, tay áo dài lướt qua gương mặt, lông mi khẽ run, đôi mắt xinh đẹp nhẹ nháy, rất vũ mị.

Một bên, Đạo Nhân quên gọi, con mắt lăng lăng nhìn chằm chằm, trái cổ vang lên âm thanh nuốt nước miếng nhẹ.

Lục Lương Sinh dở khóc dở cười, phất tay để nàng biến trở về, khoa tay trao đổi trong chốc lát, Thụ Yêu lúc này mới hóa thành Linh Căn Mộc có chiều dài một nửa cánh tay

Chứa ở phía sau giá sách, đem Đạo Nhân đặt lên trên lưng lừa già, dắt qua dây cương, tiếng Đạo Nhân nghẹn ngào, đi qua mảnh chân núi này hướng đến Thương Ung huyện, ven đường nghe ngóng chuyện liên quan tới chuyện "Tử Linh sơn".....

Ánh nắng và mây trời kéo dài đến phía nam, bình minh màu vàng ở trên bầu trời Tê Hà Sơn nhưng trốn ở sau mây.

Thời tiết âm u giống như sắp có một trận mưa kéo tới. Sơn lâm chập chờn, cỏ khô ở giữa ruộng đồng, nông dân nâng cuốc lên, xách theo ấm nước rửa chân tại kênh mương nhỏ, tiếng giày cỏ vang lên sàng sạc trên đường đi đến cửa thôn.

Ở giữa đồng ruộng , một đạo thân ảnh đỏ hồng phủ phục trên rơm rạ, mắt cáo hiện lên vẻ sầu bi.

Đám mây u ám tích từ chân trời phương xa chậm rãi bay tới, uốn lượn ở giữa chân núi, gió trở nên lớn hơn một phần, thôn trấn cách đó không xa truyền đến tiếng nông dân trở về nhà, tiếng huyên náo của hài đồng tan học.

Hồng Hồ chớp động đôi mắt, nhìn xem một màn có chút vắng vẻ này, xoã tung đuôi dài lắc lư, trong mõm dài khép kín truyền ra tiếng nghẹn ngào khi có khi không.

Âm thanh Cáo gào thét. Từng có lúc, nàng cùng tỷ tỷ lao vùn vụt trên sơn lâm, mặc dù là yêu vật, thế nhưng tự do tự tại, vì tu luyện cũng sẽ tìm kiếm tiều phu trên núi, độc hành tiểu thương, thư sinh đi thi... hóa thành nữ tử mỹ lệ, hấp thụ Dương Nguyên của bọn hắn.

Chính như những người vì muốn tấm lông trên thân các nàng mà bắt giết các nàng, đạo lý đều là giống nhau. Chỉ là không rõ, chuyện tương tự mà vì cái gì cuối cùng tao ngộ lại không giống, những thợ săn săn bắt giết các nàng lấy da lông kia có nhận trừng phạt hay không?

Đáng tiếc tỷ tỷ đã không có ở đây, mà nàng hiện tại cũng bị phạt thủ mảnh Thổ Địa này, trợ giúp người gặp bất trắc ở gần trong núi đó đây, nhưng mà, chung quy vẫn bị ước thúc.

Oanh ——

Bầu trời vang lên một trận sấm, một giọt mưa to như hạt đậu hạt rơi vào chóp mũi nàng, chống thân lên, nghe được đường núi phía trước có tiếng thương khách kêu to, huy động cây roi xua đuổi xe lừa.

- Thêm chút sức! Trời sắp mưa rồi!

- Bánh xe lõm trong hố, phía sau đừng nóng vội!

Một vệt ảnh cáo nhẹ nhàng linh hoạt đi đến gần bụi cỏ, nhìn xem mấy người đẩy kéo xe lừa chở hàng hóa, phía trước còn có người dắt lấy dây cương dùng sức lôi kéo đầu một con lừa, khung xe vòng sau trong vũng bùn, chập trùng lên xuống mấy lần kém chút đi lên, cuối cùng đều lại đi xuống, cỗ xe đi đường phía sau cũng không cách nào thông hành.

Mắt thấy mưa to muốn xuống tới rồi, có người không khỏi khẩn trương.

- Mưa rơi rồi!

- Phía trước, có sức hay không, có thể làm được không?

Phía trước cũng có người quay đầu rống to:

- Vậy ngươi đến đẩy đi! Trách móc cái gì? !

Trong bụi cỏ, Hồng Hồ nhìn xem cái cảnh này, môi cáo mở ra, hướng bánh xe lừa lâm vào bùn đất thổi một ngụm, lúc đầu gần phân nửa bánh xe đều ở trong hố, giống như bị một sức mạnh vô hình nào đó đẩy một cái, tuỳ tiện đã đi tới rồi.

- Ha ha, rốt cục cũng đi lên, khẳng định là Hồng Liên Thần hiển linh!

- Mấy ngày qua lúc đi ngang qua đây, chúng ta nên đến bái, nghe nói rất linh.

- Đi tới phía trước tìm nơi tránh mưa rồi lại nói, đi mau đi mau, đừng ngăn cản người phía sau.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch